Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 16: Ngã hai lần



Khương Sơ không hiểu logic này: "Cái này liên quan gì đến việc tôi thích anh?"

Lòng tự trọng còn sót lại của Hứa Đình Thâm rốt cuộc cũng bị Khương Sơ chà đạp hoàn toàn, anh như một trò cười được phơi bày trước mặt cô một cách trần trụi từ đầu đến đuôi, giống hệt với năm đó.

Sống hơn hai mươi năm, anh chưa từng ngã hai lần vào cùng một cái hố.

Hứa Đình Thâm không trả lời.

"Anh giữ lại cái này làm gì?" Khương Sơ không hiểu: "Bởi anh cho rằng tôi thích anh?"

Một tay của Hứa Đình Thâm để trong túi quần, đầu lưỡi để ở răng hàm, hỏi ngược lại: "Em thật sự không biết?"

Khương Sơ lắc đầu.

Ánh mắt người đàn ông thoáng qua một tia mất mát, anh cúi đầu cười nhạo một tiếng: "Đây chẳng phải để nhắc nhở tôi rằng em đã từng là đồ đần sao?"

Khương Sơ: "?" Người này thần kinh rồi.

"À..." Dáng vẻ của Hứa Đình Thâm tựa như đột nhiên nhớ ra gì đó: "Bây giờ vẫn thế."

"..." Khóe môi Khương Sơ mím chặt thành một đường thẳng, đôi mắt hạnh tức giận nhìn anh chằm chằm.

Hứa Đình Thâm rút lại tờ giấy trong tay Khương Sơ, ỷ vào thân hình cao lớn mà vò rối tóc cô: "Đồ lùn."

Cơn giận của Khương Sơ tưởng chừng như đã lên đến đỉnh điểm, sĩ khả sát bất khả nhục [1], cô kéo cổ tay của Hứa Đình Thâm, ra sức cắn anh.

[1] Sĩ khả sát bất khả nhục: giết thì giết đại đi, đừng có mà làm nhục.

Hứa Đình Thâm nhíu mày, rút tay lại liếc nhìn, trên đó hiện rõ một dấu răng, anh híp mắt, vươn tay ra, trong giọng nói mang theo vài tia uy hiếp: "Này, cắn nữa đi."

"..." Vẻ mặt Khương Sơ tựa như viết: "Tôi thấy bệnh của anh cũng không nhẹ."

Tờ giấy trên tay cô đã bị Hứa Đình Thâm lấy đi, thấy anh về phòng, Khương Sơ cũng nhếch miệng trở lại phòng của cô, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Cái gì mà dấu khai căn các thứ, đau cả đầu."

Trần Niệm Niệm cầm hộp cơm bước đến: "Ăn đi này."

Lúc này, cái người vẫn luôn cảm thấy hứng thú với đồ ăn là Khương Sơ lại không hề quan tâm đến hộp cơm trên tay cô nàng, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, thành thật hỏi: "Bài toán thì có liên quan gì đến thích hay không thích?"

Trần Niệm Niệm khó hiểu: "Bài toán gì?"

Mà đồ não cá vàng Khương Sơ này hiển nhiên là không nhớ rõ: "Gì mà "căn" với lại "e"."

"Căn e? e chẳng phải là hai phẩy bảy mấy sao, lại khai thêm căn thôi mà?" Thấy Khương Sơ vẫn đang trong trạng thái hoang mang, Trần Niệm Niệm im lặng: "Em đừng có thách thức IQ của mình nữa được không?"

Lại chê bai IQ của cô rồi.

Khương Sơ tức giận cướp hộp cơm trong tay Trần Niệm Niệm: "Chị nghĩ em sẽ không trừ lương của chị chắc."

"Không sao, cứ trừ đi." Trần Niệm Niệm cười: "Dù sao thì em cũng sẽ cảm thấy áy náy rồi lại tăng cho chị thôi."

Khương Sơ: "..."

"Đúng rồi." Trần Niệm Niệm nhắc nhở cô: "Chiều nay có truyền thông đến khảo sát, chú ý học hỏi EQ của Hứa Đình Thâm một chút đấy."

