Siêu cấp binh vương

Chương 251: Gậy Ông Đập Lưng Ông


Trong nội tâm của Vương Trùng lộp bộp một chút, ấp úng nói: "Cái kia... Cái kia cần bao nhiêu à? Tiền của lão ca đều đổi thành trang bị."

Diệp Khiêm ha ha nở nụ cười, nói: "Cụ thể đệ cũng không rõ ràng, bất quá bằng quan hệ của chúng ta, đệ sẽ ủng hộ đại ca hết mình."

Vương Trùng đúng là muốn nghe những lời này, vừa nghe Diệp Khiêm nói như vậy, trong nội tâm lập tức vui vẻ không thôi. Nói gấp: "Có những lời này của Diệp lão đệ, lão ca cũng an tâm ah."

Lúc Vương Trùng nói ra câu nói kia, Diệp Khiêm cũng đã đoán ra ý tứ trong lòng của hắn, bất quá loại cục diện này là hai bên cùng có lợi, Diệp Khiêm tự nhiên cũng sẽ không để ý chút tiền này. Huống chi, chỉ cần có quyền lợi lớn thì tiền sẽ cuồn cuộn mà đến.

Diệp Khiêm có chút nở nụ cười, một lúc sau, nói: "Kỳ thật hôm nay tới tìm Vương đại ca chủ yếu vẫn là vì chuyện của tổ chức lính đánh thuê Somnus, không biết Vương đại ca có đầu mối gì không?"

"Diệp lão đệ, thực không dám giấu diếm, thủ lĩnh La Hầu của tổ chức lính đánh thuê Somnus cùng ta có chút giao tình." Vương Trùng nói, thấy sắc mặt của Diệp Khiêm có chút không vui, Vương Trùng cuống quít nói tiếp: "Bất quá, cũng chỉ là giao tình bình thường mà thôi, từng có hợp tác qua một lần. Nếu như Diệp lão đệ thật sự muốn tìm hắn, ta vẫn có biện pháp."

"Vương đại ca nhất định biết rõ nơi đóng quân của hắn. Đệ cũng không muốn đại ca khó xử, đại ca chỉ cần cho đệ biết nơi đóng quân của hắn là được." Diệp Khiêm nói.

"Bằng quan hệ của ta và Diệp lão đệ, có chuyện gì mà không thể nói ra." Vương Trùng nói, "Nơi đóng quân của La Hầu là ở Tam Giác Vàng, nhân số ước chừng khoảng 2000 người, đều là thành viên đội du kích phản chính phủ, trang bị vũ khí hiện đại, Diệp lão đệ nếu như muốn đối phó La Hầu giống như đối phó Luân chỉ sợ không dễ dàng ah. Hơn nữa, vị trí cụ thể của bọn hắn ta cũng không rõ ràng, nếu như các ngươi tùy tiện tiến nhập vào những đội du kích địa phương khác, chỉ sợ cũng sẽ bị coi như địch nhân. Ta cảm thấy tốt nhất vẫn là đổi lại phương pháp khác."

Diệp Khiêm có chút nhíu lông mày, hoàn toàn chính xác, không có phương vị chính xác, cần phải có một khoảng thời gian đi điều tra rõ ràng địa chỉ cùng với hệ thống phòng vệ của bọn hắn."Vương đại ca có đề nghị nào không?" Diệp Khiêm hỏi.

"Ta quả thật có một ý tưởng, nói ra để cho ngươi tham khảo một chút." Vương Trùng nói, "Lính đánh thuê Somnus kỳ thật cũng chỉ là một chi nhánh của đội du kích La Hầu vì tìm kiếm tài chính cung cấp cho đội du kích mà thôi. Hơn nữa, La Hầu là một người tự đại, chỉ cần chúng ta làm bộ là khách hàng, thuê lính thuê Somnus bảo hộ, lừa hắn đến nơi đây, thì sẽ dễ dàng đối phó hơn."

Diệp Khiêm nhẹ gật đầu, biện pháp gậy ông đập lưng ông này xác thực là một biện pháp tốt. "Thế nhưng mà, La Hầu sẽ tin tưởng đệ sao? Chưa chắc hắn sẽ đi đến nơi này a?" Diệp Khiêm nói.

"Ha ha, vấn đề này rất đơn giản. Ta sẽ làm người trung gian, mời hắn đến đây, La Hầu nhất định sẽ tin tưởng không nghi ngờ. Bất quá, đệ phải đưa ra nhiệm vu6 mà hắn cảm thấy hứng thú, như vậy mới có thể không có sơ hở tý nào." Vương Trùng nói.

"Chuyện này đơn giản, nâng giá tiền lên cao, hắn có lẽ sẽ không bỏ qua." Diệp Khiêm nói.

Vương Trùng nhẹ gật đầu, hỏi tiếp: "Diệp lão đệ, thứ cho ta có câu hỏi không nên hỏi, không biết lính đánh thuê Somnus có chỗ nào đắc tội ngươi?"

