Ta có hào quang của nữ chính

Chương 65: Khuynh thành tuyệt luyến (6)


Edit:An Minh Tuệ.

____________________

Thi cấp ba tổng cộng thi sáu môn, ngữ văn, toán học, ngoại ngữ, vật lý, hóa học, chính trị, buổi sáng thi hai môn buổi chiều một môn, hai ngày liền đã thi xong.

Bởi vì thi cấp ba, trừ học sinh thi cấp ba ra, học sinh còn lại đều được nghỉ hai ngày, trường học náo nhiệt cũng không có vì vậy mà biến thành yên tĩnh, bởi vì còn có học sinh bên ngoài trường học được phân phối tới để thi, tự nhiên cũng không thiếu được gia đình cùng đi, cho nên ngược lại phía ngoài trường học so với trước đó còn muốn chen chúc náo nhiệt hơn, không chỉ có cảnh sát giao thông thời khắc tuần tra giữ gìn trật tự, cũng có không ít người.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Bây giờ, ngày hôm nay cũng rất nóng, mẹ Giang đã sớm liền chuẩn bị xong ghế đẩu còn có mấy cái quạt, trước cho cha mẹ chồng, sau đó là cho mấy người bạn nhỏ cùng đi, cửa xe mở ra cũng có thể ngồi, mà khi mẹ Giang biết muốn tới trường thi, đã sớm làm bánh ngọt, rửa quả táo cà chua bi, cắt hơn phân nửa quả dưa hấu, có thể nói là chuẩn bị đầy đủ.

Hoắc Bình nhìn xem mẹ Giang giống như ảo thuật gia, cầm từng loại ra bên ngoài, rất là ngạc nhiên, bọn cậu đang ở trong một mảnh ánh vàng rực rỡ hấp dẫn không ít ánh mắt, nếu là lúc trước khả năng là cậu sẽ cảm thấy mất mặt, còn không có mắt thấy đặc biệt tục khí, hiện tại cậu cảm thấy...

Những người này xem xét chính là ít đọc sách không kiến thức, một chút không biết được tầm quan trọng của vàng bạc đâu!

Liền ngay cả Trần Nghĩa cùng Từ Lập Hải cũng kỳ quái dâng lên một loại cảm giác ưu việt, giống như mọi người đều say chỉ độc mình ta tỉnh... = =

Hoắc Bình gặm xong một miếng dưa hấu cuối cùng, vỏ dưa hấu ném tới túi rác mà mẹ Giang đã chuẩn bị, thời điểm nghĩ lấy thêm một miếng nữa lại bị Giang Tiểu Bảo đoạt trước, cái tiểu mập mạp này cầm xong liền chạy, ấp úng ấp úng gặm mấy ngụm lớn, còn giương lên hai cái cằm của mình.

Hoắc Bình mặt khác cầm một miếng, yếu ớt nói: “Ăn dưa hấu không nhả hạt, cẩn thận trên đầu mọc cây dưa hấu.”

Giang Tiểu Bảo sửng sốt một chút: “Ha ha ha ha cậu lớn như vậy còn tin cái này sao? Đều là người lớn lừa gạt đứa trẻ, cậu đúng là đần!!”

Hoắc Bình: “...... Ha ha!”

Nếu như có Giang Niệm ở đây, khả năng cô liền muốn nói lên một câu: “Bản thân là một thành viên của tứ đại hộ pháp, nội bộ của chúng ta nhất định phải đoàn kết, kiên quyết không được minh tranh ám đấu*, bảo vệ mục tiêu chung của chúng ta —— Niệm thiên tài!”

*Minh tranh ám đấu – 明争暗斗 – míng zhēng àn dòu (ngoài sáng trong tối đều tranh đấu với nhau, thường dùng tả nội bộ tranh quyền đoạt lợi).

