Tam sinh tam thế bộ sinh liên

Chương 31: Sau khi bước qua cánh cửa này, không sống thì chính là chết


Ngày hôm sau là mùng ba tháng tám.

Thanh Linh thấy hôm nay Thành Ngọc dậy rất sớm. Từ sau hôm Quận chúa ở nam thư phòng náo loạn cùng Thế tử, cũng không thấy nàng dời giường trước giờ Mẹo. Nhưng hôm nay sao Mai còn treo phía đông bầu trời, núi Túy Đàm phía xa xa vẫn chỉ là một hình ảnh mơ hồ trong sớm mai, Thành Ngọc đã ngồi trong sân uống trà.

Thanh Linh hỏi nàng: "Quận chúa đêm qua ngủ không ngon sao?"

Thành Ngọc đang suy nghĩ gì đó, trong mắt hiện lên một mảnh mê man, đôi mắt ướt át như bao phủ một mảnh sương mù. Nghe Thanh Linh hỏi vậy, nàng nhíu mày một cái, giọng nó hàm hồ: "Tối qua ta nằm mộng..."

Thanh Linh tò mò: "Mộng gì?"

Nàng càng hàm hồ hơn: "Mộng...không tốt." khẽ mím môi, có chút phiền não, "Không nói cái này nữa, ta ngồi đây một lát, chúng ta chờ một lúc nữa hãy đi vào trong dùng chút cháo."

Thanh Linh cũng không hỏi nữa.

Thành Ngọc ngồi trong viện một lúc.

Tối qua nàng đột nhiên từ trong mộng tỉnh lại, ở trên giường ngồi nửa ngày, tay run dữ dội, tim cũng đập nhanh.

Nàng ngồi từ canh ba tới tờ mờ sáng, nhưng vẫn không thể bình tĩnh lại, cho rằng hóng gió sẽ có thể khá hơn, nàng mới đi ra sân. Gió mai thổi qua nửa giờ, tay không còn run nữa, trong lòng cũng không còn hoảng loạn, nhưng mặt vẫn nóng rực.

Nàng cảm thấy rất không thoải mái, tất cả là do giấc mộng không có gì tốt kia.

Mỗi chi tiết trong giấc mộng nàng đều nhớ rõ, nhưng chỉ cần nghĩ đến một chút thôi lại khiến hô hấp nàng trở nên dồn dập. Chu Cẩn cùng Lê Hưởng chưa từng dạy nàng cái này. Không ai nói cho nàng biết thế gian còn có chuyện như vậy, giấc mộng như vậy.

Nếu như có bằng hữu tốt của nàng Hoa Phi Vụ ở đây, giải nghĩa giấc mộng này cho nàng. Nàng ý sẽ nói cho Thành Ngọc, giấc mộng như vậy, gọi là mộng xuân, các cô nương đến một độ tuổi thích hợp sẽ có giấc mộng như vậy, điều này hết sức bình thường.

Nhưng bởi vì Hoa Phi Vụ không có ở bên cạnh nàng lúc này, vì vậy Thành Ngọc cũng không biết chuyện này vốn rất bình thường.

Nhưng mà đúng là hóng gió rất có hiệu quả.

Trước khi ánh nắng mặt trời thổi hơi nóng vào trong cơn gió, Thành Ngọc đã khôi phục lại trạng thái bình thường. Nàng đưa cho Thanh Linh chén trà, lá trà chính là cánh hoa của Chu Cẩn mà nàng vẫn mang theo bên người.

Đối với một ảnh vệ hiểu nhiều biết rộng như Thanh Linh mà nói, mê dược mạnh nhất thế gian cũng không nhất định hạ được nàng. Vấn đề là cái cánh hoa của Chu Cẩn mà Thành Ngọc lén bỏ vào tuy có tác dụng mê thần, nhưng hiển nhiên không phải mê dược gì. Mặc dù nói một ảnh vệ giỏi sẽ không ngã xuống cùng một cái hố hai lần, nhưng bởi vì việc làm của Thành Ngọc đối với nàng hoàn toàn đã đạt đến mức độ quái lực loạn thần, cho nên một người không có chút để tâm như Thanh Linh lại lần nữa cắm đầu vào trong hố, ly trà rơi xuống, nàng ngủ rất say.

