Siêu đại gia trong trường học

Chương 120





Chương 120

 

“Ha ha, tôi sớm đoán được là cô gái đẹp kia chắc chắn sẽ không để ý đến anh mà”. Lâm Dật đứng ở cửa thì nghe thấy phía sau truyền lại giọng nói chế giễu. Cậu quay đầu lại thì nhìn thấy cô gái đẹp tóc dài ban nãy cũng từ quán café đi ra.

“Sao cô cũng một mình vậy?” Lâm Dật tò mò hỏi. Cậu nhớ là ban nãy có một người con trai ngồi cùng cô ta, chỉ có điều là anh ta đã đứng lên đi trước rồi thì phải.

“Ha ha, bị tôi đá rồi. Mặc dù lái xe Mercedes-Benz GLE, còn làm giám đốc công ty niêm yết nhưng điều kiện vậy mà muốn với tới tôi thì vẫn còn kém lắm”. Cô gái đẹp nói với vẻ mặt đắc ý, đồng thời ánh mắt nhìn lướt lên người Lâm Dật, nói: “Ăn mặc như anh mà cũng đi xem mặt được? Anh có muốn giả bộ thì cũng phải làm cho đúng chút chứ, bây giờ trong đại lý xe có rất nhiều xe cho thuê, anh đi thuê một chiếc Panamera thì khéo cô gái ban nãy sẽ đồng ý anh cũng nên”.

Lâm Dật cũng coi là đúng nên gật đầu, sau đó đi về phía con xe Bentley màu hồng đang từ phía xa đi tới.

“Thiếu gia lên xe đi”. Rèm xe vừa kéo xuống thì lộ ra khuôn mặt đẹp không tì vết của Tưởng Dao.

“Thiếu gia?” Cô gái đẹp kia trợn trừng mắt lên, nói. Cô ta biết hãng xe này, đó là con xe Bentley mấy triệu tệ, còn do một cô gái đẹp thuộc hàng cực phẩm lái nữa. Nhưng tại sao chủ nhân chiếc xe này lại gọi tên nghèo rớt này là thiếu gia?

“Cô thấy không, tôi đâu có chém gió”. Lâm Dật ngồi vào trong xe rồi quay ra ngoài xe cười nói với cô gái đó. Sau đó xe Bentley khởi động rời khỏi chỗ này trước ánh mắt hoài nghi của cô gái đẹp.

Ở trên xe, Lâm Dật nhìn góc nghiêng tuyệt đẹp của Tưởng Dao, tò mò hỏi: “Sao cô biết là chúng tôi kết thúc nhanh như vậy?”

“Tôi không biết, chỉ là vừa đến trường Nam Lâm một chuyến nên tiện đường đợi cậu ở đây thôi”. Tưởng Dao nói.

“Trường Nam Lâm ư?” Lâm Dật khẽ sững người, hỏi một câu.

“Vâng! Vì ngày mai Trương Hoành có đề mục thi nghiên cứu sinh phải đi Hồng Kông, nửa tháng chắc chưa về được nên mới hẹn là một tiếng sau sẽ khảo sát thực tế khu trường mới. Mấy người đã đến đó rồi, giờ chỉ còn thiếu mỗi cậu thôi”. Tưởng Dao nói xong thì liếc mắt nhìn Lâm Dật, hỏi: “Buổi xem mặt của hai người kết thúc nhanh như vậy à, nói chuyện không vui sao?”

“Ha ha…” Lâm Dật cười gượng rồi nói: “Cũng vui lắm, chính là câu nói của đại tiểu thư đó. Cô ấy luôn miệng kêu tiếc”.

“Cô ấy tiếc gì?”

“Tiếc vì không được gặp mặt bọn bắt cóc”.

“…………………..” Tưởng Dao nghe đến đây thì mím môi mà không có ý muốn hỏi tiếp.

Khi xe Bentley xuất hiện trước tòa nhà chưa hoàn thành thì đám người quản lý cấp cao bộ phận nhà đất như Thân Lương Tín, Lý Huy và Lợi Sĩ Vinh sớm đã đợi ở đó một hồi lâu rồi. Đứng giữa bọn họ còn có Trương Hoành- hiệu trưởng Nam Lâm còn có cả phó hiệu trưởng phụ trách mảng xây dựng của trường cùng tất cả lãnh đạo ngành xây dựng đều đợi ở đây.