Hoắc Bình đã cảm thấy hai chị em này khả năng đầu óc có vấn đề, một cái thông minh quá mức, một cái đần đến mức quá đáng. Nhìn xem Giang Niệm thành tích tốt bao nhiêu chứ, nhưng đáng tiếc Giang Tiểu Bảo là cái người đứng cuối ở toàn lớp, tất cả dinh dưỡng đều biến thành thịt, cũng là chuyện rất hạnh phúc.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Về phần ngày hôm nay cậu vì cái gì tới, đương nhiên sẽ không là bởi vì nghĩ đi cùng Giang Niệm, mà là sớm có kinh nghiệm. Lại nói tới khoảng thời gian thi cấp ba này, cũng không biết có phải hay không là cái ma bệnh này quá mức trầm mê học tập, nhìn cô giống như so trước đó còn muốn suy yếu, mấy ngày nay còn có chút rất nhỏ ho khan, nếu như ở trường thi té xỉu, kia ma bệnh liền lại phải nổi danh.

Sau đó ma bệnh không chừng còn muốn trách bọn họ hộ vệ thất trách đâu.

Một nhà Giang gia đều tới trường thi, không chừng cũng là có cái lo lắng này đi, dù sao so với việc Giang Niệm thi cử, bọn họ càng nhiều vẫn là lo lắng, cũng là lo lắng Giang Niệm ở trường thi xảy ra cái gì ngoài ý muốn.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

May mắn lo lắng như vậy không có phát sinh, trong hai ngày thi sau khi kết thúc, Giang Niệm vẫn còn sống tốt đi ra, mặc dù coi như có chút sức cùng lực kiệt, vốn là thân thể đã đơn bạc giống như càng đơn bạc, mặc dù cô cười, thế nhưng nhìn ra được tinh thần không tốt bằng trước đó, cho người Giang gia đau lòng đến quá sức, chung quanh ôm lấy cô lên xe về nhà, đem tứ đại hộ pháp bọn cậu vị trí đều chen không được... vân vân, cậu tuyệt không quan tâm vị trí kia!

Hoắc Bình cũng đem Giang Niệm đưa đến cửa nhà thì phải về nhà, mẹ Giang giữ bọn cậu cùng ở lại ăn cơm tối, Hoắc Bình từ chối, Trần Nghĩa cùng Từ Lập Hải cũng là muốn về nhà, mẹ Giang cũng không có giữ lại, lại cảm ơn bọn cậu đối với Giang Niệm quan tâm như vậy, bà thật sự quá cảm động!

Hoắc Bình sắc mặt cứng một chút, cùng Trần Nghĩa Từ Lập Hải hai mặt nhìn nhau, bọn cậu mới không có quan tâm Giang Niệm đâu, còn không phải cái ma bệnh này nhát gan sợ chết gây họa!

Bọn cậu phất phất tay, quay người đi rồi, còn có nhiều thêm hương vị chạy trối chết như vậy.

Giang Niệm đột nhiên cao giọng nói: “Hoắc hộ pháp, Trần hộ pháp, Từ hộ pháp, hai ngày này biểu hiện của các em rất tốt, chị sẽ nhớ kỹ công lao của các em!”

Hoắc Bình trượt chân, kém chút ngã xuống đất đi!

Trần Nghĩa cùng Từ Lập Hải chạy nhanh hơn, không phải là đang nói bọn cậu, tuyệt đối không phải!

Giang Niệm nhịn không được cười một tiếng, bị mẹ Giang gõ trán: “Con nha, chỉ biết đùa mấy người Hoắc Bình, cẩn thận ngày nào cho người ta bị con làm cho phát bực, thật sự không để ý tới con, nhìn xem con làm sao bây giờ!”

Giang Niệm cũng có chút lo lắng: “Đúng vậy nha, không có bọn họ con đi nơi nào tìm được tứ đại hộ pháp hợp ý như thế chứ?”

Dù sao còn muốn lên cấp ba đâu, tiếp xuống ba năm cũng đều phải dựa vào bọn họ!

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Hoắc Bình về đến nhà, ông Hoắc đang ở trong sân cho hoa hoa cỏ cỏ tưới nước, nhìn thấy Hoắc Bình giận đùng đùng chạy tới, ông không cảm thấy kinh ngạc, cười nói: “Ai lại chọc cháu tức giận vậy?”

