Siêu cấp binh vương

Chương 71: Hội Đấu Giá Châu Báu (2)


"Không cần, cám ơn!" Tần Nguyệt lạnh như băng nói. Nói xong, lôi kéo Diệp Khiêm trực tiếp đi vào. Toàn bộ quá trình nói chuyện, Ngụy Thành Long cũng không có nhìn Diệp Khiêm, rất hiển nhiên, theo hắn Diệp Khiêm cho dù mặc vào âu phục, cũng vĩnh viễn bất quá cũng chỉ là một tiểu bảo an mà thôi, căn bản không có tư cách chen vào xã hội thượng lưu. Hơn nữa, hắn cho rằng Tần Nguyệt cho dù bây giờ ở cùng với Diệp Khiêm, bất quá cũng chỉ là hứng thú nhất thời mà thôi, sớm muộn sẽ một ngày Tần Nguyệt phát hiện Diệp Khiêm căn bản là không thích hợp với nàng, mà hắn lại là sự lựa chọn tốt nhất của nàng.

Diệp Khiêm cũng không có tâm lý tất cả giới thượng lưu, hắn cũng cũng không phải đối với tất cả quan nhị đại phú nhị đại đều chán ghét. Chỉ có điều, Diệp Khiêm nhìn mấy kẻ lấy quyền thế của trưởng bối ra ngang ngược càn rỡ không vừa mắt mà thôi. Ngụy Thành Long đã xem thường mình, không muốn nói chuyện với mình, Diệp Khiêm cũng lười được phản ứng đến hắn, cùng hắn lá mặt lá trái. Hắn biết rỏ Ngụy Thành Long trong lòng nghĩ cái gì, đơn giản là ghen ghét mình có thể ở cùng với Tần Nguyệt mà thôi, đối với loại người này Diệp Khiêm không thể nói có hảo cảm gì, nhưng là cũng không muốn thu thập hắn.

Đi vào trong khách sạn, chỉ thấy đại sảnh khách sạn tạm thời bố trí thành khu triển lãm châu báu cùng phòng đấu giá. Trên đỉnh sân khấu lóng lánh ánh đèn nê ông, vây quanh sân khấu là tràn đầy chỗ ngồi. Hiển nhiên, hiện trường là tạm thời bố trí, bất quá lại cũng không đơn sơ.

Đối với châu báu, Diệp Khiêm không có khái niệm gì, hắn không hiểu vì cái gì nữ nhân đều thích châu báu như vậy, trong nhận thức của Diệp Khiêm, châu báu chỉ là một ngành sản xuất dễ kiếm tiền mà thôi.

Hai người tìm vị trí ngồi xuống, Diệp Khiêm nhìn lướt qua bốn phía, chỉ thấy có rất nhiều người đang bước vào khách sạn, trên cơ bản đều là nam nhân mang theo nữ nhân của mình. Có chút nở nụ cười, xem ra Mary tại Hoa Hạ cũng rất nổi tiếng, mình thật đúng là cô lậu quả văn.

"Ngươi hôm nay mua cho ta nhiều y phục như vậy, để báo đáp lại, đêm nay ngươi nếu như vừa ý món đồ trang sức nào thì nói cho ta biết." Diệp Khiêm có chút vừa cười vừa nói.

Tần Nguyệt hơi sững sờ, kinh ngạc nhìn xem Diệp Khiêm nói: "Ngươi không có nói đùa chứ? Những thiết kế của Mary toàn là đỉnh, mỗi tác phẩm của nàng giá thấp nhất cũng là mười vạn nhân dân tệ. Tăng thêm hôm nay lại là đấu giá từ thiện, chỉ sợ giá cả lại sẽ bị đẩy lên độ cao khác, ngươi có thể mua nổi sao?"

Diệp Khiêm nhàn nhạt cười, nói: "Ngươi đừng hỏi nhiều như vậy, tóm lại ngươi vừa ý món trang sức nào thì nói cho ta biết, ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp mua tặng cho ngươi là được rồi."

"Diệp Khiêm, ngươi cũng đừng làm xằng bậy, hôm nay cong tác bảo an nhất định rất nghiêm mật, cho dù ngươi trộm được chỉ sợ cũng không mang ra." Tần Nguyệt nói, "Ngươi yên tâm đi, ta đêm nay chỉ là tới tùy tiện nhìn xem mà thôi."

Diệp Khiêm bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Ngươi nói đi nơi nào à? Chuyện trộm cắp sao ta có thể làm? Ngươi yên tâm đi, ta có biện pháp của mình, đợi tí nữa ngươi thích món nào cứ nói là được. Bất quá đừng quá hung ác a, tùy tiện chọn một món là được rồi."

Tần Nguyệt bán tín bán nghi nhẹ gật đầu, không nói gì. Đối với Diệp Khiêm nói nàng cũng không có quá tin, huống hồ, nàng cũng không thích đeo đồ trang sức mắc tiền. Theo nàng, đồ trang sức xinh đẹp không nhất định ở chỗ nó mắc tiền, giống như những món trang sức vỉa hè chỉ cần mười khối tiền là có thể mua được Tần Nguyệt có đôi khi cũng rất ưa thích.

