Thái tử phi tham ăn

Chương 141

Edit: Do Nguyen

“Công chúa tỷ tỷ?” Thập Nhất Nương lo lắng nhìn đôi mắt đỏ ửng của An Khang công chúa. “Tỷ khóc hả? Có chuyện gì?... Tỷ tỷ…”

“không có gì đâu, lúc nãy tỷ đứng ở ngọn núi giả phía kia một lúc, chắc bị phấn hoa rơi vào mắt”. An Khang công chúa xoa xoa đôi mắt nói “Mắt tỷ đỏ lắm hả? Tỷ đã bảo cung nữ lấy mấy khối băng đắp lên rồi, vậy mà vẫn đỏ”. rõ ràng đắp băng lên mắt một lúc lâu vậy mà…, nàng thật chán ghét đôi mắt mình, chỉ cần khóc một chút lại sưng đỏ.

Tăng Bát Nương thở dài cầm cái khăn tay nhúng nước sạch sẽ đến “Đôi mắt sưng đỏ vì khóc dùng băng đắp lên mới có tác dụng tiêu sưng, còn mắt mà bị phấn hoa rơi vào phải thổi cho bay bụi phấn, công chúa đứng yên đi, ta giúp người thổi”.

An Khang công chúa cầm lấy khăn cười cười “một chút nữa là tốt thôi, phong cảnh nơi đây quá đẹp, ta mải nhìn nên không chú ý, đúng rồi Thập Nhất Nương, tỷ vốn định ở đây chơi với muội vài ngày nhưng vẫn chưa bẩm báo với Mẫu hậu, quần áo cũng không mang theo, lần sau tỷ sẽ ở lại nhảy bài con thỏ với muội nhé”.

Mọi người tiễn An Khang công chúa ra cửa phủ.

“Lúc nào công chúa tỷ tỷ muốn ở lại muội cũng hoan nghênh”. Thập Nhất Nương ôm lấy cánh tay nàng “thật đáng tiếc, hôm nay muội định làm món cá nướng, công chúa tỷ tỷ không có lộc ăn rồi”.

“Uhm, thật đáng tiếc” Công chúa thở dài “Hay là lần sau ta mở yến hội trong cung, trong cung cũng có hồ nước rất lớn, có nhiều cá, chúng ta vừa có thể chèo thuyền ngắm sen, câu cá rồi cùng nhau nướng cá”.

Thập Nhất Nương vỗ tay vui vẻ “Hay đó, lần trước muội thấy cá chép ở hồ lớn đó rồi, có đủ màu sắc luôn nha, đẹp lắm, muội vẫn nghĩ cá đẹp như vậy không biết ăn có ngon không?”

Tăng Bát Nương mỉm cười “Thập Nhất Nương, cá chép đó là báu vật lân bang tiến cống, 250 lượng bạc một con, xinh đẹp như vậy để mọi người ngắm nhìn, ngắm nhìn đó”. Nàng cố ý nhấn mạnh thật rõhai chữ “ngắm nhìn”.

“Muội cũng ngắm nó rồi mà, chẳng qua người khác dùng đôi mắt để ngắm nó, còn muội thì dùng bụng…” Thập Nhất Nương cười hì hì “Cũng chỉ là con cá ngốc (250), không ăn cũng uổng”.

Vốn dĩ An Khang công chúa mang một bụng tâm sự nặng trĩu giờ lại nhịn không được bật cười, nàng vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt Thập Nhất Nương “Được rồi, ta phải đi thôi, Thập Nhất Nương phải luôn vui vẻ như vậy nha”. Nhìn Thập Nhất Nương cười hồn nhiên như vậy, nàng có phải hy sinh tình yêu của mình cũng không hối hận.

Thập Nhất Nương khó hiểu nhìn An Khang công chúa, rõ ràng nàng ấy đang cười nhưng lại khiến người khác thương tâm, trong lòng lo lắng nên Thập Nhất Nương lên tiếng “Công chúa, hay là chờ một chút nữa rồi đi, có được không? Nhị Lang ca vừa mới ra ngoài, chúng ta chờ huynh ấy về đưa tỷ vào cung”.