Thành Ngọc nhìn sắc trời, vác theo một cái túi bách bảo căng phồng những vật dụng nàng đã mua mấy ngày trước, xoay mình nhảy lên con ngựa Ngạch Dản Tuyết của Thanh Linh. Con ngựa này của Thanh Linh chạy cực nhanh, chỉ có một vấn đề, chính là quá mạnh mẽ. Nhưng khả năng cưỡi ngựa thuần ngựa của Thành Ngọc vốn rất tốt, cho nên không mất quá nhiều công sức đã điều khiển được nó. Khiến nàng hao tâm tổn trí hơn cả chính là bốn ám vệ vẫn âm thầm bảo vệ sau lưng nàng.

Lúc mới rời khỏi Hạm thành, Thanh Linh có nói qua Quý Minh Phong đã sai mấy ám vệ đi theo bảo vệ, nàng liền lưu tâm.

Nàng không có võ, khẳng định không thể đánh lại bọn họ, bất quá núi Túy Đàm âm u rậm rạp, là nơi thích hợp để bày trận. Dùng võ thì không thể, nhưng dùng văn và những thứ huyền bí, thì nàng làm được. Khi còn bé nàng luôn cảm thấy mình chính là một tiên nữ, cũng bởi vì nàng học mấy thứ linh tinh này rất nhanh. Mười ngày am hiểu một trận pháp huyền bí đối với nàng mà nói không phải vấn đề. Bởi vậy mà hôm nay, nàng có thể dễ dàng đem bốn ám vệ vây dưới chân núi Túy Đàm.

Dường như mọi chuyện hết thảy đều theo kế hoạch nàng vạch ra, nhưng nàng cũng biết mình chỉ có duy nhất cơ hội lần này để thăm dò cổ mộ, nếu nàng thất bại, thì sẽ không có lần thứ hai. Quý Minh Phong sẽ không cho nàng có cơ hội lần hai. Lần này nàng thuận lợi như vậy, một nửa là do nàng chuẩn bị rất kỹ càng, một nửa, chính là nhờ vào việc Quý Minh Phong xem thường nàng.

Thành bại chỉ ở ngày hôm nay, lúc này, một lần duy nhất.

Giờ Thân canh ba, lúc xế chiều, Nam Nhiễm cổ mộ hiện ra trước mắt. Cổ thụ chọc trời, san sát mặt đất là các tán cây trùng điệp xen vào nhau, tựa như một tấm thảm xanh che lưng chừng núi, khiến cho tia nắng mặt trời chỉ có thể lọt xuống, vô hình chung tạo ra một chiếc lồng âm u bao phủ một vùng xung quanh khu mộ.

Cổ mộ dựa vào núi để xây cũng không khó tìm như tưởng tượng của Thành Ngọc, trước cửa mộ đứng sừng sững hai tượng thú hung thần ác sát trấn giữ, tựa như căn bản cũng không sợ thế nhân biết nơi đây chính là nơi chôn cất của tổ tiên Nam Nhiễm tộc.

Khi Thành Ngọc đổ thủy thần chi thược vào trong chỗ lõm trên cánh cửa mộ, cây Bách cổ trông coi trước mộ nhận ra nàng, ngay lập tức, thiên ngôn vạn ngữ chỉ có thể biến thành âm thầm dặn dò: "Hai trăm năm trước có một vị công tượng nổi danh của Nam Nhiễm tộc đi vào tu sửa cổ mộ, sau đó Nam Nhiễm liền xảy ra cung biến, bí mật liên quan đến cơ quan trong cổ mộ cũng theo lần cung biến kia mà thất lạc, hai trăm năm qua, cũng có nhiều phàm nhân mở được cổ mộ, nhưng không có ai có thể thực sự tiến vào ngôi mộ trong cùng. Chúng tôi báo cho người những bí mật liên quan đến cổ mộ này, đều là bí mật hai trăm năm trước, cũng không đầy đủ, Hoa chủ người...Nhất định phải cẩn thận, cứ lựa tình thế mà làm, cố gắng sống sót trở về!"

