Thần đạo đan tôn

Chương 426: Thiên Đô Lôi Cương Trận

Lăng Hàn cũng không miễn cưỡng, để Lý Tư Thiền luyện hóa Thiên Vận Thạch quả thật có chút lãng phí, nếu nàng không cần, vậy trước tiên để đó, dù sao bảo vật như vậy bất luận lúc nào cũng có thể bán giá trên trời.

Hắn lại đi tới Linh Bảo Các, hỏi thăm tin tức của Cửu Diệp Hắc Linh Chi, kết quả để hắn mừng rỡ, Ân Hồng đã có tin tức, khả năng trong một hai tháng liền có thể đắc thủ.

Hết cách rồi, linh dược cấp bảy cực kì quý giá, Ân Hồng chỉ là ái nữ của Các Chủ Bắc Vực Linh Bảo Các, trong tay nắm giữ tài nguyên có hạn. Then chốt là, phân các Các chủ cũng không có nghĩa là một tay che trời, dù sao Linh Bảo Các là một thế lực rất lớn.

Chờ một hai tháng mà thôi, Lăng Hàn chờ nổi, lại nói, lại qua một tháng chính là thời điểm Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng mở ra, tuy Lăng Hàn không có hứng thú tham gia, nhưng không ngại nhìn, xem thiên kiêu hiện tại đạt đến trình độ nào.

- Đúng rồi, còn có trận pháp gì không, ta có thể cầm công pháp võ kỹ đến trao đổi.

Lăng Hàn nói.

Ân Hồng lườm một cái nói:

- Đừng dùng loại ngữ khí như tiểu hài tử nói chuyện với ta!

- Nhìn hàng đi!

Lăng Hàn phất tay, trên bàn lập tức có thêm mười bản võ kỹ, đều là Địa Cấp.

Ân Hồng lật nhìn, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc:

- Ngươi đi đâu trộm nhiều võ kỹ như vậy?

- Ngươi không cần để ý, đổi hay không?

Lăng Hàn cười nói.

Ân Hồng không khỏi ý động, lại nói:

- Trước không phải cho ngươi một quyển Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận sao?

- Học xong rồi.

Lăng Hàn rất tùy ý nói.

Phốc!

Ân Hồng phun ra một ngụm trà, học xong rồi? Đùa gì thế. Kia là trận pháp cấp bốn, mấy tháng ngươi liền học được? Phải biết trận đạo không cách nào một lần là xong, trước phải học trận văn cấp một, lại tới cấp hai, cấp ba, cấp bốn…

Bình thường mà nói, một hai tháng có thể học được trận văn cấp một, nhưng cấp hai ít nhất phải một hai năm, cấp ba đến bốn năm năm, cấp bốn làm sao cũng phải chừng mười năm. Chính là sơ kỳ dễ dàng, đến hậu kỳ sẽ càng chậm.

Bởi vậy, trận đạo chỉ giữ chức phụ trợ, không có ai chỉ tu trận đạo.

Ân Hồng cũng coi như thiên tài trận đạo, nhưng cũng bỏ ra ba tháng mới nắm giữ Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận, mà đây chính là xây dựng ở tình huống nàng đã nắm giữ lượng lớn trận văn cấp bốn.

- Khoác lác!

Nàng không tin.

Lăng Hàn khẽ mỉm cười, tung tay phải, bảy cây Tử Kim văn bổng xuất hiện, trong thức hải của hắn cũng hiện ra Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận, nhất thời, sức mạnh đất trời vọt tới, một con bạch xà hiện ra.

- Cái gì!

Ân Hồng đột nhiên đứng lên, đôi mắt đẹp mở to.

- Ngươi, ngươi, ngươi quả thực là yêu quái!

- Này, chúng ta quen thuộc quy quen thuộc, nhưng ngươi mắng người như vậy, ta sẽ tức giận.

Lăng Hàn cười nói.

Ân Hồng vẫn trố mắt nói:

- Ta coi mình là thiên tài trận đạo, nhưng so sánh với ngươi, ta thật giống như phế vật.

- Xác thực, ta là thiên tài.

Lăng Hàn gật đầu.

Ân Hồng không khỏi thở dài:

- Ngươi không thể khiêm tốn một chút sao?

