Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 6: Chụp ảnh tình nhân



Khương Sơ ngẩn người, các người có thể có chút tố chất của fan được không, đừng gọi chị dâu linh tinh.

Hứa Đình Thâm rõ ràng đã bị hai tiếng "chị dâu" lấy lòng: "Qua đây, tôi chụp cùng bạn."

Khu bình luận ầm ĩ:

【 Hứa Đình Thâm lại bắt đầu cợt nhả rồi! Vừa nói không thể chụp ảnh chung cơ mà? Sao mới gọi tiếng chị dâu mà đã có thể chụp rồi? 】

【 Thứ tình yêu ngọt ngào chết tiệt này, Hứa Đình Thâm tỉnh ghê cơ. 】

【Khương Sơ hôm nay y chang lần trước ở sân bay, lòng ham sống như sắp tràn ra khỏi màn hình vậy.】

【 Fan từ đâu chui ra mà tùy tiện gọi chị dâu vậy? Đây là chương trình! Chương trình đấy! Hứa Đình Thâm tùy tiện nói thôi mà mấy người cũng tưởng thật à!】

【 Tôi thấy Hứa Đình Thâm cố ý làm nóng couple thì có, buồn nôn. 】

【 Cút đi, Hứa Đình Thâm từ lúc ra mắt đến nay tung scandal mấy lần? 】

【 Hứa Đình Thâm không tung scandal với người khác mà chỉ tung scandal với Khương Sơ, rất ngọt nha. 】

Fan đang thất vọng ánh mắt bỗng sáng lên: "Thật sao? A a a cảm ơn chị dâu."

Khương Sơ: "..."

Hứa Đình Thâm chụp cùng cô ấy xong còn thân thiết hỏi: "Có cần kí tên không?"

Fan tiếp xúc với Hứa Đình Thâm ở khoảng cách gần như vậy đã sắp phát điên rồi, cô nàng gật đầu như gà mổ thóc, rất có mắt nhìn mà nói: "Cảm ơn anh, cảm ơn chị dâu."

"..."

Khương Sơ hoàn toàn không thiết sống nữa, nhà này từ idol đến fan đều không phải người bình thường mà.

Âm thanh huyên náo xung quanh ngày càng lớn, Khương Sơ nhớ đến cảnh tượng zombie vây quanh sân bay ngày đó thì nuốt nước bọt, Hứa Đình Thâm dắt tay cô: "Đi vào thôi."

Lòng bàn tay Khương Sơ như bị bỏng, cô ngẩng đầu liếc nhìn Hứa Đình Thâm, phát hiện sự chú ý của đối phương vốn dĩ không đặt lên tay, có lẽ là hành động trong vô thức thôi, Khương Sơ suy đoán.

Cô cúi đầu theo Hứa Đình Thâm đi vào, tổ chương trình mời bảo vệ đến duy trì trật tự, không cho fan vào bên trong, xung quanh đột nhiên yên tĩnh lại, Khương Sơ bỗng cảm thấy không được tự nhiên bèn chậm rãi rút bàn tay đang đặt trong lòng bàn tay ấm áp của anh ra.

Hứa Đình Thâm hơi cong ngón tay, trong mắt như có gì thoáng qua, anh dựa vào lợi thế thân hình cao của mình mà vò tóc Khương Sơ: "Sang bên kia chụp."

Khương Sơ bất mãn ngước lên nhìn anh, thầm vẽ vòng tròn trong lòng [1], cô đang đi theo Hứa Đình Thâm bỗng sợ hãi lùi về sau một bước: "Đó là gì vậy?"

[1] Thể hiện sự tức giận, bất mãn với ai đó.

Nhìn từ xa trông giống như nhảy bungee [2], không phải là chơi trò này đấy chứ? Khương Sơ nuốt nước bọt, lại lùi về sau một bước nữa.

[2] nhảy bungee: người chơi được buộc dây đai quanh người rồi quăng mình xuống từ một độ cao lớn.

"Cầu kính, có thể ngắm toàn cảnh Hoài Thành."

Nhìn từ dưới lên giống như bao quanh bờ vực, hơn nữa dưới chân còn là kính trong suốt, Khương Sơ nắm ống tay áo Hứa Đình Thâm, hai chân run rẩy không chịu tiến lên, cô kiên quyết lắc đầu: "Tôi không đi đâu."

Hứa Đình Thâm gạt tay cô ra, như cười như không mà quan sát cô từ trên xuống dưới: "À, thì ra là sợ độ cao."

Ặc, bị xem thường rồi.