"Một huynh đệ Nanh Sói bị bọn hắn bắn trọng thương, đến nay vẫn còn hôn mê bất tỉnh." Diệp Khiêm nói, "Nếu như không làm cho lính đánh thuê Somnus biến mất trên thế giới, thì Nanh Sói đâu xứng với danh hiệu vương giả lính đánh thuê thế giới."

Vương Trùng thở dài, nói tiếp: "Chúng ta vẫn phải thương lượng kế hoach kỹ càng một chút a! Đêm nay, hảo hảo cùng lão ca uống một chén, nhất túy giải thiên sầu."

Diệp Khiêm nhẹ gật đầu.

...

Kế hoạch đang được tiến hành đâu vào đấy, Diệp Khiêm đương nhiên sẽ không đem toàn bộ hi vọng ký thác vào việc La Hầu tự chui đầu vô lưới, phái ra Thiên Trần, James và William đi điều tra tình hình lính đánh thuê Somnus. Không cần đánh rắn động cỏ, chỉ cần biết một chút nội tình của đối phương là được.

Diệp Khiêm đã từng nói qua, người tổn thương Ngô Hoán Phong, mặc kệ hắn là vì nguyên nhân gì đều phải trả giá lớn. Cái giá chính là, một tên cũng không chừa.

Diệp Khiêm cũng không có ở trong nhà, đã đáp ứng đề nghị của Vương Trùng, nên hắn cũng muốn bắt đầu làm một ít công tác chuẩn bị. Đối với tình hình chính phủ Myanmar, Diệp Khiêm cũng không hiểu rõ, cũng không có người quen nào, tự nhiên có chút khó khăn, ngay cả những lão đại quân đội, những người đứng đầu các đảng phái, Diệp Khiêm thậm chí còn không biết bọn hắn là ai, thì đừng nói chuyện đi kết giao.

Hoàn toàn chính xác, có một số việc nói thì dễ dàng, nhưng chân chính bắt tay vào làm thì có độ khó rất lớn.

Bất quá, vạn sự khởi đầu nan, loại chuyện này tạm thời cũng không gấp gáp. Diệp Khiêm dù sao cũng có quá nhiều phiền não, chuyện trọng yếu hiện tại là giải quyết lính đánh thuê Somnus.

Thành phố Nam Kinh truyền đến tin tức tốt, Ngô Hoán Phong đã tỉnh, tuy hiện tại vẫn không thể nhúc nhích nói chuyện, nhưng tỉnh lại đã là chuyện rất đáng được ăn mừng, có hi vọng khôi phục. Tảng đá trong nội tâm của Diệp Khiêm cuối cùng cũng để xuống, bất quá chuyện này cũng không có thể giảm bớt sự phẫn nộ của Diệp Khiêm đối với tổ chức lính đánh thuê Somnus.

Chu Thiện cùng Tô Kiến Quân cũng đã bị bắt quy án, đưa vào đại lao. Tưởng Chính Nghĩa cũng giống như vậy, nửa đời sau chỉ sợ là phải sống ở trong tù.

Mấy ngày sau, Vương Trùng truyền đến tin tức, La Hầu đã đến Myanmar, hắn sẽ đi đón La Hầu, sau đó hai người sẽ đến trang viên của Diệp Khiêm, để cho Diệp Khiêm chuẩn bị sẵn sàng.

Thiên Trần cũng truyền đến tin tức, đã tìm ra vị trí đóng quân của La Hầu, hiện tại đang giám thị, chờ đợi mệnh lệnh của Diệp Khiêm.

Diệp Khiêm trên mặt hiện lên nụ cười, rét lạnh tận xương, giống như gió lạnh thê lương. Bọn người Phong Lam cũng bắt đầu chuẩn bị, chiêu gậy ông đập lưng ông dĩ nhiên đã có hiệu quả, bây giờ chỉ còn chờ La Hầu tự chui vào đầu vào lưới. Bởi vì không biết La Hầu có nhận ra mình không, cho nên Diệp Khiêm lần này cũng không có ra mặt, mà để cho Phong Lam ra mặt ứng phó, bản thân thì trốn ở một bên yên lặng theo dõi kỳ biến.

Buổi trưa ngày hôm sau, La Hầu cùng Vương Trùng đi đến trang viên của Diệp Khiêm, đi theo còn có hai thủ hạ, một đường cười cười nói nói, cũng không có ý thức được nguy hiểm đang đến gần.

Thanh Phong ở trong trang viên vui đùa với voi, thấy bọn họ tiến đến, mỉm cười nghênh đón, nói: "Xin đem vũ khí của các ngươi giao ra đây."

La Hầu hơi sững sờ, ánh mắt không khỏi lườm Vương Trùng. Vương Trùng ha ha cười cười, nói: "Bọn hắn chỉ làm một chút hình thức mà thôi, ngươi vẫn chưa tin ta sao?"