Hoắc Bình hừ một tiếng, ông không biết rõ còn cố hỏi sao, khẳng định lại nhìn trò cười của cậu đây.

Ông Hoắc cười ha ha hai tiếng: “Thế nào, cô bé Niệm Niệm kia đã thi xong, người không có việc gì?”

“Rất tốt đâu, sức khỏe rất đủ ạ!”

Đặc biệt là cuối cùng một tiếng rống kia, hồn của cậu đều nhanh bị rống bay mất.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Nhưng mà lần này Hoắc Bình thật đúng là nói sai rồi, bởi vì sau khi kết thúc thi cấp ba, Giang Niệm thật đúng là ngã bệnh, cùng ngày nhiệt độ lại lên cao, trực tiếp lên tới ba mươi chín độ, dọa cho người Giang gia phát sợ, may mắn kinh nghiệm rất đủ, tranh thủ thời gian ăn thuốc hạ sốt lại cho cho uống nước, trước trước sau sau chăm sóc một đêm, sau đó mới giảm xuống ba mươi tám độ, tình huống ổn định không ít.

Giang Niệm toàn bộ đều mê man, yết hầu cũng mười phần làm ngứa, không lên một chút khí lực không nói, liền tinh thần xuống giường cũng bị mất, biến thành ma bệnh tội nghiệp.

Vận mệnh coi là làm như thế này liền có thể đánh bại cô sao? Đương nhiên không thể nào!

Cô nghĩ đến người một nhà kim quang chói mắt, sờ lấy vòng vàng trên cổ trên tay, trong lòng liền sinh ra vô hạn dũng khí, cô là không thể nào bị một ít ốm đau này đánh bại!

... Chẳng lẽ là cô chỉ lạy thần tài, Bồ Tát khác ghen ghét sao?

Rất có thể nha, dù sao cô có tài như vậy, người gặp người thích, không chừng chính là ghen ghét đâu?!

Giang Niệm quyết định đợi cô khỏi bệnh rồi liền đi trong miếu đều bái bái, van cầu bọn họ đừng nóng giận, cô đối bọn họ đều rất kính trọng yêu quý, mặt khác... Đều giấu ở trong lòng, ừm!

Hình thức không quan trọng nha, quan trọng chính là tấm lòng nha.

Nhưng mà bệnh này của Giang Niệm thật đúng là không chuyển biến nhiều, bởi vì cô lặp đi lặp lại phát sốt, liên tiếp giày vò một đoạn thời gian, cả phòng đều là mùi thuốc, may mắn đồ ăn của cô phối hợp rất tốt, mặc dù thêm không ít dược liệu đun nhừ, nhưng thắng ở hương vị rất tuyệt, mặc dù cô bệnh, khẩu vị vẫn rất tốt, bằng không thì sức lực liền sờ vàng trên cổ cũng bị mất, cuộc sống của cô còn có cái gì niềm vui thú chứ?

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Trong thời gian này Hoắc Bình còn tới dò xét bệnh, nhíu lại khuôn mặt nhỏ nhắn soái khí nhìn xem cô thật lâu, làm cho Giang Niệm đều có chút cảm động, muốn an ủi cậu nói cô không có việc gì, qua không được mấy ngày liền có thể đứng lên, sau đó liền nghe cậu rất là nói nghiêm túc: “Chị thật đúng là cái ma bệnh!”

Giang Niệm mỉm cười: “... Không, chị không phải ma bệnh.”

Hoắc Bình hừ: “Không phải ma bệnh thì là cái gì?”

Giang Niệm đáng thương nhìn xem cậu: “Chị đây không phải là bệnh, là phiền não của thiên tài, người phàm giống như em đương nhiên sẽ không thể hiểu.”

Hoắc Bình Khụ khụ khụ: “......???”

... Mặc dù đầu óc không bình thường, nhưng vẫn là rất đáng được đáng thương.

...