Khương Sơ giương mắt nhìn cô nàng, suy nghĩ cẩn thận, mọi ngày Trần Niệm Niệm đều rất có ác cảm với Hứa Đình Thâm, nhưng sao cô lại cảm thấy trong mắt cô nàng... mình còn không bằng Hứa Đình Thâm vậy.

*

Buổi chiều, Khương Sơ không có cảnh quay, mấy diễn viên chính đều đang bận rộn quay phim, nên phóng viên truyền thông liền chuyển sang phỏng vấn Khương Sơ đang luyện tập ở studio: "Bình thường nhóm người Hứa Đình Thâm đều phải quay nhiều cảnh như vậy sao?"

"Mỗi ngày đều rất nhiều."

Khương Sơ không phải diễn viên chính, hơn nữa, cô cũng không hot cho lắm, mấy vấn đề liên quan đến diễn viên chính mà phóng viên hỏi, Khương Sơ đều trả lời từng câu một, không có sai sót gì.

Phóng viên đột nhiên hỏi: "Cô cảm thấy Hứa Đình Thâm thế nào?"

Nét tươi cười trong mắt Khương vụt tắt, cô duy trì vẻ mặt ngoài cười nhưng trong lòng không cười, nếu phóng viên không thấy vẻ chán ghét của cô thì chắc cô nàng sẽ hỏi tận trời mất, nhưng diễn viên Khương Sơ vẫn luôn nhớ lời dặn của trợ lý, cô gật nhẹ đầu, nhìn vô cùng thân thiết: "Anh ấy vô cùng ưu tú, tôi rất hâm mộ anh ấy."

Lúc nói hai chữ "vô cùng" còn nghiến răng rất mạnh.

Trần Niệm Niệm: "..."

Em còn có thể tiếp tục giả bộ nữa sao?

Sau khi kết thúc phóng vấn, Khương Sơ tung tăng chuẩn bị đi trang điểm: "Biểu hiện của em thế nào?"

Trần Niệm Niệm thở dài: "Diễn đạt lắm."

Khương Sơ nhận được lời khen, ánh mắt sáng lấp lánh, chỉ thiếu cái đuôi vẫy vẫy phía sau: "Thật không?"

"Thật đấy." Trần Niệm Niệm duy trì vẻ tươi cười ngoài mặt: "Diễn xuất của em tựa như nói cho cả thế giới biết rằng em không hề hâm mộ Hứa Đình Thâm, Hứa Đình Thâm không hề ưu tú vậy."

Khương Sơ: "..." Vẻ tươi cười dần biến mất.

*

Sau khi buổi khảo sát kết thúc, Khương Sơ vẫn còn cảnh quay, mặc dù cô bị hai người Hứa Đình Thâm và Trần Niệm Niệm kia trêu chọc đến nỗi sắp nghi ngờ nhân sinh, nhưng trên thực tế, kỹ năng diễn xuất của cô cũng không hề kém như vậy, mấy diễn viên dày dặn kinh nghiệm đều rất quý cô.

Tất cả đều rất thuận lợi, trước khi kết thúc công việc, vẫn còn một cảnh quay thân mật của Thái tử phi và Thái tử, Khương Sơ tỏ ra không có vấn đề gì, nhưng Trì Tinh vẫn luôn cảm giác như bị Hứa Đình Thâm uy hiếp, liền căng thẳng đến nỗi liên tục diễn hỏng.

Đạo diễn cũng không nghiêm khắc, hơn nữa còn rất thích truyền cảm xúc cho diễn viên, nên bầu không khí trong studio vẫn rất thoải mái, ông vừa tiến lên định làm mẫu bỗng bị Hứa Đình Thâm đột nhiên kéo lại: "Để tôi."

Khương Sơ nghe thấy anh nói vậy, tim liền đập liên hồi, cô chớp chớp mắt, ngại ở đây có nhiều người nên không từ chối.

Hứa Đình Thâm mặc một bộ trường sam thêu hoa băng, làm tăng rõ thân hình hoàn hảo, tạo cho người khác cảm giác lạnh lùng. Anh ngồi trước mặt Khương Sơ, độ cong chỗ đuối mắt bên phải rất đẹp. Bên tai Khương Sơ ngập tràn tiếng nhịp tim đập nhanh như sấm của mình, cô hận không thể dùng hai tay ôm ngực mình lại, để người trước mặt không thể phát hiện rung động và căng thẳng của cô.

