Tạo hóa Tiên Đế

Chương 162: Hổ Khiêu Hạp


- Lý Kim Long, có muốn giết Man tộc Nhị quốc sư Tát Nhân sau lưng ngươi không?

Bỗng nhiên, một thanh âm trêu tức, già nua ở bên tai Lý Kim Long vang lên.

- Ai?

Thần sắc Lý Kim Long cả kinh, nhìn quanh bốn phía, căn bản không có phát hiện một bóng người.

- Chớ lộn xộn, không nên để cho Tát Nhân hoài nghi, ta đây là dùng thần hồn chi lực ở trong đầu ngươi chiếu hình, Tát Nhân phát hiện không được, ta chỉ hỏi ngươi có muốn giết Tát Nhân hay không, ngươi chỉ cần ở trong óc mặc niệm là được!

Trong nội tâm Lý Kim Long khiếp sợ, hắn cũng không phải người không có kiến thức, loại thần hồn chiếu hình này yêu cầu cực kỳ lớn, Tiên Thiên cảnh căn bản thi triển không được, hẳn là một vị tiền bối Chân Thiên Cảnh a?

- Tiền bối, thằng này dĩ nhiên là Man tộc Nhị quốc sư? Hắn muốn mạng của ta, ta tự nhiên cũng muốn giết hắn, nhưng mà ta không có thực lực kia a!

Trong đầu Lý Kim Long mặc niệm nói.

- Yên tâm, sự tình giết Tát Nhân tự nhiên là ta ra tay, bất quá đợi lát nữa ngươi phải giúp ta ngăn lại đồ đệ của hắn, hơn nữa nếu Tát Nhân trước khi chết phát ra đưa tin linh phù, ngươi có biện pháp nào không?

Trong lòng Lý Kim Long mừng rỡ, vội vàng mặc niệm nói:

- Tiền bối yên tâm, tiểu tử ngốc kia ta nhất định sẽ bắt lấy hắn, về phần đưa tin linh phù, ta nơi này có một tấm Cấm Không Phù, có thể ngăn cản hắn trước khi chết phát ra tin tức.

- Vậy ngươi bây giờ, lén lút giấu Cấm Không Phù trên mặt đất, không nên cho hắn hoài nghi, chờ ta lấy được Cấm Không Phù, lập tức liền ra tay giết hắn!

Lý Kim Long nghĩ nghĩ, cũng không dám cự tuyệt, dù sao hiện tại mắt thấy muốn đến trước vực sâu của Hổ Khiêu Hạp rồi, hắn cũng chỉ có thể đánh cuộc một lần, hắn cắn răng, gia tốc về phía trước, sau đó đột nhiên đá lên một viên thạch đầu cực lớn, bay về phía sau lưng.

- Chút tài mọn, bất quá là vùng vẫy giãy chết mà thôi!

Tát Nhân cười lạnh một tiếng, tiện tay chém ra một chưởng, viên cự thạch chia năm xẻ bảy nổ tung, nhưng mà hắn không có chú ý tới chính là, trong tay Lý Kim Long, có một khối đá vụn lặng yên không một tiếng động rơi vào trong tuyết đọng.

Khương Tư Nam nhặt được thạch đầu trong tuyết đọng, sờ toái, lập tức hiện ra một tấm linh phù, có một đạo chấn động tối nghĩa, Khương Tư Nam thoả mãn nhẹ gật đầu.

Dùng thực lực của hắn bây giờ, cộng thêm Kiếm Ý nhập vào cơ thể, cơ hồ đã đạt đến chiến lực Chân Thiên Cảnh, nhưng mà hắn lại không nắm chắc một kích diệt sát Tát Nhân, nếu bị hắn đưa tin cho Đại quốc sư A Bố Nhĩ Tư, đối với kế hoạch tiếp theo của mình có bất lợi thật lớn.

Khương Tư Nam chỉ muốn lừa dối Lý Kim Long thoáng một phát, không nghĩ quả thật có niềm vui ngoài ý muốn, trong tay thằng này bảo vật còn thật không ít.

Cấm Không Phù kia xem tỉ lệ đã đạt đến linh phù Nhị phẩm, có thể phong tỏa phương viên ngàn trượng, dĩ nhiên đối với ngăn cản cường giả công kích còn không đủ lực, nhưng mà đối phó linh phù đưa tin, lại cực kỳ phù hợp.

- Tiền bối, Cấm Không Phù ngươi đã lấy được a, lại không ra tay liền tới Hổ Khiêu Hạp rồi!

Lý Kim Long vô cùng lo lắng mặc niệm.

Hắn thật đúng là sợ tiền bối thần bí kia cầm linh phù của mình chạy trốn, nhưng mà nghĩ lại, dùng thân phận của tiền bối kia, có lẽ còn khinh thường làm loại chuyện này.