Qua mười ngày sau khi kỳ thi cấp ba kết thúc, thành tích cũng đã có, người Giang gia lại một chút cũng không chờ mong, bởi vì hiện tại Giang Niệm còn bệnh đâu, chính là đi thi hao phí quá nhiều tinh thần sức khoẻ, quá mệt mỏi, trước đó liền gian phòng cũng không ra được, hiện tại khá hơn một chút, có thể xuống được tầng.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Bọn họ chưa từng yêu cầu xa vời Giang Niệm có thể trở nên nổi bật, có thể tốt bao nhiêu tốt bao nhiêu thành tích, những cái này có thể so với mạng quan trọng hơn sao? Để Giang Niệm đi đọc sách cũng là sợ cô cùng xã hội tách rời, càng muốn cô trải nghiệm sự vui vẻ khi ở cùng bạn bè, cho tới bây giờ thành tích cái gì đều không quan trọng trong lòng bọn họ. Dù sao nhà bọn họ rất có tiền, cũng không cần Giang Niệm ra ngoài làm công kiếm tiền, mỗi ngày vui vui sướng sướng kiện kiện khang khang chính là mong muốn lớn nhất của bọn họ.

Nếu vì đọc sách đem thân thể làm hư, vậy còn không bằng không học.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Nhưng mà thời điểm ở trên mạng tra được thành tích thi cấp ba của Giang Niệm, vẫn là kinh hãi cực lớn, ngữ văn, toán học, vật lý, ngoại ngữ, hóa học đều là đạt điểm tối đa, chính trị không biết làm sai chỗ nào bị mất một điểm, điểm tối đa là sáu trăm năm mươi điểm, cô trọn vẹn liền thi sáu trăm bốn mươi chín!

Ông nội Giang dụi dụi con mắt: “Con trai, cha nhìn lầm?”

Bà nội Giang che ngực: “Ông nó, có phải là mắt tôi mờ rồi?”

Cha Giang liều mạng nháy nháy mắt: “Vợ, em mau nhìn xem, cái này bao nhiêu điểm?!”

Mẹ Gian cũng không bình tĩnh: “Sáu trăm bốn mươi chín điểm! Thật là sáu trăm bốn mươi chín điểm!”

Người Giang gia: “..................!!!”

Bọn họ liền bị giận điên lên, vừa tức vừa đau lòng!

Nhìn xem nhìn xem, điểm thi cao như vậy, có thể không bệnh sao? Có thể không bệnh sao?! Thi tốt như vậy đến cùng là tiêu bao nhiêu tinh lực chứ, cái kia có thể không bệnh sao?!!

Giang Tiểu Bảo chen lấn nửa ngày rốt cục chen lấn cái đầu tiến đến, tiểu mập mạp rất kích động: “Oa, chị thi tốt như vậy, có phải hay không trở thành Trạng Nguyên nha? Chị thật là lợi hại!”

Lời nói vừa nói ra, thiếu chút nữa cái đầu đinh của cậu đã bị cả nhà cạo cho sạch hết rồi!

Cậu tủi thân ba ba nước mắt đều đi ra, giống như dùng hết sức lực mà chạy ra khỏi nhà, còn gặp được hai cô hàng xóm, các cô cười ha hả hỏi cậu làm sao vậy, gây ra cái gì khiến trong nhà tức giận sao? Nhanh đừng khóc, trở về nói lời xin lỗi cái gì cũng qua.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Giang Tiểu Bảo là thật sự rất tủi thân, cậu đều không biết mình nơi nào phạm sai lầm: “Thành tích thi cấp ba của chị cháu vừa có, trong nhà rất tức giận!”

Tức giận? Vậy khẳng định là không có thi tốt đi.

“Không sao, thành tích không phải là quan trọng nhất, cháu trở về khuyên nhủ, người lớn cũng không thể chỉ coi trọng học tập.”

“Đúng vậy, đúng vậy, huống chi chính là một cái thi cấp ba mà thôi về sau còn có thể cố gắng nữa!”