Khương Sơ quay mặt đi: "Anh đừng có dùng phép khích tướng, tôi không để mình bị xoay vòng vòng đâu."

Hai tay Hứa Đình Thâm đặt sau lưng, áo sơ mi trắng rộng rãi mặc trên người, ý cười trên khóe miệng anh càng đậm: "Đi qua còn chưa hết 3 phút, khó vậy sao? Đến mức dù chết cũng không đổi ý thế này?"

Cô vừa run chân vừa nói: "Không khó."

Hứa Đình Thâm buông hai tay xuống, chân dài thẳng tắp tiến lên phía trước hai bước, Khương Sơ đột nhiên gọi anh lại: "Đi đâu vậy?"

Anh nhếch lông mày: "Tôi không nhát gan như em đâu."

Khương Sơ cắn môi, lén lườm anh vài cái rồi run rẩy đuổi theo.

Nhân viên công tác trang bị cẩn thận cho họ, Khương Sơ không dám nhìn xuống dưới, híp mắt cầm dây thừng từ từ bước về phía trước. Hứa Đình Thâm thì gan dạ hơn, trên tay anh còn cầm gậy chụp ảnh, quay đầu lại thấy Khương Sơ đang không dám ngó nghiêng lung tung thì không nhịn được liền bật cười.

"Đến thì cũng đến rồi, không ngắm cảnh mà cứ đi như thế à?"

Mặc dù Hứa Đình Thâm nói vậy, Khương Sơ vẫn không dám cúi đầu nhìn xuống.

"Dây giày của em tung rồi kìa."

"Anh đừng lừa tôi." Cô vừa nói vừa cúi đầu nhìn dây giày của mình xem có bị tung hay không, không cẩn thận liền nhìn thấy cảnh bên dưới, bỗng có cảm giác như sắp bị rơi xuống, mặt Khương Sơ nhăm lại thành một nắm, hét to rồi vội vàng quay mặt đi, vừa hay nhìn thấy Hứa Đình Thâm giơ cán gậy lên chụp cả hai.

"Anh làm gì đấy!" Khương Sơ xấu hổ giận dữ trừng mắt nhìn Hứa Đình Thâm, mặt đỏ bừng lên: "Anh... Xóa đi."

Hứa Đình Thâm bước nhanh về phía trước: "Em đuổi kịp thì tôi sẽ xóa."

Cô có thể đi trên đây là đã rất tốt rồi, sao có thể đuổi kịp đôi chân dài của Hứa Đình Thâm chứ, Khương Sơ kéo sợi dây thừng: "Anh đi chậm thôi."

Hứa Đình Thâm đã đi rất xa, anh đột nhiên dẫm lên tấm thép ở mép kính, tay kéo chặt dây thừng khiến cơ thể đổ về đằng sau, Khương Sơ bị dọa đến nỗi hít một hơi khí lạnh, theo bản năng híp mắt lại không dám nhìn, một lúc lâu sau cô mới chậm rãi mở mắt, thấy Hứa Đình Thâm bình yên vô sự đứng tại chỗ mới thở dài một hơi, nhưng trái tim trong lồng ngực vẫn đập nhanh như cũ: "Anh không thể đi đứng cẩn thận sao?"

Hứa Đình Thâm không cảm thấy gì: "Em cũng thử xem sao?"

Khương Sơ: "..."

Mặt cô tỏ vẻ “tôi không muốn nói chuyện với anh”.

"Em ngắm cảnh xung quanh đi chứ." Hứa Đình Thâm dừng bước: "Đừng nhìn xuống dưới."

Khương Sơ nghe anh nói vậy liền bị lay động, cẩn thận nghiêng đầu quan sát phong cảnh xung quanh, nhà cao tầng mọc sát nhau, phồn hoa mà lại rung động, cô vốn đang sợ hãi trên mặt dần hiện lên tia kinh ngạc và vui mừng, tựa như một bức tranh đen trắng đột nhiên được tô thêm màu sắc tươi lệ, lại giống như một đêm gió xuân thổi qua làm đung đưa những nụ hoa lê đang nở rộ trên cành cây.

Cảnh nào đẹp hơn được người?

Hứa Đình Thâm nhìn đến say mê, khóe miệng khẽ cong: "Đồ nhát gan, đi thôi."

"Này..."

Khương Sơ lấy lại tinh thần, nhanh chóng nắm chặt dây thừng bước về phía trước, bởi vì quá vội và sợ hãi, lúc đến cuối cầu chân lại đột nhiên run lên, cô giơ tay định vịn vào bức tường bên cạnh thì đột nhiên ngã vào một lồng ngực ấm áp.

