Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 19: Chiếm tiện nghi



Ngày đó, Hứa Đình Thâm hỏi cô có hối hận không, cô trả lời rằng không.

Cả hai đều dùng những lời lẽ châm biếm để thăm dò đối phương, ai cũng không chịu khuất phục trước. Nhưng bây giờ Hứa Đình Thâm lại nói, anh hối hận rồi.

Anh nhận thua quá sớm, nên Khương Sơ cảm thấy hơi bất ngờ, không kịp chuẩn bị. Cô vẫn cho rằng Hứa Đình Thâm luôn dùng đoạn tình cảm kia để khiến cô phải khó xử, nhưng cô không hề biết Hứa Đình Thâm cũng là kiểu người giống cô.

Tự trọng, tự ti, không muốn cho người khác thấy những tổn thương mà mình đã gánh chịu.

Có lẽ Hứa Đình Thâm thật sự uống say, nếu không thì anh tuyệt đối sẽ không nói ra những lời đó: "Nếu như anh nhận sai sớm hơn, nếu lúc trước anh ít xúc động hơn, có phải hiện tại sẽ khác không. Thỉnh thoảng anh lại cảm thấy hối hận, có đôi khi cũng hận em nhẫn tâm, nhưng thật ra anh không hề tức giận vì trước đây em đã làm như vậy, anh chỉ đau lòng vì em không thích anh, chuyện này còn khiến anh khó có thể chấp nhận hơn bất kỳ điều gì."

Khương Sơ cảm thấy lý trí của mình đang dần tan biến từng chút một.

*

Lúc Hứa Đình Thâm tỉnh rượu thì thấy mình đã trở về phòng, anh đỡ trán ngồi dậy, hoàn toàn lâm vào trạng thái bên ngoài, liếc nhìn bốn phía, trên tủ đầu giường đặt một hộp bánh kem, anh hơi nghi ngờ, đưa tay mở hộp giấy ra, bên trong là một miếng bánh kem màu xanh, còn có một hình mô phỏng chibi.

Đáy lòng Hứa Đình Thâm run lên, liếc mắt liền nhận ra hình chibi mặc váy ngắn caro là Khương Sơ.

*

Cảnh quay ngày hôm nay của mấy diễn viên chính trong đoàn khá ít, Khương Sơ đang tập lời thoại với Trì Tinh, Trì Tinh thần thần bí bí lại gần: "Cô đoán xem tối qua Hứa Đình Thâm chụp quảng cáo xong thì đi làm gì."

Khương Sơ vừa định đoán, Trì Tinh lại không cho cô cơ hội này, anh ta vỗ đùi, vô cùng khiếp sợ nói: "Vậy mà anh ấy lại không về khách sạn ngủ, trực tiếp ngồi máy bay về nhà."

Khương Sơ nâng mắt, như thế nào cũng không ngờ rằng Hứa Đình Thâm lại trở về Hoài Thành, thảo nào hôm qua không thấy anh đâu.

"Tôi cũng vừa mới biết tối qua, sau khi anh ấy trở về liền bị bọn Hứa Trì kéo đi uống rượu." Dáng vẻ Trì Tinh hưng phấn lạ thường, "Về sau, Hứa Đình Thâm uống say, hỏi cái gì cũng nói, nếu tôi không ngăn lại thì có lẽ ngay cả mật mã thẻ ngân hàng cũng bị người ta lừa mất rồi."

Khương Sơ nhớ đến lời anh nói tối qua, trong lòng tư vị không rõ. Cô nhíu mày: "Anh mà lại tốt vậy à?"

Vẻ mặt Trì Tinh như bị người khác nhìn thấu: "Những thứ như này càng nhiều người thì càng hưởng ít, tất nhiên không thể để cho mọi người đều biết rồi. Tôi lén hỏi Hứa Đình Thâm, có thể chiếm tiền làm của riêng không?"

"..."