“Cháu đừng chạy, trở về khuyên nhủ che chở chị cháu một chút. ”

Thế là rất nhanh, đại khái không ai không biết chuyện Giang Niệm thi cấp ba không có thi tốt, liền ngay cả Hoắc Bình cũng nghe được, tự nhiên ông Hoắc cũng là nghe nói, ông không có phản ứng quá lớn, chỉ nói thành tích đối với Giang Niệm mà nói xác thực không phải là chuyện quan trọng, đối với cô mà nói sống lâu mấy ngày mới là quan trọng nhất.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Hoắc Bình còn có chút bận tâm, ma bệnh kia tự tin như vậy, lần này chỉ sợ là khó qua, suy nghĩ lại một chút bộ dáng ráng chống đỡ của cô lúc ra trường thi, cũng không khỏi có chút phiền não.

Cậu ngược lại là muốn đi xem Giang Niệm, nhưng là không biết nói cái gì, liền hỏi Giang Tiểu Bảo, hỏi Giang Niệm có phải là thi không được khá? Đang ở nhà khóc nhè à?

Giang Tiểu Bảo một mặt khó xử, cậu cũng không biết chị cậu thi có được hay không, dù sao ông nội bà nội cậu đều ở nhà lau nước mắt, ngay cả mẹ cậu đều rất khó chịu, cha cậu cũng là than thở, cho nên cậu cũng thở dài, “Ai.” Không muốn nói chuyện, buồn bực cái đầu.

Hoắc Bình càng thêm xác định Giang Niệm là không có thi tốt, bằng không thì Giang Tiểu Bảo còn không phải nhảy lên trời sao? Lại nói Giang gia một chút cũng không có bầu không khí vui mừng, vậy khẳng định là không có thi tốt.

Trần Nghĩa nói: “Không có thi tốt liền không có thi tốt, có gì ghê gớm đâu, cần phải như thế à?”

Từ Lập Hải cũng có chút bất bình: “Đúng đấy, Giang Niệm có thể kiên trì xong thi cấp ba đã rất không dễ dàng, mà bình thường thành tích của chị ấy rất tốt, chính là lần này thất bại mà thôi, không có gì lớn, còn có thể lên thẳng trường học ở thành phố.”

Kỳ thật lấy thành tích của Giang Niệm là có thể không cần thi, chỉ là cô muốn tham gia thi cấp ba, cho nên mới từ chối.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Dù sao làm tứ đại hộ pháp lâu như vậy, tình cảm tự nhiên vẫn là có một chút, mặc dù bọn cậu không thừa nhận, không thể không nói vẫn là rất lo lắng cho Giang Niệm, trong lòng lại có nhiều quái dị như vậy, bọn cậu cũng đều biết người Giang gia đối với Giang Niệm rất tốt, chắc chắn sẽ không bởi vì Giang Niệm không có thi tốt mà trách tội cô, chẳng lẽ là bởi vì không có thi tốt bệnh lại tăng lên?

Liền lúc bọn cậu mang theo tâm tình buồn bực, lớp 10 tốt nghiệp cũng trở về trường học tham gia buổi lễ tốt nghiệp, Giang Niệm ở nhà nằm nửa tháng vẫn là ở nhà nằm, đại khái là vận mệnh muốn để cô làm thiên tài trong truyền thuyết đi, chính là rất đáng tiếc không thể để cho các bạn học đến chiêm ngưỡng chiêm ngưỡng phong thái ngây thơ mới của cô.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Cho nên tự nhiên Giang Niệm không nhìn thấy, khi Hoắc Bình, Trần Nghĩa, Từ Lập Hải nhìn thấy cái tấm băng rôn to đùng kia “Nhiệt liệt chúc mừng Giang Niệm ở trường học chúng ta lấy sáu trăm bốn mươi chín điểm, lấy được danh hiệu Trạng Nguyên của toàn tỉnh!”, bọn cậu đều bị làm cho sợ đến choáng váng, một mặt không dám tin, còn tưởng rằng là mình xuất hiện ảo giác.