Mùa hè ở Nam Đô nóng gay gắt, nắng như thiêu như đốt. Đám người này không ai không đeo cà vạt, mặc áo sơ mi đi giày da. Lúc nắng nóng đỉnh điểm mồ hôi ướt đẫm quần áo nhưng không ai dám cử động, tất cả đều nghiêm túc đứng ở bên đường nhìn chiếc xe Bentley màu hồng từ xa lái tới.

Lúc xe Bentley dừng lại thì Thân Lương Tín dẫn đầu nhanh bước về phía ghế ngồi phụ của xe, khom người cung kính mở cửa xe ra. Còn Trương Hoành cũng đi theo sau, sắc mặt tươi cười đứng phía sau.

“Chào Lâm thiếu gia”. Thấy Lâm Dật xuống xe, Trương Hoành vội cười, nói.

“Xin chào hiệu trưởng Trương”. Lâm Dật cười gật đầu, nói: “Ban nãy tôi có chút việc nên đến trễ một chút, thật ngại quá”.

“Lâm thiếu gia nói gì vậy ạ, hôm nay cậu có thể đến đây đã là nể mặt chúng tôi lắm rồi. Ban nãy tôi còn nói với Hà tổng, nếu Lâm thiếu gia đã quan tâm đến dự án này thì không có gì phải đàm phán nữa, cứ trực tiếp ký hợp đồng là được. Nhưng Hà tổng lại không đồng ý, vẫn muốn thiếu gia đội nắng đến tham quan công trường thế này, thật là ngại quá…” Nhìn thấy hiệu trưởng cung kính với mình như thế nên trong lòng Lâm Dật có chút cảm thán.

Bởi, với vị trí hiện giờ của Trương Hoành đã không cần quan tâm đến việc Hà gia có thể đem đến cho ông ấy bao nhiêu lợi ích nữa rồi. Ông ấy là hiệu trưởng trường đại học, còn Hà gia là thương nhân, nếu có qua lại gần đến mấy thì cũng không có nhiều cơ hội có lợi gì, hơn nữa lại dễ bị người khác để ý đến. Nhưng ông ấy vẫn muốn làm thế, trên thực tế cũng vì nể mặt bố mẹ ruột của mình mà thôi.

Năm nay Trương Hoành năm mươi tuổi, đây đang là độ tuổi nổi bật trong cuộc đua vào bộ máy chính trị, ông muốn tiến thêm một bước thì chỉ có thể leo lên vị trí ở Sở giáo dục hoặc Bộ giáo dục, còn Hà gia có lẽ không giúp được gì nhiều cho ông. Nhưng đối với nhà đẻ của bà Tô Duyệt Như thì đây là điều vô cùng đơn giản.

Lâm Dật hôm qua đã gặp toàn bộ người của tập đoàn Hà thị rồi. Mặc dù không thể nói đúng được các vị trí đang đảm nhận của họ nhưng vẫn có thể gọi tên được mấy nhân vật chính.

Ví dụ như Lý Huy, ông là người trung niên với ngoại hình mập mạp. Ông là chủ tịch tập đoàn Lâm Khê của công ty niêm yết bên mảng nhà đất, bản thân ông cũng có khối tài sản tiền tỷ. Nhưng lúc này ông cũng chỉ đứng từ xa, thần sắc cung kính nhìn Lâm Dật mà không dám đến gần.

Sau một hồi nói chuyện thì Thân Lương Tín đi đến trước mặt, dẫn mọi người đi khảo sát thực tế mảnh đất phía sau. Trong lúc đi qua tòa nhà chưa hoàn thành, Lâm Dật ngẩng đầu nhìn thì thấy ở tầng hai có bóng dáng người phụ nữ lén lút nhìn từ trên xuống. Bà ta nhìn xung quanh như ăn trộm, lắc đầu một cái rồi biến mất khỏi tầm mắt Lâm Dật.

“Sao vậy thiếu gia?” Thân Lương Tín ở bên cạnh quan tâm hỏi han.

Lâm Dật lắc đầu, hỏi: “Hộ cuối cùng kia sao vẫn chưa rời đi?”

“Điều này…” Nhìn thấy vậy, đến cả Thân Lương Tín cũng lộ ra sắc mặt khó xử. Lâm Dật tò mò hỏi: “Sao vậy, có gì khó giải quyết sao?”