Nói đùa thì nói đùa, nhưng Khương Sơ vẫn nhận ra được Trì Tinh cố ý bảo vệ Hứa Đình Thâm, nếu mặc kệ anh bị người xấu dụ dỗ, chẳng phải Hứa Đình Thâm chết chắc rồi sao.

Sau khi hai người quay phim xong, tạm thời không có thông cáo, sau khi thay quần áo, tháo trang sức chuẩn bị đi ăn cơm thì thấy Hứa Đình Thâm mặc một chiếc áo khoác dài màu lam nhạt bước tới, một tay để trong túi quần jean: "Đi ăn cơm không?"

Vẻ mặt Trì Tinh đầy chán ghét: "Sao anh luôn quấy rầy thế giới hai người của em và Khương Sơ thế?"

Hứa Đình Thâm híp mắt, giọng nói mang theo vẻ uy hiếp: "Anh không nghe rõ, chú lặp lại lần nữa xem?"

"Em nói là mong anh đi cùng còn không được ý chứ, hôm nay em mời khách." Trì Tinh lập tức trở mặt, nhiệt tình ôm chầm lấy bả vai Hứa Đình Thâm, vỗ lên ngực anh, không chút khách khí nói: "Đều là người một nhà cả."

"Người một nhà?" Anh nhíu mày, quay đầu liếc nhìn Khương Sơ, hỏi ngược lại: "Chú là con trai của anh và Khương Sơ à?"

Trì Tinh: "..."

Khương Sơ lại bị sặc, nói chiếm tiện nghi là chiếm tiện nghi, lại còn chiếm cả hai người cùng một lúc.

Ba người vào phòng bao, Hứa Đình Thâm xoa xoa mi tâm: "Tối hôm qua xảy ra chuyện gì?"

Khương Sơ biết anh rất ít khi uống rượu, trước kia có một lần tụ tập bên ngoài, Hứa Đình Thâm uống say trở nên rất ngoan, thích nói thật, lúc tỉnh rượu lại chẳng nhớ gì.

Cô nổi hứng muốn trêu đùa anh: "Tối qua anh uống nhiều, chạy sang phòng tôi trộm đồ."

Hứa Đình Thâm cảm thấy kỳ lạ, nửa tin nửa ngờ nhìn cô: "Sao tôi có thể làm chuyện này chứ?"

"Hình như anh hiểu lầm nhân phẩm của mình thì phải?"

Trì Tinh cũng cảm thấy Khương Sơ nói đúng: "Có chuyện gì mà anh không làm được cơ chứ? Em gái Khương Sơ, nói xem tối qua Hứa Đình Thâm lấy trộm thứ gì? Để anh đây làm chủ giúp em."

Hứa Đình Thâm cảm thấy hứng thú, ngón tay thon dài đặt trên môi, khóe miệng tràn đầy ý cười, anh nghiêng người đến gần Khương Sơ, thì thầm nói: "Trừ sắc đẹp của em ra, hình như chẳng có gì đáng để trộm cả."

Bên tai bị hơi ấm phả lên, bỗng chốc trở nên nóng hổi.

"Em gái Khương Sơ." Hứa Đình Thâm giở trò lưu manh: "Tôi trộm đồ của em à?"

Trì Tinh còn đang chờ Khương Sơ tố cáo Hứa Đình Thâm, không ngờ Khương Sơ lại lắp bắp nói: "Không có... Không có."

Trì Tinh: "..."

Anh ta lòng đầy căm phẫn nghĩ, nhất định là Hứa Đình Thâm vừa uy hiếp Khương Sơ rồi, tiểu Khương Sơ đáng thương không thể không khuất phục dưới uy quyền của Hứa Đình Thâm, chỉ có thể nghĩ một đằng nói một nẻo, thật quá đáng mà.

Đồ ăn nhanh chóng được dọn lên, Hứa Đình Thâm lấy điện thoại ra lướt Weibo, càng xem, sắc mặt càng khó chịu: "Trì Tinh, chú thừa dịp anh không có mặt nên đã làm ra chuyện tốt gì rồi?"