Nét mặt Hứa Đình Thâm rất khác với vẻ không đứng đắn mọi ngày, lúc làm việc, anh vẫn luôn vô cùng nghiêm túc, anh nắm lấy cổ tay Khương Sơ, nếu không phải đang dán lên lồng ngực ấm áp kia, Khương Sơ còn tưởng rằng cả người anh đều lạnh lẽo giống như đóa hoa băng trên áo anh vậy.

Nơi cổ tay mà Hứa Đình Thâm đang nắm chặt kia như bị thiêu đốt, càng dần càng nóng, lúc này, Khương Sơ đã không còn nhớ mình phải diễn thế nào nữa, cô chớp chớp lông mi, khuôn mặt của người đàn ông bỗng phóng đại trước mắt, một đôi môi mềm mại tiến lại gần.

Khương Sơ cảm thấy đầu óc trống rỗng, tựa như có gì đó ù ù bên tai, khiến cô đột nhiên không thể suy nghĩ gì cả, thậm chí còn không nhận ra mình đang mất tập trung.

"Được rồi."

Giọng nói của Hứa Đình Thâm kéo Khương Sơ về với thực tại, nhiệt độ trên người cũng đã tiêu tan, cô mới nhận ra nụ hôn vừa rồi của Hứa Đình Thâm vẫn chưa rơi xuống, vốn dĩ cảnh quay này cũng không cần hôn thật, bởi vì máy quay không ghi hình đến.

Nghĩ cũng đúng thôi, sao Hứa Đình Thâm lại có thể chiếm tiện nghi của cô ngay trước mặt nhiều người như vậy chứ.

Sau khi những lời này xuất hiện trong đầu, Khương Sơ liền bị bản thân làm cho hoảng sợ, sao lại cảm thấy như mình có hơi tiếc nuối nhỉ?

Hai tai cô đỏ bừng, lòng thầm phỉ báng bản thân.

Không có tiền đồ gì cả.

Đạo diễn gật đầu: "Đúng là cảm xúc này, cậu diễn như cậu ấy là được."

Trì Tinh tuyệt vọng đứng một bên, không hề muốn diễn thử: "Hay là dùng cảnh lúc nãy đi, ghép mặt tôi vào Hứa Đình Thâm là được."

Đạo diễn: "..."

Khương Sơ cũng bó tay, thuận miệng nói: "Chẳng lẽ anh và Hứa Đình Thâm chỉ khác nhau mỗi khuôn mặt hay sao."

Trì Tinh: "..."

Quả nhiên là tên súc sinh lão luyện hay hại người mà, ngay cả Khương Sơ đơn thuần đáng yêu như vậy cũng bị Hứa Đình Thâm ảnh hưởng rồi. Trì Tinh cảm thấy hết sức đau lòng, không khỏi nghiêm túc suy nghĩ, rốt cuộc là không có đạo đức hay là nhân tính vặn vẹo đây?

Hứa Đình Thâm vuốt dọc theo chiếc quạt đạo cụ trên tay, anh thu mắt, cười khẽ một tiếng, nhìn có vẻ như tâm trạng rất tốt.

Mọi người bắt đầu quay lại cảnh vừa nãy, dưới sự giám sát tỉ mỉ của Hứa Đình Thâm, không hiểu sao Trì Tinh lại vô cùng căng thẳng, tuy động tác đúng, nhưng lời thoại và biểu cảm vẫn chưa tốt lắm, đạo diễn bắt anh ta diễn lại lần nữa.

Diễn hỏng là chuyện thường gặp, mọi người đều bằng lòng giúp Trì Tinh quay lại cảnh vừa nãy, đạo diễn cũng không nói gì, nhưng Trì Tinh lại cảm thấy ánh mắt của người nào đó vẫn luôn khóa chặt trên người mình, hận không thể thiêu cháy một lỗ trên quần áo của anh ta.