La Hầu cười cười, nói: "Vương Tướng quân nói gì vậy, nếu như không tin Vương Tướng quân, ta đây đã không tới." Vừa nói vừa đem súng lục trên người mình giao cho Thanh Phong, sau đó nhìn hai gã thủ hạ sau lưng một cái, hai người cũng đều nhao nhao đem vũ khí của mình giao ra.

Thanh Phong giơ tay nhận lấy súng, ha ha nở nụ cười, nói: "Các ngươi nói tiếng Hán rất tốt, nếu như không phải thấy các ngươi lớn lên đen thui, cái mũi to mắt nhỏ, thì ta đã thật xem các ngươi thành người Hoa Hạ rồi."

Sắc mặt của La Hầu không khỏi biến đổi, hiển nhiên là muốn tức giận, bất quá trở ngại mặt mũi của Vương Trùng, đành đem lửa giận của mình áp xuống dưới.

Thanh Phongvừa cười vừa nói: "Nói giỡn thôi, nói giỡn thôi. Lão bản của chúng ta ở bên trong chờ đã lâu, mấy vị, mời!"

La Hầu lạnh lùng hừ một tiếng, cất bước hướng trong phòng đi vào. Lúc đến cửa ra vào, Thanh Phong rất tự nhiên ngăn hai gã thủ hạ của La Hầu lại, nói: "Còn phiền mời các ngươi ở bên ngoài chờ."

La Hầu nghĩ nghĩ, nhìn hai người một cái, sau đó đi vào. La Hầu dù sao cũng trải qua sa trường tẩy lễ, điểm ấy can đảm vẫn phải có, huống hồ, hắn cũng rất tín nhiệm Vương Trùng, bởi vậy cũng không có bao nhiêu hoài nghi.

Hai gã thủ hạ của La Hầu hiển nhiên là nghe không hiểu Hán ngữ, Thanh Phong lại bắt đầu biểu hiện ra của sở trường của mình, khoa tay múa chân nói mà ngay cả bản thân hắn cũng nghe không hiểu, vẻ mặt tươi cười. Hai người kia tuy nghe không hiểu ý tứ của Thanh Phong, nhưng là thấy vẻ mặt nở nụ cười thân thiết của hắn, nên cho là một số câu nói chào nhau, nên cũng đều nhao nhao hành lễ, nói xong Thanh Phong cũng nghe không hiểu bọn họ nói gì.

Tuy là gà với vịt nói chuyện với nhau, nhưng kỳ quái là mấy người tựa hồ cũng không có có cảm giác gì nhàm chán. Thanh Phong đưa hai người một chỗ khác của trang viên, hai người cũng không có ý thức được có nguy hiểm gì, vì vậy rất buông lỏng.

Lúc bước vào trong phòng, chỉ thấy Phong Lam ngồi ngay ngắn ở trên mặt ghế gỗ lim, đang cầm lấy một chén trà, tinh tế thưởng thức trà, bộ dáng giống như một thương nhân thành công.

Trông thấy Vương Trùng cùng La Hầu đi vào, Phong Lam ha ha cười cười đứng lên, nói: "Hoan nghênh hoan nghênh, vị này có lẽ là La Hầu La Tướng quân đi à? Cửu ngưỡng đại danh ah."

Vương Trùng có chút sửng sốt một chút, bất quá rất nhanh kịp phản ứng, đoán ra Diệp Khiêm là để cho Phong Lam ra mặt. Sau đó mỉm cười, giới thiệu nói: "La Tướng quân, vị này là người ta đã nói với ngươi, Phong Lam."

La Hầu rất lễ phép vươn tay ra cùng Phong Lam bắt tay, khẽ chau mày, sau đó cười nói: "Phong lão bản cũng đã đi lính à?"

Người trường kỳ cầm súng, trên tay đều có vết chai rất dày, Phong Lam tự nhiên cũng không ngoại lệ, cho nên La Hầu ngay lúc bắt tay liền biết. "Ha ha, trước kia ở trong quân đội Hoa Hạ hai năm, sau khi xuất ngũ thường xuyên đi hội sở luyện kỹ năng dùng súng." Phong Lam rất tự nhiên nói, "Ngồi đi, ngồi đi!"

La Hầu thoả mãn cười cười, đáp án này có thể tiếp nhận, cũng giảm bớt trong lòng của hắn một tia nghi kị. Bất quá, hắn cũng đoán được chỉ sợ cũng không phải đơn giản như vậy. Bởi vì Vương Trùng nói với hắn, vị lão bản này là lập nghiệp là nhờ làm ăn phi pháp, tự nhiên khó tránh khỏi tiếp xúc những vật này. Bất quá, đều không có gì trở ngại, hắn nhìn trúng vẫn là giá tiền của nhiệm vụ này rất lớn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich giac khang tinh xa ngoc van, nong gian va tuc gian chinh la lieu thuoc doc giet chet chinh minh vay nen trong cuoc doi can biet ma tranh những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.