Bốn chữ " sống sót trở về" lướt qua bên tai Thành Ngọc, tay phải nàng hơi run một cái, giọt nước cuối cùng trong bình sứ xanh rơi xuống chỗ lõm trên mặt đá, cửa mộ bỗng nhiên mở ra.

Nàng bình tĩnh thu hồi bình sứ, ném nó vào trong túi bách bảo trên vai.

Sau khi bước qua cánh cửa này, không sống thì chính là chết, nàng rất rõ ràng, nhưng nàng cũng không do dự, bước chân không hề dừng lại, nàng cũng chưa từng quay đầu lại. Ngay tại cửa mộ chỉ lộ ra một chút ánh sáng, giống như một cái miệng to đầy máu, muốn đem toàn bộ những người dám cả gan xông vào mộ nuốt chửng.

Phải như nào mới có thể sống sót trong cổ mộ này?

Đuốc không thể dùng, bởi vì hơi nóng sẽ khiến chất độc bám trên vách mộ bốc hơi tỏa ra không khí, chỉ có thể dùng dạ minh châu.

Phải thật nhẹ nhàng, không được đánh thức đám trùng độc đang ngủ say trong mộ.

Cần phải chú ý từng chi tiết bên người, bởi vì không ai biết hai trăm năm trước tên công tượng kia sau khi vào mộ đã tạo thêm cơ quan gì.

Sau đó dọc theo con đường chính tiến vào trong mộ.

Đi được một phần ba, sẽ gặp một ao nước, nước trong ao có thể khiến người hóa cốt, bắc qua đó là một cây cầu dây bằng gỗ, đi qua cây cầu phải hết sức cẩn thận.

Sau khi vượt qua cầu dây, có thể thấy hai bên đường có những tảng đá lớn dựng san sát, trên đá có điêu khắc rất nhiều hình vẽ. Không thể chạm vào, cũng không thể giơ đuốc lại gần, bởi vì mỗi màu sắc khắc trên đá đều là một loại kịch độc, rất dễ tỏa hơi, thông qua da xâm nhập vào cơ thể, nếu bị trăm độc tấn công, sẽ không có thuốc nào có thể giải. Mà ở trong đoạn mộ này, nếu dùng nguồn sáng từ dạ minh châu, cũng không thể tiến lại gần nhìn kỹ điêu khắc trên đá, bởi vì những hình vẽ đẹp đẽ đó có thể mê hồn người, thu lấy hồn phách, câu dẫn linh hồn.

Nếu có thể bình yên qua được đoạn đường nguy hiểm này, sẽ bắt gặp năm lối đi xếp thành một hàng. Cần lựa chọn lối đi chính giữa. Nếu lựa chọn những lối khác thì sẽ gặp phải cái gì, điểm này Thành Ngọc không rõ lắm, đám hoa cỏ kia không có nói cho nàng. Trong trí nhớ của chúng, tất cả những người còn sống thoát khỏi cổ mộ, đều lựa chọn lối đi chính giữa.

Xuyên qua lối đi đó sẽ gặp một giếng trời.

Thành Ngọc nhìn bức tường cao trước mặt. Theo lời của đám cây cối hoa cỏ kia, lúc này nàng hẳn phải nhìn thấy một giếng trời. Mà cái giếng trời thật to trong miệng bọn họ lại là nơi nguy hiểm nhất trong cổ mộ: Toàn bộ giếng trời đều là hóa cốt trì, bảy mươi hai bức tượng đồng đứng đối diện hóa cốt trì được thiết kế theo cấu tạo con lật đật, lắc lư đúng bức tượng, sẽ xuất hiệm một con đường từ đáy ao nổi lên giúp người đi qua giếng trời, mà nếu lắc lư sai, nước trong hóa cốt trì sẽ dâng lên.

