Thái tử phi tham ăn

Chương 151

Edit: Do Nguyen

“An đại nhân, xin dừng bước”.

An Ngũ Lang đứng lại, phía sau một vị đồng liêu ở Hình Bộ cầm hồ sơ chạy hồng hộc đến.

“Phương đại nhân, có chuyện gì vậy?”

“An đại nhân, ngài xem qua vụ án này đi”. Vị quan họ Phương nhìn An Ngũ Lang bằng ánh mắt tha thiết khẩn cầu, “Người chết là Tôn Đại Lang 33 tuổi, bị trúng độc mà chết, ta nghi ngờ hủ phạm có thể là huynh đệ hoặc phu nhân của hắn, rất mong An đại nhân có thể đi nhà lao một chuyến”.

An Ngũ Lang bực bội, “Lúc nãy ngươi nói ta chỉ cần xem hồ sơ vụ án thôi mà, trực giác của ta khi phân biệt phạm nhân có lúc đúng có lúc sai, không phải lúc nào cũng chính xác, các ngươi muốn xử án cho công bằng thì phải tìm ra chứng cớ mới được, đừng chỉ biết dựa vào trực giác của ta”. Lúc trước, An Ngũ Lang trong thời gian rất ngắn phá xong mấy vụ án, rất nhiều người hỏi hắn kinh nghiệm phá án, làm sao nhanh như thế đã tìm ra thủ phạm, hắn trả lời là do trực giác lúc thẩm vấn nghi phạm, khôngngờ trực giác của hắn thật sự rất linh nghiệm, hắn nói ai là thủ phạm thì cực kỳ chuẩn xác, hàng loạt chứng cứ tìm được đều chứng minh cho lời của An Ngũ Lang. Về sau, khi có vụ án phức tạp, các vị đồng liêu rất hay đến tìm hắn, nhờ hắn nhìn xem kẻ nào có vấn đề, lúc đầu An Ngũ Lang thành thực nói ra suy nghĩ của mình, kết quả đều đúng hết, về sau An Ngũ Lang càng bị làm phiền nhiều hơn, cứ có án là đồng liêu sẽ đưa hắn đến nhìn mấy kẻ tình nghi, An Ngũ Lang chỉ cần lên tiếng kẻ nào có vấn đề thì các vị đồng liêu lập tức điều tra kẻ đó, tìm đủ bằng chứng rồi kết án. Nhờ vậy, các vụ án chồng chất ở Hình Bộ mấy năm qua được xử lý nhanh chóng, An Ngũ Lang cũng trở thành “thần” trong mắt mọi người.

Phương đại nhân là một vị quan thư sinh yếu đuối, rất hay làm phiền An Ngũ Lang, từ sau khi An Ngũ Lang phá án, Phương đại nhân trở thành fan hâm mộ của Ngũ Lang. Lúc này đây, hắn mở to đôi mắt chờ mong nhìn An Ngũ Lang “An Đại nhân xem giúp ta 2 nghi phạm này một chút thôi, ngài nói kẻ nào là thủ phạm thì ta sẽ đi tìm chứng cứ, nhất định sẽ không oan uổng người tốt”. Cho nên ngài làm ơn đinhìn rồi nói cho ta biết kẻ nào khiến ngài không vừa mắt, để tiết kiệm thời gian cho ta!

An Ngũ Lang đau đầu, từ khi hắn tới Hình Bộ đã giúp đỡ phá rất nhiều vụ án, nhưng càng ngày mọi người càng ỷ lại vào hắn, chỉ nhờ vào trực giác của hắn phán đoán phạm nhân sau đó mới đi tìm chứng cứ là một việc không đúng đắn, nếu một ngày nào đó linh cảm của hắn không chính xác nữa, lúc đó hắn không có “bàn tay vàng”, ách… (đột nhiên nhớ tới Thập Nhất Nương nói năng lực của hắn được gọi là “bàn tay vàng”), khi “bàn tay vàng” này không còn nữa thì quan viên Hình Bộ phải làm sao?

“Ta đoán người huynh đệ của hắn là thủ phạm, ánh mắt hắn bi thương xen lẫn oán hận, có cả sợ hãi, nhưng hình như vị phu nhân của hắn cũng có vấn đề”. Sau khi nhìn hai phạm nhân trong nhà lao, An Ngũ Lang nói “Trượng phu chết, vị phu nhân này tuy buồn nhưng không yếu đuối ủy mị, chắc chắn có lý do”.