Thân thể An Khang công chúa hơi cứng đờ, nhưng rất nhanh nàng bình thản nói “không cần, có phải ly biệt gì đâu, tỷ ở trong cung cách An phủ cũng không xa, chờ mấy ngày nữa tỷ sẽ mời mọi người vào cung tụ tập”.

Nhìn xe ngựa đưa An Khang công chúa rời đi, Thập Nhất Nương có chút bất an.

“Thập Nhất Nương, tỷ sao vậy?” Diêu Tam Nương hỏi, Tăng Bát Nương nghe vậy cũng quay sang nhìn Thập Nhất Nương.

“không có gì”. Thập Nhất Nương quay đầu, người cẩn thận tinh tế như Tăng tỷ tỷ cũng không có cảm giác gì kì lạ, chắc không có việc gì đâu.

An Khang công chúa lặng im nghe tiếng bánh xe chuyển động, nụ cười trên mặt trở nên cứng ngắc, có lẽ giờ đây nàng đã đạt tới cảnh giới mà ma ma giáo dưỡng từng dạy “Là người hoàng gia, nhất cử nhất động đều phải hoàn hảo mẫu mực, vui buồn hờn giận cũng không được thể hiện ra mặt…” Thập Nhất Nương không phát hiện, tất cả mọi người đều không phát hiện, như vậy thật tốt, Tứ Lang thích Thập Nhất Nương nhiều như vậy, mẫu hậu cũng mong Tứ Lang nhanh chóng cưới Thập Nhất Nương, khôngthể vì chuyện của nàng mà khiến hôn nhân của hai người họ trắc trở.

An Khang công chúa nhè nhẹ vuốt lồng ngực đau nhói của mình, sẽ không sao đâu, mẫu hậu từng nóimọi nỗi đau trên đời đều sẽ qua đi… Thời gian là liều thuốc tốt nhất… Sau này chỉ cần không nhìn thấy An Nhị ca, không nghe giọng nói của huynh ấy là được…

An Khang công chúa cố gắng ngửa đầu lên trời, không cho nước mắt chảy ra.

- ---------------------o0o-----------------------​

Cả một tháng sau đó sóng yên gió lặng, chỉ duy nhất một mình An Nhị Lang đã vài ngày không về nhà. Người hầu bên cạnh hắn trở về nói là cả tháng nay hắn đều xử lý sự vụ cửa hàng, chừng nào xong sẽvề.

Mùa hè đã tới. Thời tiết ngày càng nóng bức. Mấy con mèo hoang kêu lên vài tiếng rất có quy luật. Thập Nhất Nương bắt đầu đứng ngồi không yên nên đưa mắt ra hiệu cho Xuân Lan.

Xuân Lan thở dài, đứng lên nói “Đêm nay trăng đẹp quá, trong phòng hơi oi bức, tiểu thư có muốn ra ngoài ngắm trăng không, đi dạo một vòng rồi về ngủ”.

Thập Nhất Nương cười tươi gật đầu như giã tỏi “Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta ra ngoài ngắm trăng đi, Hạ Hà, Đông Mai, các ngươi không cần đi theo ta”.

Thập Nhất Nương nhảy chân sáo chạy đi, tư thế vội vàng giống như không phải đi ngắm trăng mà đinhặt tiền vậy.

“Tiểu thư từ khi nào có thói quen đi ra ngoài buổi tối vậy?” Đông Mai nghĩ mãi cũng không ra, “Mấy ngày trước là ra ngoài ngắm sao, hôm trước nữa là ra ngoài thưởng thức mùi hương hoa dạ lý, thật là, dạ lý hương – loài hoa này cũng kì lạ, nhìn thì cũng bình thường, riêng mùi hương nồng nặc khiến người ta không chịu nổi, thật không hiểu tiểu thư sao lại thích đi ngửi nữa”.

Hà Hạ là một cô nương trầm tĩnh, hình như mỗi khi có tiếng mèo kêu là tiểu thư lại vội vã đi, nàng đoán ra được nên chậm rãi mỉm cười “Tiểu thư có nhã hứng này cũng bình thường thôi, chúng ta cứ kệ tiểu thư, Xuân Lan tỷ cũng không nói gì mà”.