Cách chọn con lật đật để lắc lư, giống như mật mã thay đổi không ngừng, mỗi ngày đều sẽ không giống nhau. Bất quá cái này Thành Ngọc đã tính toán hết, nàng còn chuẩn bị xong súng cao su cùng đạn để bắn tượng đồng. Vốn nàng cảm thấy cửa ải này cũng không khó qua như vậy, nhưng lúc này trước mặt nàng lại bị chặn bởi một bức tường cao, không cho nàng tiến tới cửa ải cuối cùng.

Nếu không qua được bức tường này, hôm nay nàng đi tới chỗ này, tuy rằng so với tất cả những người khác đã đi vào trong mộ gần hai trăm năm qua đều coi như là đi xa hơn, nhưng cũng chỉ là vô ích.

Nàng dĩ nhiên không thể làm vô ích như vậy được.

Có vẻ đây chính là cơ quan mà vị công tượng hai trăm năm trước kia đã thêm vào, không nghĩ tới lại lớn như vậy.

Thành Ngọc giơ viên minh châu lên cao, mím môi quan sát bức tường trước mặt.

Đây là tường đá, trên vách tường cũng không có dấu hiệu ghép các miếng đá thành một, giống như vốn có một khối đá lớn lấp sẵn đường tiến vào giếng trời. Mặt tường từ trái sang phải chia làm ba phần, theo chiều ngang khoảng mười tám ô vuông, một đường đi xuống lại có rất nhiều ô, rậm rạp chằng chịt, không biết dùng làm gì. Những thứ khác không có gì đặc biệt.

Nam Nhiễm tộc có thói quen dùng độc, nàng không dám dùng tay không dò xét bức tường đá này, liền móc chủy thủy ra gõ mấy cái, phân biệt âm thanh. Tường đá này rỗng bên trong. Không biết có phải ảo giác hay không, khi nàng gõ mấy cái, bức tường đã tựa như hơi nghiêng về phía nàng. Thành Ngọc cả kinh, dừng tay lại. Không tự chủ được lùi về sau một bước, mắt thường cũng có thể nhìn thấy bức tường đá lúc này dịch lại gần một đoạn, báo cho nàng biết nàng đã đi nhầm, dời sai bước chân.

Nàng cúi đầu liền phát hiện dưới chân đang giẵm lên một ô vuông.

Ô vuông?

Trong đầu Thành Ngọc đột nhiên lóe sáng, nếu nói đến ô vuông, đúng là nàng vẫn luôn đi trong ô vuông.

Ngôi mộ to lớn này, con đường chính cũng hết sức rộng lớn, lúc mới bước vào mộ, nàng liền chú ý chiều ngang con đường vẽ cũng là mười tám ô vuông, một đường hướng bên trong mộ, mười tám ô vuông lại tiếp nối mười tám ô vuông kéo dài vào trong, giống như một bàn cờ nối tiếp một bàn cờ, một mực kéo dài cho tới bức tường cao này.

Lúc đầu nàng chỉ nghĩ là trang trí trong mộ, nhưng cũng có lưu tâm. Lúc này nhìn ba bàn cờ ô vuông trên bức tường đá: Cái thứ ba ngắn nhất, cái thứ hai dài nhất, cái thứ nhất bằng một nửa cái thứ hai...Nếu nàng đoán đúng, đoạn thứ nhất hẳn là tính từ cửa mộ đến hóa cốt trì, đó là một phần ba đường vào mộ; Đoạn thứ hai là từ hóa cốt trì đến chỗ năm lối đi ra khỏi động, đó là hai phần ba đường vào mộ; đoạn thứ ba là từ năm lối đi đó đến trước bức tường cao này, nàng nhớ mình đã đi tổng cộng một trăm hai mươi mốt bước.