Phương đại nhân vui mừng, “Đa tạ An đại nhân, An đại nhân quả là thiên tài, tên này tạm thời khôngnói tới, nhưng ngài nhìn vị phu nhân kia quá chính xác, “buồn nhưng không ủy mị”, cực kỳ đúng luôn. Vị phu nhân kia thường xuyên bị chồng đánh đập, hắn chết rồi cũng coi như được giải thoát, nhưng cuộc sống sau này làm quả phụ chắc chắn cũng không tốt nên cảm xúc sẽ phức tạp, ta lập tức cho người điđiều tra tên huynh đệ kia của nạn nhân”.

Lòng An Ngũ Lang rối bời rời khỏi Hình Bộ.

“Khoan đã An đại nhân”. Phương đại nhân khuôn mặt rạng rỡ chạy theo “Hôm nay ngài giúp ta một việc lớn, ta muốn mời ngài đi uống rượu, không biết An đại nhân có rảnh không?”

An Ngũ Lang tức giận nhìn cái tên phiền toái này, muốn uống rượu với mình? Mơ đi…

“Trời ơi, đó là An Ngũ Lang - An đại nhân đó, mau mau lại xem…”

“Đẹp quá, đẹp điêu đứng luôn… không hổ là “thanh thiên đại mỹ nhân”… Dân chúng cảm thán nói.

“Hình như An đại nhân cũng hơn hai mươi tuổi rồi, sao vẫn có thể xinh đẹp như vậy nhỉ?”

Phương đại nhân nhìn sắc mặt xanh mét của thần tượng mà vô cùng đồng cảm, hắn nói năng dè dặt “An đại nhân, đừng nóng giận nhé, dân chúng vô tri, bọn họ không cố ý đâu”. Do ngài quá mức xinh đẹp, dáng người lại thư sinh tinh tế, nếu nói An Ngũ Lang là nam tử hán chẳng bằng nói ngài ấy là tuyệt thế giai nhân, mỗi lần thấy An Ngũ Lang ăn uống thô tục, há miệng to ăn thịt, dốc ngược bầu rượu mà tu ừng ực, các vị đồng liêu đều có chung một cảm giác: đáng yêu chết mất!

An Ngũ Lang đơ mặt nhìn Phương đại nhân: “Ta nghe nói mấy chục năm trước, người làm quan đều có thể để râu ria xồm xoàm, phải không?”

Phương đại nhân ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời “Đúng vậy, nhưng nghe nói sau đó Long Văn Đế bị mù mặt, không phân biệt được ai với ai, Long Văn Đế nói khi các quan để râu ria như vậy, ngài ấy chỉ có thể nhìn được trán và đôi mắt nên ra lệnh bắt các quan cạo sạch râu, về sau mọi người cũng có thói quen cạo râu, nói thật là không có râu nhìn ai cũng trẻ tuổi, sạch sẽ và tươi tắn hơn nhiều”.

An Ngũ Lang ngắt lời hắn “Phương đại nhân, đương kim thánh thượng chắc sẽ không trách chúng ta để râu chứ, ngươi thấy nếu ta để râu thì thế nào?” Cái danh “thanh thiên đại mỹ nhân” gì đó, An Ngũ Lang nghe đủ lắm rồi!

Phương đại nhân có mắt như mù nói năng thành thật “Nhưng An Đại nhân làm gì có râu. Xem này, cằm của ngài trắng nõn như con gái, rất mềm mại, sờ vào chắc thích lắm…”

An Ngũ Lang nổi khùng nhìn hắn, muốn chết! Cố gắng kiềm nén để không đập chết cái tên mắt mù này, An Ngũ Lang quay người bỏ đi.

“An đại nhân, từ từ, chờ ta với”. Phương đại nhân chỉ vừa lơ đãng một chút mà An Ngũ Lang đã bỏ đixa, hắn cố gắng đuổi theo, kỳ lạ, sao thần tượng đột nhiên lại nổi giận chứ? Chắc chắn hôm qua An Thập Nhất Nương vừa mới gả chồng khiến ngài ấy tâm tình không tốt rồi, hắn còn nghe nói không chỉ mình An Ngũ Lang mà tất cả người nhà họ An đều tâm tình không tốt.

- ------------------------o0o--------------------------​

Bên trong luyện võ trường An phủ, một nam một nữ cầm Lang nha bổng đánh nhau.