- Ngươi yên tâm, ta sẽ ra tay!

Khương Tư Nam nhịn không được khẽ cười nói.

- Ồ? Cái thanh âm này thật quen tai?

Lý Kim Long có chút nghi hoặc, Khương Tư Nam không có tận lực che dấu thanh âm của mình, để cho hắn có một loại cảm giác giống như đã từng quen biết.

- Tiểu tử, dừng lại cho ta, ngươi chạy nữa, lão tử liền đánh ngươi rớt xuống Hổ Khiêu Hạp, cho ngươi thịt nát xương tan, hồn phi phách tán!

Thanh âm Tát Nhân lãnh khốc từ sau lưng Lý Kim Long truyền đến, khoảng cách cả hai kéo gần lại rất nhiều.

Chứng kiến trên người Lý Kim Long, không ngừng lấy ra Kim Cương phù cùng Thần Hành Phù, để cho Tát Nhân càng muốn bắt giữ hắn, linh phù là cường giả Chân Thiên Cảnh mới có thể luyện chế, chính hắn cũng không có mấy tấm, nếu có thể bắt được Lý Kim Long, chỉ sợ thu hoạch không nhỏ, trong ánh mắt Tát Nhân hiện lên một tia tham lam.

Bỗng nhiên, một cỗ Kiếm Ý vô cùng cường hãn, quán thông Thiên Địa, phảng phất như trên chín tầng trời chém xuống, mang theo khí tức tôn quý, uy nghiêm cùng tang thương, đánh úp về phía sau lưng Tát Nhân.

Tát Nhân sợ tới mức toàn thân run rẩy, không cần suy nghĩ, một tấm Kim Cương phù thiêu đốt, đồng thời từ trong Túi Trữ Vật lấy ra một Linh khí khiên tròn, thúc dục đến cực hạn, ngăn cản ở sau lưng.

Hắn còn cảm giác không đủ bảo hiểm, lại tế ra hai thanh Linh kiếm, cực tốc đánh về phía sau lưng, muốn ngăn cản thoáng một phát, dù sao kiếm ý kia quá kinh người, để cho hắn có một loại sợ hãi phát ra từ linh hồn.

Đầu tiên là Kim Cương phù hình thành kết giới, như lưu ly tạc vỡ ra, chỉ trong nháy mắt liền hoàn toàn bị phá vỡ, sau đó khí tức kia thế đi không giảm, lập tức trảm đến trên Linh khí khiên tròn.

- Răng rắc!

Linh khí khiên tròn phát ra một tiếng giòn vang, phù văn tạc toái, linh quang ảm đạm, Linh khí khiên tròn giữ vững được thoáng một phát, cũng lập tức phá vỡ ra, ngay sau đó là hai thanh Linh kiếm, cũng chiến minh một tiếng, tiếng nổ mạnh long long, cuối cùng hung hăng bổ tới trên người Tát Nhân.

- Ầm ầm!

Chân khí hộ thể trên người Tát Nhân phá vỡ, Kiếm Ý ở trên người hắn để lại một miệng vết thương dài đến cả xích, thiếu chút nữa liền chém hắn làm hai.

- Là ai đánh lén ta?

Trong miệng Tát Nhân phún huyết, trong ánh mắt lộ ra hào quang vô cùng hung ác, lập tức đập vào trên đại địa, trong ánh mắt của hắn xuất hiện một bóng người kim sắc.

Khương Tư Nam bao phủ ở trong một mảnh kim sắc thần quang, ánh mắt sáng ngời, sợi tóc màu đen bay lên, khí lực cường kiện tản ra Kiếm Ý vô tận, hắn cầm trong tay Phong Lôi Kiếm, một người một kiếm, đi ở trong cánh đồng bát ngát tịch liêu, toàn thân chiến ý bốc lên, kim quang vạn trượng, tựa như một Chiến Thần.

- Ngươi là người nào? Vì sao đánh lén ta?

Tát Nhân vững tin hắn căn bản không biết Khương Tư Nam, hơn nữa nhìn Khương Tư Nam trẻ tuổi như vậy, liền đạt đến Tiên Thiên cảnh Cửu Trọng Đại Tông Sư, để cho hắn vừa sợ vừa giận, thanh âm khàn khàn mà hung lệ.

Sắc mặt của Khương Tư Nam lạnh nhạt mà bình tĩnh, cứ như vậy cầm kiếm đi tới, Phong Lôi Kiếm tử quang nồng đậm tung hoành, bộc lộ tài năng, vừa rồi một kiếm kia của Khương Tư Nam, cơ hồ muốn đuổi giết Tát Nhân.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như 10 cach de nhin thay ma thich giac hanh ke chuyen tam linh co that, chuyen me chong nang dau thay thich phuoc tien 2017 moi nhat những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.