Nàng nhìn không chớp mắt bàn cờ thứ ba trên bức tường kia, đếm từng ô từ trên xuống, chiều ngang mười tám ô, chiều dọc, đúng một trăm hai mươi mốt.

Nàng đứng tại chỗ một lúc lâu, tay có chút run. Cây Bách cổ nói người tạo ra cơ quan này là một công tượng khá nổi danh, vậy thì nhất định hắn là một thiên tài. Có thể đi vào trong này thể hiện tài năng cũng đã là thiên tài. Mà thiên tài thường thích những trò gian trá không nhất định quá phức tạp cao thâm, nhưng khẳng định sẽ đầy khéo léo.

Trên trán Thành Ngọc đã thấm ra một tầng mồ hôi mỏng, nàng từ trong bọc hành lý lấy ra một bó dây thừng to đã phòng ngừa sẵn, buộc một cái vòng vào đầu, ném về phía đóa sen trạm nổi trên đỉnh mộ. Nàng kéo sợi dây, thật cẩn trọng. Sau đó bám vào sợi dây leo lên, rút chủy thủ ra, mắt nhìn hàng đầu tiên của bàn cờ thứ nhất trên tường.

Lúc lâu, nàng ngừng thở, dùng chuôi chủy thủ nhẹ nhàng gõ vào ô thứ mười hai của hàng thứ nhất theo thứ tự từ phải sang trái. Đó là lúc nàng tiến vào trong mộ, bước qua ô thứ nhất. Đông một tiếng, cả người nàng cũng run rẩy, bên trong tường đá cũng phát ra tiếng đông, giống như đáp lại tiếng gõ của chủy thủ. Nhưng vách tường lại không có di chuyển giống như vừa rồi. Tường đá vẫn không nhúc nhích.

Nàng ổn định một chút. Cầm chủy thủ, giống như cầm dùi trống, ở trên bàn cờ kỳ lạ đó một đường đập xuống. Đông, đông, đông, đông, mỗi một kích đều là bước chân nàng trên đường tiến sâu vào trong cổ mộ.

Nàng có trí nhớ vô cùng tốt, đoạn thứ nhất hai trăm mười hai bước nàng nhảy qua hai ô, đoạn thứ hai một trăm mười ba bước nàng đạp trúng vạch giữa ô thứ mười ba và mười bốn, những thứ này nàng đều ghi nhớ. Bởi vì cây Bách cổ đã dặn nàng phải hết sức cẩn thận, vì vậy dù là những thứ vô dụng, nàng cũng một mực chú ý. Mà chuyện nàng đã lưu ý, rất ít khi nàng quên.

Lúc gõ xong ô cuối cùng, tiếng ầm ầm từ trong lòng đất truyền tới, như tiếng gầm thét của thú dữ bị nhốt, cả bức tường đá đột nhiên đổ xuống, còn chưa kịp phản ứng, nàng đã bị té ngã xuống đất. Cánh tay phải bị đau, nàng nín thở leo lên bức tường đá, rốt cuộc cũng được buông lỏng. Nàng thở hổn hển từng ngụm.

Đoán đúng rồi. Cái bức tường cao lớn này thế mà lại liên kết với con đường chính vào trong mộ, mà biện pháp dời bức tường chính là người đi vào mộ phải một đường tiến thẳng tới chỗ này. Đúng là kỳ công tuyệt xảo.

Thành Ngọc lúc này nghĩ lại mới thấy sợ hãi. Nếu đoán không sai, quả là may mắn vì hôm nay nàng một mình đi vào mộ, nên mới có cơ hội sống sót này.