“An Ngũ ca, muội muốn nghỉ giải lao một chút” Diêu Tam Nương thở hồng hộc nói, “muội mệt quá”.

An Ngũ Lang vội dừng tay “Huynh xin lỗi”.

“An Ngũ ca không vui hả?” Diêu Tam Nương vừa lau mồ hôi trên mặt vừa hỏi, ngày thường chỉ cần nàng hơi mệt, An Ngũ Lang sẽ nhanh chóng dừng tay, còn hôm nay huynh ấy đánh liên tục, nàng còn không có thời gian đỡ đòn thì nói gì đến chuyện nghỉ ngơi.

An Ngũ Lang buông vũ khí, ngồi lên ghế nói “Xin lỗi Tam Nương, hôm nay tâm tình ta không tốt”.

“Vì sao?” Diêu Tam Nương rót một ly trà đưa đến cho hắn, nàng quan tâm hỏi “Ai chọc huynh tức giận hả?”

An Ngũ Lang uống trà, “không có, chỉ là ta cảm thấy mọi việc không được như ta mong muốn nên hơi bực bội thôi”. Ví dụ như hắn không thể nào luyện ra được cơ bắp cuồn cuộn, cũng không thể nào mọc râu ria giống như những người đàn ông khác.

Diêu Tam Nương kinh ngạc “Huynh là người mà muội thấy hoàn mỹ nhất trên đời, vậy mà cũng có chuyện không như ý sao?”

An Ngũ Lang nhìn Diêu Tam Nương ngây thơ đáng yêu bên cạnh mình, hắn cất lời thâm thúy “Tam Nương, muội không hiểu được, muội vẫn còn nhỏ lắm”. Cuộc đời không đơn giản như vậy đâu.

Diêu Tam Nương tức giận “Muội lớn rồi nha, muội không còn là con nít nữa đâu”.

Nhìn Diêu Tam Nương vì kích động mà bộ ngực phập phồng, An Ngũ Lang đỏ mặt, hình như muội ấy lớn thật rồi, con gái trưởng thành nhanh quá, trước kia chỗ đó bẳng phẳng lắm, giờ đã nhấp nhô rồi.

“thật ra, chuyện là vầy…” Vì muốn bản thân không chú ý đến bộ ngực của Diêu Tam Nương nên Ngũ Lang đem chuyện nói ra “Bọn họ muốn ta đi nhìn mấy nghi phạm, hỏi ta kẻ nào mới là phạm nhân thậtsự, bọn họ tin tưởng ta một cách mù quáng, nhưng ta là người không phải thần tiên, đâu thể lúc nào cũng đúng được, nếu một ngày nào đó ta sai sẽ oan uổng mạng người”.

Diêu Tam Nương ngơ ngẩn cả người, nàng biết An Ngũ Lang là “thần phá án” của Hình Bộ, rất được trọng dụng, hầu như tất cả mọi người ở Hình Bộ đều thích dựa dẫm vào huynh ấy, nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ rằng An Ngũ Lang sẽ khổ sở như vậy, nếu là người khác đã sớm kiêu căng phách lối, tự xem mình cao hơn thiên hạ, một số kẻ lòng lang dạ sói, háo thắng ích kỉ mỗi khi phán đoán sai lầm sẽphủi hết mọi trách nhiệm rồi đổ cho người khác.

“Tóm lại, dạo gần đây ta luôn đau đầu chuyện này”. An Ngũ Lang nói tiếp “Muội cũng đừng để ý làm gì, chỉ là ta muốn nói ra cho nhẹ lòng thôi”. Ngũ Lang cười nhìn nàng, dù bộ ngực lớn hơn xưa nhưng Diêu Tam Nương vẫn chỉ là một cô bé 14 tuổi, chắc sẽ không nghĩ nhiều đến chuyện phức tạp như vậy đâu, khoan đã, sao hôm nay hắn cứ nhìn chằm chằm bộ ngực của Diêu Tam Nương thế nhỉ? An Ngũ Lang xấu hổ đỏ mặt, không lẽ hắn là tên háo sắc thật sao?

“An Ngũ Lang ca là người đàn ông khí phách nhất muội từng gặp”.

“Hả?” An Ngũ Lang còn đang tự sỉ vả mình, nghe Tam Nương nói xong, vẻ mặt ngơ ngác.