Trì Tinh nghĩ lại, thử thăm dò hỏi: "Có à?"

Hứa Đình Thâm nhìn fan couple của Trì Tinh và Khương Sơ tràn lan trên Weibo, ngoài cười nhưng trong không cười, đặt điện thoại xuống, "Không có gì, lúc về tính sổ với chú sau."

Trì Tinh: "..." Có phải nhiệt độ của điều hoà để hơi thấp hay không, lạnh quá.

Anh ta cười ngượng ngùng hai tiếng, còn chỉ chỉ món tiết vịt: "Khương Sơ ăn nhiều một chút."

Khương Sơ còn chưa nhìn rõ, Hứa Đình Thâm đã mở miệng trước: "Cô ấy không ăn tiết động vật, chú tự ăn bản thân đi được không?"

Lần này Trì Tinh hoàn toàn ngậm miệng.

Lúc mới dùng bữa được một nửa, Trì Tinh nhận được tin gì đó, anh ta liếc nhìn đồng hồ: "Em có việc, hai người cứ ăn đi."

Bàn tay cầm đũa của Khương Sơ dừng lại, cô vội vàng đặt xuống: "Tôi cũng ăn xong rồi."

Hứa Đình Thâm đặt một tay lên ghế dựa của cô: "Dạ dày của em mà lại nhỏ vậy à?"

"..." Lại đả kích người khác rồi! Khương Sơ đành phải tìm cớ khác: "Tôi... Tôi có việc."

"Có việc?"

Dĩ nhiên Khương Sơ không có việc gì, chỉ là cô không muốn ở chung một chỗ với Hứa Đình Thâm: "Cái kia..."

Hứa Đình Thâm nghiêng mặt liếc nhìn, Trì Tinh đã rời đi, anh ngồi sát lại gần cô: "Em đưa bánh kem hình mô phỏng kia cho anh là có ý gì?"

Khương Sơ suýt bị nghẹn, cô trừng to mắt, mặt bỗng đỏ lên, tức giận hỏi: "Hình... mô phỏng gì cơ?"

"Bánh kem." Hứa Đình Thâm trở về chỗ ngồi: "Mùi vị không tệ."

Sao nghe như đang đùa giỡn lưu manh thế này, Khương Sơ kìm nén xúc động muốn cầm ly nước trên bàn hắt lên mặt Hứa Đình Thâm, cô cầm túi đứng lên định đi: "Đó là trợ lý không cẩn thận nên bỏ vào thôi, liên quan gì đến tôi?"

Cô vừa giận vừa thẹn mở cửa, cổ tay mảnh mai lại bị một bàn tay dày rộng giữ lại: "Có phải hôm qua em đã hôn tôi không?"

Chẳng phải nói uống say sẽ không nhớ gì sao?

Lồng ngực Khương Sơ phập phồng lên xuống, vẻ mặt không giấu được khiếp sợ, cô thầm cảm thấy may mắn vì mình đang quay lưng về phía Hứa Đình Thâm nên không bị anh phát hiện, Khương Sơ chắc chắn rằng Hứa Đình Thâm không nhớ rõ, cô tức giận nói: "Có phải anh không phân biệt được mơ với thực rồi hay không?"

Hứa Đình Thâm không nhớ đầy đủ, chỉ có nụ hôn kia là nhớ rõ ràng, anh đến gần cô: "Em chiếm tiện nghi của tôi mà còn định lừa tôi nữa sao?"

"Tôi... Tôi..." Khương Sơ xoay người, liền đụng vào lồng ngực săn chắc của anh, cô hơi ngửa ra sau: "Chẳng phải lần trước anh cũng chiếm tiện nghi của tôi sao?"

Cô chưa từng gặp qua người nào không có đạo lý như vậy.