Xem xét lại mọi chuyện vừa mới diễn ra, có vẻ như con đường chính vào mộ có khả năng ghi nhớ lại từng bước chân của người xông vào mộ, rồi truyền tới bức tường đá, mà người xông vào mộ cần phải nhớ chính xác các ô vuông đã đạp lên ở trên đường, sau đó sao chép lên bức tường đá, như vậy mới có thể thông quan.

Nếu còn một người khác theo nàng đi vào, sợ là sẽ chạm tới cơ quan trên bức tường đá, chỉ chờ hai người đạp lên ô cuối cùng trước mặt bức tường, nó sẽ đổ xuống đè bẹp bọn họ. May nàng tới đây một mình, nếu không giải thích được bí ẩn trên bức tường đá, khi nàng quay đầu trở về, lần nữa bước lên những ô vuông kia, bức tường đá sẽ nghiền nát nàng. Trong khoảnh khắc vừa rồi nàng vô tình đạp trúng ô vuông ở hàng cuối cùng, bức tường kia đột nhiên nghiêng đi, chính là muốn cảnh báo nàng.

Đây chính là một lần không sống thì chết. May mắn hôm nay vận khí nàng tốt, đã giải mã được câu đố này.

Nhưng cũng không ai biết được vị công tượng hai trăm năm trước kia còn thiết lập cơ quan nào khác trong mộ hay không. Nàng đã biết được bản lãnh của vị công tượng này, cho nên không dám lơ là, cho dù đã qua cửa này, vẫn phải đề cao cảnh giác.

Nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, sau đó khẽ mở mắt đánh giá cửa ải tiếp theo chờ đợi nàng là cái dạng gì.

Trong ánh sáng nhàn nhạt của dạ minh châu, giữa màn sương mờ ảo, có thể thấy giếng trời âm u, hóa cốt trì bốc lên khói trắng, cùng bóng dáng quỷ dị của bảy mươi hai tượng đồng. Bên cạnh hóa cốt trì là một tấm bia đá dựng thẳng đứng, trên đó viết ba chữ "Ngọc Hư Hải".

Thành Ngọc thở phào nhẹ nhõm.

Đây chính là cửa ải nguy hiểm nhất mà đám hoa cỏ đã nói, cửa ải này nàng đã hiểu rõ.

Nàng bình tĩnh lấy từ trong bọc hành lý ra súng cao su cùng túi đạn, nhắm chính giữa gương mặt bức tượng cưỡi ngựa bắn mặt trời đang nở nụ cười kia.

Trăng lưỡi liềm mùng ba, chiếu xuống Ngọc Hư Hải, cưỡi ngựa bắn mặt trời, kim lộ liền khai mở.

Viên đạn bay ra ngoài.

Thành Ngọc tiến vào mộ giờ Thân canh ba, đến giờ Dậu sơ khắc đã thành công đi tới ngôi mộ chính trong Nam Nhiễm cổ mộ.

Bởi vì truyền thuyết nói Nam Nhiễm cổ mộ cất giấu những ghi chép về tri thức ngàn năm của Nam Nhiễm bộ, cho nên lúc Thành Ngọc đứng bên ngoài ngôi mộ, đã nghĩ ở trong đó cho dù không đến mức có một núi sách, nhưng nếu chỉ có một cái quan tài, thì chắc chắn quan tài đó cũng dùng để chứa sách.

Nhưng khi bước vào ngôi mộ nàng mới biết, quan tài đúng là có một cái, nhưng trong quan tài không phải là sách mà là một cổ thi.

Quan tài đá không nắp.

Thanh ngọc nhìn thấy cổ thi mới nhớ ra, đây là một ngôi mộ cổ.

Một ngôi mộ cổ, căn bản không dùng để lưu trữ sách, mà là dùng để cất xác.

Nàng thật ra có chút sợ mấy cái loại như đầu lâu xương cốt, nhưng bởi vì tối nay đã trải qua mọi thứ quá hung hiểm, đến mức cả người như chết lặng, nhìn cổ thi trong quan tài đá lúc này cũng sinh ra chút sợ hãi, còn không biết sợ mà cúi người nghiêm túc quan sát một phen.

