Siêu cấp binh vương

Chương 172: Lão Nương Bưu Hãn (2)


"Giả bộ, ngươi tiếp tục giả bộ đi, ngươi phải suy nghĩ thật kỹ, ngươi đã bao lâu không có cùng ta làm tình?" Phụ nữ trung niên lớn tiếng nói.

Thẩm Nguyên cái trán xuất hiện từng đạo hắc tuyến, phảng phất có Ô Nha không ngừng ở trên đầu xoay quanh lấy két.. Két.. gọi, lão nương này quả thực không biết che đậy miệng, tuyệt không cảm thấy thẹn thùng.

Diệp Khiêm ở một bên xem buồn cười, nhìn xem Thẩm Nguyên bộ dáng kinh ngạc, Diệp Khiêm ngược lại cảm thấy rất thoải mái, lão nương này coi như làm chuyện tốt ah.

"Nói a, ngươi tại sao không nói? Nếu như không phải ngươi ở bên ngoài trộm tình, thông đồng cùng hồ ly tinh, ngươi như thế nào mỗi ngày đều không có sức lực? Cả ngày đều giống như con giun, nhuyễn nằm sấp nằm sấp." Phụ nữ trung niên chỉ Lâm Nhu Nhu, sau đó lớn tiếng nói với Trầm Nguyên.

Thẩm Nguyên trong nội tâm phiền muộn a, âm thầm thầm nghĩ, "Cho dù lão tử không ở bên ngoài thông đồng nữ nhân, trông thấy bộ dáng này của ngươi đều ngán rồi, không sức lực, nhìn thấy ngươi chưa ối là đã may rồi." Bất quá lời này cũng chỉ có thể ngẫm lại, hắn không dám nói ra, nếu không có trời mới biết lão nương này sau khi trở về sẽ thu thập mình như thế nào, không chừng là Thái Sơn áp đỉnh, một phát đè lên là mình không thấy ngày mai.

Lão nương này lần nữa nhục mạ Lâm Nhu Nhu, Diệp Khiêm cũng nhịn không được nữa, nghiêm nghị trách mắng: "Nói ai là hồ ly tinh? Có bản lĩnh ngươi lập lại lần nữa?"

Nghe thấy Diệp Khiêm nói phụ nữ trung niên quay đầu lại nhìn Diệp Khiêm, khinh thường nói: "Ta chưa nói ngươi, mắc mớ gì tới ngươi à? Ah, ta đã biết, ngươi là bạn trai của hồ ly tinh này? Thật không biết ngươi làm bạn trai như thế nào, nữ nhân của mình ở bên ngoài thông đồng nam nhân khác, ngươi cũng không biết, ta thực thay ngươi cảm thấy mất mặt."

"Đcm!" Diệp Khiêm tức giận mắng một tiếng, một cái tát đánh tới."BA~" một tiếng, hung hăng đánh vào mặt của phụ nữ trung niên, lập tức đôi má của phụ nữ trung niên sưng lên giống như đầu heo. "Lớn lên xấu không là sai của ngươi, nhưng ngươi đi ra dọa người khác là lỗi của ngươii. Ta nếu là ngươi, còn không bằng mua khối đậu hủ đâm đầu vào chết, đi ra ngoài thật là mất mặt." Diệp Khiêm mắng.

Hai người sau lưng phụ nữ trung niên, lúc trông thấy Diệp Khiêm động tay, muốn tiến lên ngăn cản, thế nhưng mà không kịp. Lúc này, cuống quít chắn trước mặt phụ nữ trung niên, chăm chú nhìn chằm chằm Diệp Khiêm.

"Ngươi... Ngươi dám đánh ta?" Phụ nữ trung niên che gương mặt của mình, kêu lên.

"Ta vì cái gì không dám đánh ngươi, ngươi cho rằng ngươi là ai a, bất quá là quái vật không biết từ nơi nào chui đi ra mà thôi. Nhìn đức hạnh của ngươi, khó trách lão công của ngươi ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, khuya khoắt nhìn thấy ngươi, người không biết còn cho là mình gặp quỷ, nếu có bệnh tim chắc bị dọa chết." Diệp Khiêm nói.

Thẩm Nguyên đột nhiên cảm thấy Diệp Khiêm kỳ thật cũng không phải đáng ghét, ít nhất những lời này nói lên tâm khảm của mìnhi, lão nương này tư thế ngủ khủng bố, lại còn thêm trợn mắt khi ngủ, mình không biết bao nhiêu lần từ trong cơn ác mộng bừng tỉnh. Bất quá, Trầm Nguyên lại tinh tường biết lúc này là cơ hội tốt của mình, không thể bỏ qua, cuống quít đi qua, ôn nhu nói: "Lão bà, ngươi không sao chớ?" Sau đó ánh mắt hung hăng trừng mắt Diệp Khiêm, nói: "Vô duyên vô cớ đánh người à? Ngươi có biết nàng là ai? Đại ca nàng chủ tịch tập đoàn Phi Tường Đặng Phi Tường."