Hai tay Khương Sơ vừa vặn đặt lên cánh tay mạnh mẽ của người đàn ông, có thể lờ mờ cảm nhận được hình dáng bắp thịt dưới lớp áo, mặt cô dán lên lồng ngực của anh, nhất thời hô hấp có chút khó khăn.

May mà Hứa Đình Thâm nhanh chóng buông tay ra, cổ họng anh phát ra tiếng cười nhẹ, xem ảnh trong điện thoại di động: "Gửi tấm này cho bọn họ chọn vậy."

Thật quá đáng, Khương Sơ bình thường vô cùng chú trọng hình tượng không thể bình tĩnh được: "Tấm này không đẹp, đổi tấm khác đi."

Hứa Đình Thâm nhìn thế nào cũng thấy hài lòng, ngước đôi mắt nhuộm ba phần hung hăng càn quấy, ngạo mạn nói: "Không đổi."

Khương Sơ tức giận nhìn anh, kiễng chân định với lấy điện thoại trong tay Hứa Đình Thâm, nhưng khổ nỗi là Hứa Đình Thâm cao hơn cô rất nhiều, cô nhảy thế nào cũng không lấy được điện thoại anh cố tình giơ lên cao. Một bên khóe môi Hứa Đình Thâm cong lên, từ trên cao đắc ý nhìn xuống cô.

Cao thì giỏi lắm à?

Khương Sơ giống như chú thỏ dựng lông, hung hăng giẫm lên chân anh, Hứa Đình Thâm hít một hơi khí lạnh, nhất thời không để ý liền bị cô cướp điện thoại. Đến khi anh lấy lại tinh thần thì kẻ chiến thắng kia đã sớm chạy xa rồi, Khương Sơ giơ tay quơ quơ điện thoại trước mặt anh, mặt đầy đắc ý. Hứa Đình Thâm hoàn toàn sa vào trong biểu cảm của cô, không chút bối rối vì bị cướp điện thoại.

Rất nhanh Khương Sơ đã hiểu vì sao, cô vốn không thể mở điện thoại của Hứa Đình Thâm, Khương Sơ đã thử tất cả dãy số mà mình có thể nghĩ ra nhưng vẫn không mở được, thân hình cao lớn chậm rãi đi đến phía sau nhẹ nhàng đoạt lấy điện thoại:"Định làm gì? Em tưởng điện thoại của tôi dễ mở khóa như của em chắc?"

Vì cần phải chụp ảnh nên lúc ra ngoài tổ chương trình đã trả lại điện thoại cho họ, Khương Sơ lấy điện thoại của mình ra: "Tôi không tin anh có thể mở khóa."

Hứa Đình Thâm hơi nghiêng đầu: "Em chắc chắn muốn tôi thử sao?"

Cô hất cằm ra hiệu cho anh thử. Hứa Đình Thâm nhận lấy điện thoại, chỉ hai ba lần đã giải được mật khẩu, sau đó đặt điện thoại vào tay Khương Sơ, lúc đi vạt áo còn bay theo gió, vẻ mặt thờ ơ, nhưng Khương Sơ lại cảm thấy như cả người Hứa Đình Thâm đều viết hai chữ trào phúng.

Cô đứng im tại chỗ không dám tin.

"???"

【 Sao Hứa Đình Thâm lại biết mật khẩu điện thoại của Khương Sơ? 】

【IQ cao nên đoán được thôi. 】

【 IQ của ông cao thì đoán được mật khẩu điện thoại của bạn bè à??? 】

【 Giữa họ mà không có gì thì tôi bổ sầu riêng bằng tay không! 】

【 Tôi chép Tam Tự Kinh một trăm lần! 】

【 Tôi chống đẩy một trăm lần! 】

Khu bình luận dày đặc những lời hứa hẹn...

Lúc này bỗng có người nói:

【 Nếu giữa hai người họ không có gì thì tôi sẽ lập flag [3] cho tất cả mọi người phía trên! 】

【 Tôi nhận thua rồi, bà chị thật là độc ác. 】

[3] Lập flag (的 flag): lập ra kế hoạch cho bản thân hoặc người khác. Có thể hiểu ý của comment trên kia là nếu giữa hai người họ không có gì thì sẽ yêu cầu mấy người bên trên phải làm theo những gì mà bà chị này muốn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Powered by vẽ.vn

loading...
DMCA.com Protection Status