“Thật ra cũng không phải ạ…” Thân Lương Tín nhìn trái phải một cái rồi thấp giọng nói: “Lâm thiếu gia quên rồi sao, hồi trước cậu gọi điện cho tôi nói là sau khi mua được mảnh đất này thì bất luận thế nào cũng phải chăm sóc tốt cho nhà người ta mà…” Nghe đến đây, Lâm Dật mới như tỉnh ngộ.

Ban đầu cậu bảo Thân Lương Tín mua bằng được mảnh đất này với mục đích để tránh Quách Chí lấy việc đền bù nhà đất để uy hiếp ép bà Sở gả Sở An Nhiên cho Quách Tường. Nhưng điều khiến Lâm Dật không ngờ đến là bà Sở vốn đã coi mình là người thân của Quách gia rồi, bà ta không đợi được mà chỉ muốn gả nhanh Sở An Nhiên cho Quách Tường để mình được sống những ngày tháng của bà chủ. Nhưng đến giờ mảnh đất này bị mất đi, bà Sở cũng mất đi chỗ dựa để ép Sở An Nhiên gả cho Quách Tường nên định cứ ở lì đây không đi. Bà ta vẫn mơ tưởng một ngày nào đó tập đoàn Quách thị sẽ đến mua chỗ đất này để tiếp tục hoàn thành giấc mộng giàu sang của bà. Nhưng bà không ngờ đến là, ngày này mãi mãi không bao giờ đến.

“Nên làm thế nào thì cứ làm thế, chỉ cần không làm nguy hại đến an toàn của họ là được. Cố gắng hoàn thành di dời trong thời gian ngắn nhất để tiến hành san bằng đất đai, đừng lãng phí thời gian thêm nữa”. Lâm Dật nói xong thì trực tiếp đi về phía trước.

Ở khu đất trống, Thân Lương Tín bắt đầu giảng giải chi tiết cho các lãnh đạo liên quan của trường Nam Lâm về kết cấu và bản đồ khu đất này. Lâm Dật đứng bên cạnh lắng nghe rồi hỏi Tưởng Dao ở bên cạnh là mình có quyền chọn một vài nhân viên trong mảng nhà đất của công ty vào công trường phụ trách một số dự án thực tế không.

Cậu vẫn muốn để Lăng Tiêu Tiêu đến đây làm quản lý tài vụ. Đặc biệt là khi cậu phát hiện, tổng giám sát tài vụ của tập đoàn Vinh Nghiệp là Lâm Mai Mai thì càng kiên định hơn về suy nghĩ của mình.

“Chuyện nhỏ này cậu cứ trực tiếp sắp xếp người đi làm là được, không cần phải tự mình hỏi đâu”. Tưởng Dao nói.

“Chuyện nhỏ ư?” Lâm Dật sờ lên mũi một lát, cậu còn nhớ con trai trưởng thôn khi làm giám sát công trường ở bên ngoài, mỗi lần về quê đều với dáng vẻ rất oai.

Lúc này, Thân Lương Tín đi đến bên cạnh Lâm Dật, nhỏ giọng hỏi: “Thiếu gia! Buổi tối tôi mở tiệc ở nhà hàng Bách Hoa, hiệu trưởng Trương và tất cả lãnh đạo bên bộ phận nhà đất đều đến. Mọi người đều muốn chiêm ngưỡng phong thái của thiếu gia, nhân tiện có thể nói một chút về dự án thiết kế khu trường mới, không biết thiếu gia có thể…”

“Ừm, tôi sẽ đến”. Nếu mình đã phụ trách dự án này thì sớm gặp mặt những người bên bộ phận nhà đất cũng tốt. Hơn nữa, những người này dù sao cũng đang làm việc cho nhà mình. Mình đến gặp họ, cũng coi như làm ổn định lòng quân trước khi dự án bắt đầu.

“Vậy tôi sẽ nói với hiệu trưởng Trương và thông báo cho bộ phận nhà đất chuẩn bị tốt”.

“Gọi tất cả những người phụ trách dự án này của tập đoàn Lâm Khê và Vinh Nghiệp đến nữa, tôi muốn gặp bọn họ”. Lâm Dật vội bổ sung thêm một câu.

———————–



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 122 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như cac kieu chup len, cach doi ten facebook 1 chu rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status