"Cho nàng một cái tát hay là nhẹ rồi, nàng nếu như miệng lại không sạch sẽ, lão tử đem răng nàng đều nhổ ra." Diệp Khiêm nói, "Ngươi thật đúng là con mẹ nó làm mất mặt nam nhân chúng ta, làm nam nhân mà lam như ngươi, còn không bằng chết cho thống khoái."

"Hai người các ngươi còn đứng ở nơi đó làm gì? Còn không đánh hắn cho ta, có chuyện gì thì ta gánh vác." Phụ nữ trung niên quát.

Hai người kia rõ ràng cảm giác được trên người Diệp Khiêm phát ra áp lực cường đại, biết rõ người trước mắt cũng khó đối phó, mượn một cái tát vừa rồi mà nói, rõ ràng thoạt nhìn cũng không phải rất nhanh, vậy mà mình căn bản không có biện pháp ngăn cản. Diệp Khiêm nhìn Lâm Nhu Nhu, nói: "Ngươi trước qua một bên nghỉ một lát, xem lão công ngươi biểu diễn." Nói xong, quay đầu quét hai người, nói: "Vốn cái này không phải chuyện của các ngươi, các ngươi tốt nhất không nên nhúng tay."

"Thực xin lỗi, chuyện này là chức trách của chúng ta." Một người trong đó nói.

Diệp Khiêm có chút nhẹ gật đầu, bắt đầu có chút thưởng thức hai người kia, bất quá thưởng thức quy thưởng thức, nếu như bọn hắn động thủ, mình cũng sẽ không hạ thủ lưu tình.

"Còn cùng hắn dong dài cái gì, còn không mau lên, lão nương dùng tiền mời các ngươi đến, không phải dùng để bài trí." Phụ nữ trung niên ở một bên kêu lên.

Hai người trên mặt rõ ràng lộ ra một tia không vui, bất quá vẫn là hướng Diệp Khiêm nhẹ gật đầu, xem như bắt chuyện qua rồi, sau đó hai người đồng thời hướng Diệp Khiêm công qua. Một trái một phải, một người công thượng bàn, một người đánh hạ bàn, phối hợp phi thường ăn ý, xem ra hai người thường xuyên phối hợp.

Hai người thân thủ không tệ, bất quá cùng Diệp Khiêm so thì có chênh lệch rất lớn. Bọn hắn quyền thế trung quy trung củ, xen lẫn thối pháp của Taekwondo ở trong đó, xem ra đã trải qua huấn luyện. Bất quá tốc độ cùng góc độ công kích của bọn hắn tuy nhiên cũng không tệ, nhưng quá chú ý chiêu thức, cùng với không có sát ý.

Sát ý, đối với quyết đấu của kiếm khách càng trọng yếu, Diệp Cô Thành sở dĩ thua ở Tây Môn Xuy Tuyết là do thiếu đi loại sát ý này. Hiện tại cũng giống như vậy, trên người bọn họ thiếu khuyết sát ý, mà Diệp Khiêm lại trải qua sinh tử tẩy lễ, giơ tay nhấc chân đều bao hàm sát ý ở trong đó.

Chiêu thức chiến đấu của Diệp Khiêm đơn giản, nhưng lại phi thường hữu hiệu, đây là vô số lần ở trong sinh tử đối chiến đúc kết ra, không phải một từ đơn giản có thể hình dung. Bất quá, Diệp Khiêm cũng không có nhanh chóng hạ gục bọn họ, dù sao nhân phẩm của bọn hắn vừa rồi biểu hiện ra ngoài vẫn có chỗ đáng giá để cho Diệp Khiêm thưởng thức, bọn hắn đều chỉ vì sinh hoạt kiếm miếng cơm mà thôi, cho nên Diệp Khiêm ra tay cũng có chỗ giữ lại.

Xem chừng thời gian cũng không còn nhiều lắm, Diệp Khiêm hét lớn một tiếng, một quyền đánh vào ngực một người trong đó, sau đó chân phải nâng lên, hung hăng đạp vào cổ tên còn lại. Cả cái động tác liên tục, không chút trì trệ. Sau đó Diệp Khiêm liền ngừng tay, không có tiếp tục truy kích. Hai người chịu đựng đau đớn trên người, ngừng lại, nhìn Diệp Khiêm, nhẹ gật đầu, thối lui đến một bên.

Thấy bọn họ như vậy, phụ nữ trung niên kinh ngạc nhìn bọn hắn, kêu lên: "Làm gì? Các ngươi tại sao dừng lại, lên đánh hắn cho ta, hung hăng đánh, xảy ra chuyện gì do ta phụ trách."

"Thực xin lỗi, chúng ta không phải là đối thủ của hắn." Một người trong đó nói.

"Ngươi nói cái gì? Có ý tứ gì? Các ngươi không phải là sợ rồi sao? Lão nương cho các ngươi tiền, ngươi phải đánh hắn cho ta, cho dù chết cũng phải lên đánh hắn cho ta." Phụ nữ trung niên kêu la nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau cong chua sofia, cach doi mat khau wifi tp link bang may tinh va dien thoai chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.