...... Thứ nhất? Không chỉ có xếp thứ nhất ở trường học? Mà còn là thứ nhất toàn tỉnh?

“Giang Niệm lần này thi cấp ba trở thành Trạng Nguyên của tỉnh!”

Vậy trước đó bọn cậu lo lắng cái cọng lông à? Giang Tiểu Bảo một mặt muốn sống muốn chết chính là cái có ý tứ gì! Còn có người Giang gia một mặt táo bón là chuyện gì xảy ra đây?

Một đoàn người nổi giận đùng đùng, ôi tôi đi, tóc của tiểu mập mạp lại sắp bị ba vị hộ pháp này tiêu diệt gần hết, cậu ai ai nha nha thật vất vả chạy ra ma chưởng, ôm ngực che chở mình nói: “Chị tớ nói, chúng ta là tứ đại hộ pháp không thể nội chiến!”

Hoắc Bình: “Ha ha.”

Lúc này nhớ đến bản thân mình là tứ đại hộ pháp sao?

Giang Tiểu Bảo: “...... A nha a nha, tớ muốn mách giáo viên các người bắt nạt tớ!”

Người bắt nạt không phải liền là cậu sao?

Hoắc Bình ôm ngực nói: “Cậu nói, ma bệnh thi tốt như vậy, làm sao cậu còn là một bộ than ngắn thở dài, trước đó cũng không nói cho chúng tớ biết, còn cố ý dẫn dắt chúng tớ, để chúng tớ... Cậu là cố ý?”

Giang Tiểu Bảo sờ lên tóc của cậu, tương lai cậu mà hói đầu khẳng định phải tìm kẻ cầm đầu trước mắt này tính sổ sách: “Tớ không có cố ý, chính là vì chị của tớ thi quá tốt rồi, nhà chúng tớ mới khó ở như vậy!”

Còn có cái lý do này? "Cậu lừa gạt quỷ à?”

Giang Tiểu Bảo nói: “Không, đúng vậy mà, chị tớ mặc dù thi tốt, nhưng mà cậu cũng biết thi xong chị liền ngã bệnh, đọc sách vốn là hao tổn hao tổn sức khoẻ tinh thần, bác sĩ nói chị không thể quá mệt mỏi, bằng không thì liền... Cho nên trong nhà mới lo lắng như vậy.”

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Hoắc Bình nhíu nhíu lông mày, nói như vậy, giống như cũng rất có đạo lý.

Giang Niệm kia bệnh, bác sĩ Vương cũng nói phải tĩnh dưỡng, không chỉ có phải chú ý tĩnh dưỡng, cũng không thích hợp làm chuyện gì quá sức.

Đợi buổi tối tan học, mấy cái Hoắc Bình liền cùng đi Giang gia, trước đó là sợ Giang gia có việc, không tốt đi quấy rầy, hiện tại biết là cả nhóm nghĩ sai, vậy cũng có thể đi.

...

Ngô Văn Văn là phóng viên địa phương ở thành phố “B”, lần này Trạng Nguyên vậy mà ở thành phố “B”, điểm lại cao như vậy, chỉ sợ tìm không ra người thứ hai, tự nhiên muốn phái người tới phỏng vấn, nhưng mà khi cô đến trường học mới biết được Giang Niệm xin nghỉ bệnh cũng không đến, chủ nhiệm lớp Giang Niệm cùng các giáo viên khác khi nói đến Giang Niệm đều là vui mừng lại tiếc hận, một cô bé thật thông minh lanh lợi như vậy, chính là người yếu nhiều bệnh, thời gian ở trường học còn không nhiều bằng ở nhà dưỡng bệnh, nghe nói sau khi kết thúc thi cấp ba liền ngã bệnh, hiện tại trong nhà cũng không dám thả cô đi ra ngoài, buổi lễ tốt nghiệp cũng không có cách nào tới tham gia.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Ngô Văn Văn muốn địa chỉ của Giang gia, chuẩn bị đi ngó ngó, sắp chia tay ngẫm lại cô đều đã đến trường học, tự nhiên cũng phỏng vấn mấy cái bạn học, một người trong đó nghe nói là ngồi cùng bàn với Giang Niệm, là một cô gái khóc đến rất khả ái, nghe nói bình thường hai người tiếp xúc tương đối nhiều.