- ----------------------o0o------------------------​

Đêm nay ánh trăng thật tròn, thật lớn, có một cặp nam thanh nữ tú ngồi ở trên tường An phủ ngắm trăng, thân mật dựa vào nhau, thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng nói chuyện rì rầm và tiếng cười thậtnhỏ. Trong không khí hương hoa thoang thoảng, bóng đêm càng có vẻ dịu dàng…

“Phương đại ca, La đại ca, các huynh tuần tra vất vả rồi, ta có mang điểm tâm là đậu phụ vàng, còn có thịt bò khô cho các huynh nè”. Xuân Lan mỉm cười ngọt ngào đưa ấm trà và điểm tâm cho bọn họ.

“Vất vả cho Lan muội rồi”. Hai vị thị vệ đại ca không hề từ chối mà đem trà và điểm tâm vào đình ngồi xuống. Bon họ cố gắng lờ đi cảnh tượng trên đầu tường thành, nếu không nhất định sẽ tức muốn chết, hai vị đang ngồi trên kia nói chuyện tình yêu có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của thị vệ bọn họ không… Đêm nay trăng tròn sáng rõ như vậy, mà họ chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ hai kẻ ngồi lồ lộ trên tường. Phải kiềm chế, phải quên đi chức trách của mình…

“Thập Nhất Nương, đây là trái cây phía Nam vừa tiến cung, nghe nói là đặc sản hải ngoại”. Thái tử mỉm cười lấy ra một cái túi, “Loại trái cây này hiếm có lắm, tuy thịt không nhiều nhưng thanh thanh ngọt ngọt, mẫu hậu dặn phải để dành cho muội”.

“Wow…” Thập Nhất Nương bất ngờ “Sơn trúc, muội thích nhất là ăn sơn trúc!”.

(Editor: quả sơn trúc, ta tra trên google chính là quả măng cụt).

Thái tử sửng sốt “thì ra muội đã từng ăn rồi, lúc bọn họ mới tiến cung, chúng ta cũng không biết phải ăn thế nào?”

Thập Nhất Nương cười tủm tỉm chà xát vỏ màu đen của sơn trúc, bên trong lộ ra thịt quả trắng ngà, Thập Nhất Nương ăn một nửa còn một nửa nhét vào miệng Thái tử.

Thái tử đã có thói quen Thập Nhất Nương ăn gì đều chia cho hắn một nửa nên hắn ăn luôn, cùng Thập Nhất Nương dưới trăng ăn hết một túi to quả sơn trúc.

“Tinh La ca ca, lâu rồi muội chưa gặp công chúa, dạo này tỷ ấy rất bận sao?”

Thái tử chần chừ nói “Dạo này Huy Nương hơi kì lạ, luôn luôn u sầu không vui, cũng không muốn tham gia hoa yến, mẫu hậu có hỏi tỷ ấy có chuyện gì phải không, nhưng nàng vẫn không nói, chỉ miễn cưỡng cười…”

Thập Nhất Nương hơi sửng sốt, quan tâm hỏi “Tỷ ấy sao vậy? Từ khi nào?”

Thái Tử nhìn Thập Nhất Nương, “Hình như từ khi ở nhà muội về thì như vậy, Thập Nhất Nương cũng không biết chuyện gì sao?”

“Quả nhiên là vậy” Thập Nhất Nương bỏ trái cây trong tay ra, nhíu mày “Lúc đó muội cũng cảm giác công chúa có gì đó không đúng, trước đó hình như tỷ ấy khóc, vì muội thấy mắt tỷ ấy sưng đỏ, nhưng tỷ ấy lại nói là phấn hoa rơi vào mắt, nhưng sao tỷ ấy lại khóc?” Thập Nhất Nương càng nghĩ càng lo lắng, hai mắt hiện lên sát khí “không lẽ có kẻ dám mạo phạm tỷ ấy?”

“Đừng nóng nảy”. Thái tử nhíu mày, ôm lấy nàng “Muội đừng quên đang ở đầu tường, không được làm loạn, Huy Nương là công chúa, chắc không ai dám mạo phạm công chúa đâu, có thể Huy Nương buồn chuyện khác, muội đừng nghĩ nhiều, biết đâu chừng là do mẫu hậu cứ ép tỷ ấy tham gia mấy cái hoa yến để xem mặt thanh niên tài tuấn nên tỷ ấy không vui”.