Trì Tinh liếc nhìn Hứa Đình Thâm, đối phương liền cười khẽ với anh ta. Lúc Trì Tinh và Khương Sơ tiếp xúc cơ thể lần thứ ba, Hứa Đình Thâm nhíu lông mày nhìn anh ta, cây quạt trên tay mở ra rồi lại khép vào.

May mắn là lần thứ tư đã thành công, Khương Sơ nhận chai nước từ trợ lý, thuận tiện đem câu nói đùa của anh ta ra trêu chọc lại: "Bị tôi mê hoặc à?"

Trì Tinh: "..." Cho dù anh ta có tư tưởng đó thì cũng không có lá gan kia đâu.

Không không không, ngay cả tư tưởng đó cũng không dám có.

Lúc rời đi, Hứa Đình Thâm ôm bả vai Trì Tinh, giọng nói hàm chứa ý cười: "Chú cố tình?"

Trì Tinh khóc huhu: "Em không có, không phải em, em bị oan."

*

Tối hôm đó, có người phát hiện Hứa Đình Thâm một tháng không đăng Official Weibo, cũng không hề online, có thể nói là không thấy bóng dáng đâu, lại đột nhiên xuất hiện trong livestream của người khác.

Một đám người mê muội xông vào, buổi livestream vốn rất ít người xem lập tức tăng thêm mấy trăm vạn view.

"Sao Hứa Đình Thâm lại không tự mở livestream vậy aaa."

"Anh tan làm rồi à?"

"A a a a a a anh ơi em nhớ anh muốn chết đi được."

Khu bình luận cái gì cũng có, chỉ là không có Trì Tinh. Mặc dù đây là livestream của anh ta, nhưng rõ ràng là chẳng mấy ai nhớ điều này.

Hứa Đình Thâm cũng không nói gì, chỉ rủ Trì Tinh chơi game, ngay khi mọi người đều tưởng hai vị đại nam thần muốn tổ đội chơi game, Hứa Đình Thâm lại chọn hình thức PK, sau đó liên tục hành hạ Trì Tinh hết lần này đến lần khác.

"..." Hình như không giống với kịch bản mà chúng ta tưởng tượng thì phải.

Đến lần thứ mười, Trì Tinh khó khăn lắm mới nắm quyền chủ động, Hứa Đình Thâm đối diện lại dùng kỹ năng gây choáng để khống chế anh ta, sau đó là một loạt công kích...

"Cái này gọi là, kẻ ác không phí lời?"

"Chuyện gì đây? Sao Trì tiểu khả ái lại làm Hứa đại bảo bối không vui rồi? Đừng bắt nạt anh ấy mà."

"Mặc dù Trì Tinh rất thê thảm nhưng tôi buồn cười quá, thật xin lỗi."

"Đây là tương ái tương sát sao?"

Sau khi PK không biết bao nhiêu ván, rốt cuộc Hứa Đình Thâm cũng buông tha cho Trì Tinh, livestream kết thúc trước khi mọi người kịp nghe thấy hai chữ châm biếm nhưng trí mạng của Hứa Đình Thâm.

"Đồ gà."

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lực sát thương lại gấp mười.

Kẻ mê game, chưa từng bị chửi chơi gà là Trì Tinh tuyệt vọng, anh ta oan ức nói: "Quay phim chỉ là công việc thôi, sao anh lại phản ứng dữ dội như vậy?"

"Anh nghi ngờ chú cố ý chiếm tiện nghi của cô ấy."

"Anh à, em thật sự không cố ý mà." Trì Tinh hận không thể đập đầu vào tường.

Hứa Đình Thâm nhíu mày: "Không cố ý hay là diễn xuất kém? Cảnh đơn giản như vậy mà chú cũng diễn hỏng."

Được lắm, lúc này thì ngay cả diễn xuất cũng bị châm biếm rồi.

Hứa Đình Thâm chua nồng nặc đặt một tay lên ghế của Trì Tinh: "Lúc anh và cô ấy ở bên nhau rất ít khi thân mật như vậy, chú ngược lại thì hay rồi?"

Trì Tinh không dám tin nhìn anh: "Tên súc sinh nhà anh mà cũng có lúc trong sáng cơ đấy?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như thich thien xuan, kiep sau muon lam lien the anh hoa thuong tuyen hoa khai thi những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status