Vừa nói xong câu đó, Khương Sơ liền cảm thấy không đúng, mình nói như vậy chẳng phải là thừa nhận trá hình sao? Hai tai cô đỏ bừng lên, ngẩng đầu nhìn, quả nhiên Hứa Đình Thâm đang dùng đôi mắt chứa đầy ý cười nhìn cô, Khương Sơ cắn răng, rõ ràng là ốc sên nhát gan, lại còn muốn giả làm sư tử dũng mãnh, cô hùng hồn nói: "Tôi đây là khó chịu chuyện lần trước anh chiếm tiện nghi của tôi nên trả thù lại thì sao? Không được à?"

"Mong còn không được ý chứ." Hứa Đình Thâm chớp chớp mắt, càng nhìn Khương Sơ lại càng cảm thấy cô đáng yêu, anh ngước đuôi mắt nhuộm đầy ý cười lên, duỗi hai tay bao vây hai bên cô, hỏi đùa: "Không nhìn ra dã tâm trả thù lại lớn như vậy đấy?"

Khương Sơ gắt gao nhắm mắt lại, cúi đầu xuống, lúc này mình phủ nhận liệu còn kịp không?

Tối hôm qua, rõ ràng người say là Hứa Đình Thâm, nhưng Khương Sơ lại như bị cái gì đó mê hoặc, cô đưa Hứa Đình Thâm về phòng anh, phải vất vả dùng sức chín trâu hai hổ mới dìu được anh nằm trên giường, cô cất bánh kem, vừa định đi, Hứa Đình Thâm lại níu cổ tay cô: "Anh yêu em."

Thậm chí cô còn nghi ngờ rằng Hứa Đình Thâm đang giả vờ say, nhưng lúc đó Khương Sơ vẫn không kìm lòng được mà hôn anh, vốn tưởng rằng có thể toàn vẹn lui về, nhưng lại bị một đôi tay hữu lực đè lại, đành để mặc cho anh chiếm đủ tiện nghi rồi mới trốn đi, thế nhưng bây giờ, người nào đó được tiện nghi còn khoe mẽ.

Hứa Đình Thâm thưởng thức đủ vẻ mặt quẫn bách của cô rồi, cúi đầu xuống hôn lên bờ môi cô, mùi máu tươi xông ra từ đầu lưỡi, Hứa Đình Thâm hít một ngụm khí, bị đau nên buông cô ra.

"Giờ thì thấy chưa?"

Khương Sơ đẩy cửa bước ra ngoài, Hứa Đình Thâm giơ tay chạm lên cánh môi, cổ họng phát ra tiếng cười khẽ.

*

Buổi chiều phải chụp quảng cáo, Hứa Đình Thâm hỏi thợ trang điểm: "Bị thương ngoài miệng thì che được không?"

"Hơi khó." Thợ trang điểm không phải người nhiều chuyện, nhưng vẫn là không nhịn được hỏi: "Anh Thâm, anh bị con gì cắn đây?"

Anh đưa mắt qua, cười nói: "Mèo, một con mèo rất xấu tính."

"..." Anh đùa em đấy à.

Mọi người đành phải hoãn chụp ảnh quảng cáo, may mà hôm nay cũng không phải quay phim.

Cuối cùng, việc này hiển nhiên đã truyền đến tai Liên Thắng, anh ta nhắm mắt cũng biết chuyện gì đã xảy ra, liền nhắn tin cho Hứa Đình Thâm: "Ha ha, tôi phục cậu rồi, tôi thấy mình vẫn nên đến đoàn phim để trông chừng cậu."

Hứa Đình Thâm vô cùng lo lắng cho anh ta: "Nhớ mang nhiều thuốc trợ tim cấp tốc đấy."

"..." Liên Thắng suýt bị tức chết: "Nếu cậu cảm thấy trước đây cô ấy đùa giỡn tình cảm của mình, thì sao lại không thể buông bỏ được? Kết thúc một đoạn tình cảm khó vậy sao?"