“Em vì cái gì khóc vậy? Là không có thi tốt sao?”

Tiểu Đồng cùng bàn vuốt một cái nước mắt: “Ô ô ô em chính là không có thi tốt, rõ ràng thời gian em so với Giang Niệm ở trường học còn nhiều, thân thể em so sánh với bạn ấy là tốt hơn, tinh lực so với bạn ấy còn nhiều hơn, nhưng mà em vẫn là không có thi tốt, em quá ngu ngốc tốt ô ô ô.”

Ngô Văn Văn: “... Em đừng khóc, về sau còn có thể tiếp tục cố gắng. Em thi được bao nhiêu điểm vậy?”

Tiểu Đồng cùng bàn khóc đến càng tuyệt vọng hơn: “Em chỉ thi được sáu trăm bốn mươi điểm ô ô ô ô!”

Ngô Văn Văn: “...... Hả?!”

Là cô nghe lầm sao? Tổng điểm chính là sáu trăm năm mươi điểm nha, sáu trăm bốn mươi điểm tính là không có thi được sao?

Liền ngay cả tay của thợ quay phim cũng run một cái.

Tiểu Đồng cùng bàn khóc lại khóc, nhưng vẫn là rất lý trí, nói: “Thật ra em là rất bội phục Giang Niệm, cậu ấy vốn là ốm yếu yếu đến không được, ba ngày hai ngày liền sinh bệnh, vừa bị bệnh liền phải ở nhà tĩnh dưỡng, ở trường học thời gian rất ít, nhưng mỗi lần kiểm tra đều thi rất khá, thành tích học tập cũng không có rơi xuống, em nghĩ khẳng định cậu ấy bỏ ra so với chúng em là người thường càng nhiều càng nhiều cố gắng, khi chúng em không nhìn thấy thì vất vả học tập, cho nên mới sẽ lấy được thành tích tốt như vậy. Về sau em sẽ càng cố gắng, tranh thủ về sau cũng không tiếp tục sẽ thi ra thành tích kém như vậy!” cô bé nắm chặt lại nắm tay nhỏ, xem xét liền rất chân thành.

... Chẳng lẽ người học giỏi đều là nghĩ như vậy sao? Cô quả nhiên vẫn là quá không biết tiến tới.

Ngô Văn Văn sửng sốt nửa ngày, gạt ra hai chữ: “... Cố lên!”

Cô lại đi phỏng vấn mấy bạn cùng lớp Giang Niệm, còn hỏi bọn cậu đối với Giang Niệm ấn tượng cùng đánh giá, sau đó lại chịu một đợt kích thích, gật gù đắc ý đi tìm Giang Niệm.

Cho nên thời điểm mấy người Hoắc Bình đến, Giang Niệm đã ở thư phòng của cô tiếp nhận phỏng vấn, mẹ Giang bưng trà quả dẫn Hoắc Bình đi lên lầu: “Phóng viên đều tới một hồi rồi, hiện tại không sai biệt lắm cũng sắp kết thúc rồi.”

“Cảm ơn Dì.”

“Cám ơn cái gì chứ, Niệm Niệm lần này bệnh đến kịch liệt, đã rất lâu không có ra cửa, các cháu tới chơi với Niệm Niệm dì còn vui vẻ không kịp đâu!”

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Sau khi nói xong, mẹ Giang làm cái động tác nhẹ giọng, bọn cậu liền đứng ở cửa ra vào, nhìn Giang Niệm ngồi ở trước bàn sách tiếp nhận phỏng vấn.