Diêu Tam Nương nhìn An Ngũ Lang bằng vẻ mặt sùng bái, “Muội nói Ngũ Lang ca chính là người đàn ông tốt nhất, có khí chất đàn ông nhất trong số những người đàn ông”. Diêu Tam Nương nói năng quả quyết “Huynh là người rất có trách nhiệm, cho dù huynh đã phá rất nhiều vụ án, giúp rất nhiều người nhưng huynh vẫn lo lắng họ quá dựa dẫm, đây không phải là chuyện của huynh nhưng huynh vẫn muốn chịu trách nhiệm, muội khâm phục huynh”. Người khác muốn đi đường tắt, muốn phá án nhanh mà không chịu rèn luyện nâng cao năng lực là việc của họ, đâu có liên quan gì đến Ngũ Lang, nhưng hắnvẫn lo lắng cho đồng liêu, thảo nào rất nhiều người thích hắn, Diêu Tam Nương cũng thích…

Cái gì? Ngay cả nàng cũng thích sao… Diêu Tam Nương ngây thơ mờ mịt đang tự hỏi lòng mình thì nghe tiếng Ngũ Lang “Vậy chuyện này phải giải quyết thế nào?”

Diêu Tam Nương giật mình, phục hồi tinh thần lại “Việc này vẫn dựa vào Ngũ Lang ca, huynh nên giải thích rõ trực giác của mình cho người khác hiểu, ví dụ như hôm nay huynh nói vị phu nhân có chồng đãchết kia tuy buồn nhưng không ủy mị yếu đuối, vì sao huynh nhìn ra được điểm ấy. Chỉ cần huynh nóirõ lý do cho bọn họ nghe, lần sau bọn họ dựa vào kinh nghiệm ấy để phán đoán cảm xúc của phạm nhân là được rồi”.

An Ngũ Lang ngây ngẩn, dùng kinh nghiệm phán đoán của hắn? Giải thích cho người khác vì sao hắnbiết phạm nhân đang nói dối.

“Tam Nương, cảm ơn muội”. An Ngũ Lang nghiêm túc nói.

Dưới cái nhìn chăm chú của An Ngũ Lang, khuôn mặt Diêu Tam Nương đỏ bừng “Huynh đừng khách khí, huynh dạy muội luyện võ, muội vẫn chưa có cơ hội cảm ơn huynh”.

An Ngũ Lang vung tay “không cần cảm ơn, chúng ta là người thân mà”.

Diêu Tam Nương ngơ ngác, đột nhiên trong lòng nàng hụt hẫng, thất vọng, chua xót. An Ngũ Lang mỉm cười nói tiếp “Nghỉ ngơi đủ rồi, chúng tập luyện tiếp”.

“Được”. Diêu Tam Nương vẫn đang hoảng hốt không hiểu vì sao hôm nay lòng mình kỳ lạ như vậy, nhìn An Ngũ Lang đứng giữa sân luyện võ, nàng vứt hết những suy nghĩ không nên có ra khỏi đầu rồi cầm lấy Lang nha bổng xông lên.

“Tốt lắm Diêu Tam Nương, bây giờ muội còn mạnh hơn cả Thập Nhất Nương”. An Ngũ Lang lấy tay đè Lang nha bổng của Diêu Tam Nương xuống.

“Nhưng muội vẫn chưa đụng được góc áo của huynh”. Diêu Tam Nương thở hổn hển nói.

“Do ta trời sinh đã rất mạnh, hơn nữa ta tập võ từ lúc mới biết đi, muội không so được”. An Ngũ Lang giải thích, sau đó an ủi nàng “Tam Nương rất lợi hại, muội còn giỏi hơn 8/10 bộ khoái ở kinh thành”.

“thật sao?” Diêu Tam Nương vui vẻ, múa Lang nha bổng càng lúc càng nhanh.

“Đương nhiên” An Ngũ Lang nói rất chắc chắn “Thôi, hôm nay luyện thế này thôi”. hắn dùng tay khôngbắt lấy Lang nha bổng nặng trịch do Diêu Tam Nương quăng tới, dường như An Ngũ Lang không phải đang bắt lấy Lang nha bổng mà giống chụp đồ chơi thì đúng hơn, thấy Diêu Tam Nương sắp nổi giận, Ngũ Lang mới cười hì hì đem Lang nha bổng trả lại cho nàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như vi sao chung ta tin theo phat, guong sang 7 bac si do hong ngoc rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.