Dưới ánh sáng nhạt của viên minh châu, có thể thấy cổ thi kia mặc khôi giáp vàng, trên mặt đeo một cái mặt nạ vàng, ở trong bóng tối không biết đã bao nhiêu năm, sắc vàng tuy đã lộ vẻ ảm đạm, nhưng khó che được cao quý cùng hoa lệ. Nàng giơ viên minh châu gần hơn một chút, liền nhìn rõ hình dáng mặt nạ vàng kia. Nàng nhìn chằm chằm mặt nạ một lúc, từ sống mũi cao tới đôi môi mỏng kia mang lại cảm giác quen thuộc một cách kỳ dị: Cái khuôn mặt trên mặt nạ vàng đang nhắm mắt ngủ say này, lại có bảy tám phần giống cái vị Quý thế tử trong Lệ Xuyên Vương phủ kia.

Nàng giật mình chú ý tới tư thế nằm trong quan tài. Cả người một thân khôi giáp vô cùng uy vũ, nhưng tư thế nằm lại vô cùng nội liễm mà tĩnh lặng trang nghiêm: Hai tay đặt trước ngực, bao tay bằng vàng che kín ngón tay nhưng vẫn có thể thấy được sự uy nghiêm. Võ sĩ vốn nên cầm đao cầm kiếm, muốn khi nằm trong quan tài sẽ có minh khí bên người, với một vị võ sĩ mà nói, hẳn nên đặt vào tay hắn một thanh ngọc kiếm dùng làm lễ khí. Nhưng giữa hai tay của võ sĩ này, lại là một đóa hồng liên đang dịu dàng tỏa ra một màu sắc yêu dị.

Thành Ngọc ghé lại gần hơn để quan sát, hồng liên kia dùng hồng ngọc tạc thành, dưới ánh sáng dạ minh châu liền hiện ra màu sắc, ánh sáng lưu chuyển. Hồng liên rất sống động, nếu không nhìn kỹ, sẽ nghĩ là nó tựa như vừa mới bị người hái từ hồ sen lên, tiếp nhận ánh nắng đầu tiên của buổi sáng sớm, mang theo ôn nhu và quý trọng, được võ sĩ anh tuấn nâng niu trong tay.

Cái vị võ sĩ giáp vàng giống Quý Minh Phong này, cầm trong tay hồng liên, mấy trăm năm qua chưa từng có người nào có thể tiến lại gần quan tài cổ, vào trong cổ mộ này.

Thành Ngọc ở trong mộ tìm một lúc, lại không thấy những ghi chép liên quan tới người trong quan tài này.

Nàng nhớ tới cái truyền thuyết mà cây Bách cổ đã nói cho nàng. Trong truyền thuyết về dị tộc kỳ bí kia, có nói vào lúc mới tạo ra phàm thế, Quân vương của phàm nhân là A Bố Thác, gọi là Nhân chủ A Bố Thác, mà Nam Nhiễm cổ mộ này chính là nơi đặt di cốt của A Bố Thác.

Nhưng nếu nói về thời kỳ khai sinh phàm thế, dù sao cũng đã quá lâu, di cốt khi đó làm thế nào có thể giữ được đến tận ngày nay? Cho nên ý niệm này chỉ lóe lên trong đầu nàng, rồi lại như mây trôi lướt qua không tung ảnh.

Nàng nghĩ tổ tiên Quý thế tử cũng cùng Nam Nhiễm bộ thông hôn, người trong quan tài này có thể chính là cái vị tổ tiên kia của Quý thế tử.

Rất nhanh nàng không quấn quít vấn đề này nữa, chuyên tâm tìm kiếm cổ thư giấu trong ngôi mộ của Nam Nhiễm tộc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 2 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như thư kiếm tình hiệp, tuyen tap hai tet truong giang rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.