Diệp Khiêm cảm thấy việc Mary đến, cũng không phải chuyện trùng hợp, không biết đám tiểu tử lại đang chơi trò gì. Bất quá sống ở đâu thì theo phong tục ở đấy, hiện tại việc mình có thể làm lúc này là thưởng thức cuộc triển lãm châu báu này. Về phần những tên tiểu tử kia, đợi qua đêm nay rồi nói sau.

Không bao lâu, đại sảnh khách sạn đã ngồi đầy người. Kỳ thật đối với loại triển lãm này, các nam nhân hầu như là đến xem những cô nàng người mẫu, về phần những món châu báu kia nếu như không phải vì nữ nhân của bọn hắn, bọn hắn trên cơ bản không có bao nhiêu hứng thú. Diệp Khiêm chính là như vậy, trước kia lúc rảnh rỗi, thường xuyên chạy đi tham dự những buổi biểu diễn thời trang hoặc là đi xem giới thiệu xe, mục đích đơn giản là nhìn những người mẫu khêu gợi. Lần này triển lãm châu báu đỉnh cấp, chỉ sợ mỹ nữ cũng không thiếu được a.

Một lát, người chủ trì lên đài giới thiệu vài câu liền chính thức tuyên bố triển lãm châu báu bắt đầu. Ngay sau đó, tất cả ngọn đèn toàn bộ tối xuống, sau đó đèn tựu quang toàn bộ tụ tập đầy đủ trên sân khấu. Nguyên một đám người mẫu khêu gợi từ bên trong chậm rãi đi ra, hướng người xem lộ ra đồ trang sức được đeo trên mình, bất quá theo Diệp Khiêm, các nàng giống như là phô diễn thân hình gợi cảm của mình hơn.

Bất quá, không thể không nói, những đồ trang sức châu báu xác thực phát sáng chói mắt. Có chút nữ nhân đã không che dấu được sự kích động của đáy lòng mình, bắt đầu đối với nam nhân của mình làm nũng, dùng bộ ngực của mình cọ lấy cánh tay nam nhân, dùng một loại ngữ khí ỏn ẻn để cho người sởn hết cả gai ốc nói món đồ trang sức mà mình yêu thích. Mà lúc này những nam nhân kia tự nhiên "Hào khí vạn trượng" vỗ bộ ngực của mình, hứa hẹn đợi tí nữa nhất định sẽ mua tặng cho nàng.

Diệp Khiêm ánh mắt hướng nhìn Tần Nguyệt, tựa hồ muốn từ trong ánh mắt Tần Nguyêt nhìn ra nàng đối với món đồ trang sức nào yêu thích, bất quá kết quả lại có hơi thất vọng. Tần Nguyệt đối với mấy món đồ trang sức này phảng phất căn bản không có bất luận gì hứng thú, một bộ mặt lãnh diễm không có chút nào hưng phấn cùng mừng rỡ.

"Vừa ý món nào? Chút ta mua cho ngươi!" Bên tai Diệp Khiêm truyền đến âm thanh. Diệp Khiêm hơi sững sờ, quay đầu lại, không khỏi ngạc nhiên ngẩn người. Chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi trong miệng đang ngậm lấy một cây kẹo que, ôm một cái Laptop đang tập trung tinh thần chơi trò chơi.

"Đjxmm~, ngươi muốn hù chết ta?" Diệp Khiêm hung hăng trợn mắt nhìn tiểu tử này, nói.

Người trẻ tuổi tựa hồ cũng không có nghe Diệp Khiêm nói, vẫn tập trung tinh thần chơi trò chơi như cũ, bất quá rất nhanh truyền đến âm thanh "game over". Người trẻ tuổi lúc này mới ngẩng đầu, mút kẹo que, quay đầu nói: "Vị này chính là đại tẩu?" Vừa nói ánh mắt vừa nhìn Tần Nguyệt đang ngồi bên cạnh Diệp Khiêm.

"Mắc mớ gì tới ngươi. Ngươi tới lúc nào?" Diệp Khiêm nhỏ giọng hỏi.

"Sáng hôm nay vừa tới." Người trẻ tuổi trả lời một câu, sau đó lễ phép đứng lên nhìn Tần Nguyệt nở nụ cười, dùng Hán ngữ không phải rất thành thục nói: "Đại tẩu, ngươi khỏe, ta gọi Jack, là tiểu đệ của Diệp Khiêm."

Tần Nguyệt quay đầu, nhìn tên tiểu tử ngoại quốc tóc vàng mắt xanh trước mặt có chút sửng sốt, bất quá vẫn rất lễ phép cùng hắn bắt tay, nói: "Ngươi đã hiểu lầm, ta cùng Diệp Khiêm chỉ là bằng hữu bình thường mà thôi."

Jack ngồi xuống, ha ha nở nụ cườ, nói ra: "Hiểu rõ, hiểu rõ." Bất quá cái dáng cười mập mờ lại rõ ràng là nói hắn căn bản cũng không tin sẽ là bằng hữu bình thường đơn giản như vậy. Tần Nguyệt cũng lười được giải thích, chỉ là dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Diệp Khiêm, hiển nhiên là muốn hỏi Diệp Khiêm đây rốt cuộc là chuyện gì? Như thế nào vô duyên vô cớ chạy ra một tên tiểu đệ ngoại quốc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như thich nu tam tam, nghi thuc quy y tam bao tt thich chan quang rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.