Ngô Văn Văn là một cô gái dịu dàng, nhìn thấy Giang Niệm tự nhiên sinh lòng thương tiếc, cô bé trắng trắng nhợt nhạt rất thanh tú, cũng là bởi vì sinh bệnh nhìn so với người đồng lứa thì gầy nhỏ rất nhiều, nhưng cô bé lại hiểu chuyện lạc quan, thành tích lại tốt như vậy, lời nói cử chỉ cũng mười phần vừa vặn, cũng không khỏi cảm khái vận mệnh trêu người.

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Cô đang hỏi những vấn đề khác, không sai biệt lắm sắp kết thúc rồi, cô dịu dàng nói: “Sinh bệnh rất khó chịu?”

Giang Niệm gật gật đầu, khó chịu đó là đương nhiên là rất khó chịu: “Không sao ạ, bệnh nhẹ đau nhức nhỏ này là không đánh bại được em.”

“Em có hay không cảm thấy vận mệnh đối với em không công bằng đâu? Bởi vì bị bệnh, em cũng không thể bình thường đi học, đi ra ngoài chơi cũng không tiện, rất nhiều thứ cũng không thể nếm thử, không thể đi thể nghiệm, mà lại nghe Dì nói sau khi kết thúc thi cấp ba em liền ngã bệnh, hiện tại cũng không có triệt để tốt nên, cho nên vẫn là sẽ có chút tiếc nuối sao?”

“Không biết ạ.”

Ngô Văn Văn có chút ngoài ý muốn, đương nhiên cũng cảm khái Giang Niệm rộng rãi.

Giang Niệm: “Vận mệnh không phải bất công, là ghen ghét với em, dù sao đầu óc em thông minh như vậy.”

Ngô Văn Văn ngẩn ngơ, cầm mic nói sai lệch một chút: “... Em là nói trời cao đố kỵ anh tài?”

Giang Niệm đặc biệt nghiêm túc gật đầu: “Hừm, không sai biệt lắm là ý tứ này.”

Ngô Văn Văn: “......”

Thợ quay phim: “......”

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Đứng ở cửa ra vào mẹ Giang nhắm lại hai mắt, bà vốn đang đau lòng đâu, hiện tại quả thực không muốn nhìn nữa, mâm đựng trái cây trong tay đều nhanh bưng không xong, cái con bé này cũng không biết khiêm tốn một chút sao? Mấy cái Hoắc Bình cùng Trần Nghĩa đều nghiêng đi đầu, liếc mắt, đại khái là bởi vì quen thuộc, cho nên cũng không có giống như người phóng viên kia cùng thợ quay phim bị làm sợ ngây người, bọn cậu mặc dù quen thuộc ngôn ngữ từ miệng của Giang Niệm, nhưng cũng thật không biết có thể đem bệnh của mình nói được như thế... Thiên tài bị đố kị?

Giang Niệm nghĩ nghĩ, nói bổ sung: “Cũng có thể là do vận mệnh quá yêu em, không nghĩ em đi học tập chịu gian khổ, liền muốn để cho em sống phóng túng mua mua mua, làm phú nhị đại đơn giản vui vẻ! Đáng tiếc em nhất định để nó thất vọng rồi.”

Phốc ——!

Ngô Văn Văn: “......???”

Thợ quay phim: “......???”

Mẹ Giang: “......!!!”

Hoắc Bình & Trần Nghĩa & Từ Lập Hải cùng nhau lau mồ hôi: “...... Khụ khụ khụ!”

......... Ngô Văn Văn đều trợn tròn mắt, rõ ràng cô là muốn đi con đường dịu dàng, đi như thế nào liền trở thành khôi hài rồi? Năm nay Trạng Nguyên hài hước như thế sao?

_Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue.

Đương nhiên cũng rất làm cho người khác đau lòng, thân thể bị tra tấn, lại như cũ kiên cường, lạc quan, còn rất biết khuyên bản thân, tự vui vẻ, là một cô bé cỡ nào kiên cường chứ.

Phỏng vấn ngày hôm nay phát ra, nhất định sẽ cảm động rất nhiều người.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như cam nhan thien nhien trong viet bac va trang giang, van 7 cam nghi bai ram thang gieng cua ho chi minh sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.