Hứa Đình Thâm có chút hoảng hốt, tuy anh không trả lời, nhưng vẫn biết bản thân đã không còn quan tâm rốt cuộc trước đây Khương Sơ ở bên anh là vì lí do gì, bởi lúc này anh đã nhận ra được một điều, ngoại trừ việc mất đi Khương Sơ, anh vẫn có thể chấp nhận bất cứ điều gì.

*

Lúc Khương Sơ về khách sạn, Trần Niệm Niệm nhìn cô bằng ánh mắt rất kỳ quái: "Mặt em đỏ vậy, không phải là đi yêu đương vụng trộm với Hứa Đình Thâm đấy chứ?"

"..." Khương Sơ trừng to mắt nhìn cô nàng: "Chị đi yêu đương vụng trộm thì có."

Khương Sơ thực sự không hiểu sao Trần Niệm Niệm lại nhìn cô và Hứa Đình Thâm như nhìn thấy một đôi cẩu nam nữ.

Trần Niệm Niệm liếc nhìn lịch trình: "Tuần sau sẽ tham gia 《Happy Moon》 để quảng bá cho bộ phim mới, nhân tiện đàm phán chuyện hợp tác thương mại với YYG, đến lúc đó chị Lật Diệp cũng đi cùng."

Khương Sơ gật đầu, rồi cúi đầu liếc nhìn điện thoại, bạn tốt đã lâu không liên lạc của cô là Đàm Điềm đột nhiên gửi tin nhắn đến: "Mình đang ở Hoành Điếm, nếu không bận thì đi ăn một bữa đi."

Quan hệ giữa hai người hồi học đại học cũng không tệ, chỉ là tốt nghiệp xong thì công việc bận rộn, lúc nào cũng phải đi khắp nơi để quay phim nên rất ít khi tụ tập cùng nhau, lúc này vừa hay Khương Sơ cũng rảnh, vui vẻ trả lời: "Tối nay mình rảnh, cùng đi ăn đi."

*

Khương Sơ đặt phòng bao, cô đến điểm hẹn sớm một chút, một lúc sau, phục vụ dẫn một cô gái dáng người thon thả bước vào.

"Đàm Điềm."

Thoạt nhìn, Đàm Điềm và Khương Sơ là hai cô gái hoàn toàn khác biệt, Khương Sơ hoạt bát đáng yêu, Đàm Điềm lại rất có khí chất nữ thần, nhưng tính cách hai người có điểm giống nhau, nên chơi rất thân.

Bởi vì đã lâu không gặp, nên hai người hàn huyên rất nhiều chuyện, từ công việc cho đến sinh hoạt. Ăn được một nửa, điện thoại của Khương Sơ đặt bên cạnh Đàm Điềm đột nhiên sáng lên, Đàm Điềm vô tình nhìn thấy tên Hứa Đình Thâm bên trên.

"Đúng rồi, nghe nói cậu và Hứa Đình Thâm đang cùng tham gia một đoàn phim sao?" Đàm Điềm hiển nhiên cũng cảm thấy hứng thú với tiết mục xấu hổ người yêu cũ gặp lại này.

Khương Sơ tránh né ánh mắt của cô nàng "À..."

"Cậu và cậu ta còn cùng nhau tham gia một gameshow?"

"Ừ..."

"Thế nào?" Đàm Điềm trêu đùa: "Định nối lại tình xưa?"

Cô nàng cho rằng Khương Sơ sẽ phủ nhận, nhưng không ngờ Khương Sơ không nói gì, Đàm Điềm nhìn thấu suy nghĩ của cô, bỗng cảm thấy tò mò: "Rốt cuộc là vì sao năm đó cậu và Hứa Đình Thâm lại chia tay?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần quản lý tài chính cá nhân của bạn thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như iphone 11 bao tuyet mobile, nha dau tu thien than la gi chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status