“không được”. Thập Nhất Nương cầm tay hắn, nhìn chăm chú vào mắt hắn “Muội phải điều tra vì sao công chúa tỷ tỷ buồn, muội muốn biết có chuyện gì làm khó tỷ ấy”.

“Cũng được”. Thái tử nhìn nàng “Muội cũng đừng lo lắng quá, con gái tuổi này mỗi khi nhìn hoa rơi nước chảy đều thương cảm cũng là chuyện bình thường”.

“Hả? Có chuyện đó hả?” Thập Nhất Nương bĩu môi “Mỗi khi nhìn hoa, muội đều nghĩ là không biết có ăn được không? Nhìn trăng thì nhớ đến bánh trung thu, nhìn nước thì nghĩ đến bắt cá đem đi nướng, cách nói này không đúng lắm đâu, nhưng muội cho rằng công chúa không phải là người đa sầu đa cảm như vậy”.

Thái tử bất lực nhìn nàng “Được được, chúng ta phải trở về thôi, tới đây cho ta ôm muội một cái”.

Thập Nhất Nương ngoan ngoãn chui đầu vào lòng Thái tử. Dung mạo tinh xảo cao quý của Thái tử dần dần rõ nét, trái tim Thập Nhất Nương đập loạn xạ, rõ ràng không phải lần đầu tiên ôm nhau nhưng sao nàng vẫn cứ thẹn thùng như vậy.

Thái tử ôm lấy thân hình mum múp thịt mềm mại như bông gòn trong lòng mình, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng một cái, hắn không kiên nhẫn nói nhỏ: “Bé con, mau lớn lên đi”.

Thập Nhất Nương cố gắng bình ổn hô hấp của mình, mỗi ngày nàng ăn rất nhiều, nhưng đau lòng nhất là vẫn không cao thêm mà chỉ mập, nàng cũng rầu muốn chết.

Nhìn Thập Nhất Nương bình an vô sự leo xuống thang, Thái tử cũng từ trên tường nhảy xuống.

Thị vệ Ám Nhất rất muốn khóc cất tiếng thỉnh cầu “Thái tử điện hạ, thuộc hạ có thể cầu xin một ân huệ không?

Tâm trạng Thái tử đang tốt “Chuyện gì?”

Ám Nhất sờ cái đầu toàn nước quả sơn trúc, lấy hết can đảm ý kiến “Mỗi khi Thái tử mang trái cây cho Thập Nhất Nương tiểu thư, nếu tiểu thư lột vỏ, ngài có thể báo trước cho thuộc hạ một tiếng không?”

- ------------------------o0o------------------------​

Thập Lang cầm một quả màu đen to bằng nắm tay, há to miệng cắn xuống.

“Khoan đã Thập Lang ca, quả sơn trúc không phải ăn như vậy”.

Thập Lang phun ra cặn bã đắng chát, “Gớm quá”.

“Ngốc”. Thập Nhất Nương đoạt lấy quả sơn trúc trong tay hắn, dùng sức bẻ ra, bên trong là thịt quả màu trắng ngà. “Huynh ăn đi”.

Thập Lang cười híp mắt, vị thanh thanh chua chua ngọt ngọt, “Ngon quá, nhưng vỏ to đùng, bên trong chỉ có chút xíu”.

Thập Nhất Nương cũng híp mắt ăn tiếp mấy quả sơn trúc “Tuy thịt quả không nhiều nhưng giá trị dinh dưỡng của sơn trúc rất cao, thanh nhiệt giải độc, trị được táo bón…” Nàng nói những ưu điểm của quả sơn trúc liên tục một hồi.

Thập Lang tròn mắt “Thần kỳ quá, nhưng quả này làm sao muội có?”

Thập Nhất Nương xụ mặt, đem mấy quả sơn trúc còn dư cất hết, không cho Thập Lang ăn nữa “Muội đột ngột nhớ ra bá mẫu giao mấy việc, muội vẫn chưa làm xong, muội đi đây”.

Thập Lang dậm chân “Thập Nhất Nương, muội đi thì cứ đi nhưng phải để trái cây lại cho ta”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như dua mam tau hu, mon chay 77 xiu mai rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.