- Đây là sự thực, nếu như ta khiêm tốn, vậy thì là lập dị, mà lập dị là sự tình chỉ có tiện nhân mới làm ra.

Lăng Hàn đàng hoàng trịnh trọng nói.

Ân Hồng nhất thời cười to, cười đến nhánh hoa run rẩy, cũng không sợ Lăng Hàn nhìn đã mắt, sắc tâm quá độ đẩy luôn nàng. Một lát sau, nàng nghiêm nét mặt nói:

- Lấy trình độ trận đạo của ngươi, một năm sau nói không chắc còn lợi hại hơn ta, có thể làm chủ tướng so đấu trận đạo.

- Vậy thì thêm tiền!

Lăng Hàn nghiêm nghị nói.

Ân Hồng cho cái khinh thường quyến rũ, nói:

- Khen ngươi vài câu liền kiêu ngạo? Có điều, mặc kệ là trận đạo đan đạo, hay võ đạo, mỗi lĩnh vực đều có thể ra ba người, lấy thành tích tốt nhất của một người đến tính toán. Thành tựu của ngươi ở trên trận đạo càng cao, vậy chúng ta lấy được điểm trận đạo cũng sẽ càng cao.

- Được rồi, ta liền trao đổi với ngươi!

Nàng lấy ra một quyển cổ tạ, đặt ở trước mặt Lăng Hàn.

- Thiên Đô Lôi Cương Trận.

Lăng Hàn nhìn lướt qua, trên bìa viết năm chữ như thế.

- Trận pháp cấp năm!

Ân Hồng nói, sắc mặt nghiêm nghị.

- Có điều, cái này cũng là cấp bậc cao nhất ta có được, trận pháp cấp sáu ta còn chưa có tư cách học, nhưng coi như ta học, cũng không thể truyền thụ cho ngươi, cái này có quy định nghiêm chỉnh.

Lăng Hàn vui vẻ, uy năng của trận pháp cấp năm chính là Thần Thai Cảnh, mà hắn cách Thần Thai chỉ gang tấc, trận pháp cấp bốn đã vô bổ, chẳng mấy chốc sẽ mất đi tác dụng.

- Thành giao.

Hắn cầm lấy bí tịch trận pháp liền đi.

Ân Hồng không khỏi nhe răng, nàng tốt xấu gì cũng là cực phẩm mỹ nữ, hơn nữa trời sinh mị cốt, tiểu tử này bị mù sao?

Lăng Hàn ở trên trận đạo tiến bộ nhanh như thế, cái này tự nhiên có quan hệ tới một tia thần thức của Thiên Nhân Cảnh, hơn nữa kiếp trước hắn đã tiến vào các loại di tích, đối với trận pháp cũng có nghiên cứu tương đối, không phải là bắt đầu từ con số không.

Hắn lật xem một lượt, Thiên Đô Lôi Cương Trận này có thể xúc động thiên lôi oanh kích, hơn nữa chia làm hai bộ, một bộ mẫu trận, cần bố trí 136 mắt trận, ngay cả Trận pháp sư cấp năm cũng không có cách nào điều khiển.

Mẫu trận chính là loại như đại trận hộ sơn, chỉ có thể cố định ở một nơi nào đó, có người tiến vào mới sẽ phát động. Chỗ tốt ở chỗ đây là hoàn toàn tự động, hơn nữa uy lực cực lớn; chỗ hỏng cũng rất nhiều, một là không cách nào di động, bày trận lâu, hai là không phân địch ta, đi nhầm sẽ phát động trận pháp công kích.

- Nơi này đúng là có thể bố trí, có thể chặn đối thủ cấp bậc Thần Thai Cảnh.

Lăng Hàn lẩm bẩm nói, nhưng 136 cái mắt trận, này cần bao nhiêu vật liệu, tạm thời khẳng định là không làm nổi.

May là có một bộ tử trận, uy lực nhỏ hơn nhiều, nhưng chỉ cần ba mươi sáu mắt trận, có thể xem như mẫu trận bản thu nhỏ, chỗ tốt là có thể như Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà trận, kéo theo vận chuyển, hoàn toàn bị trận pháp sư khống chế, muốn đánh ai thì đánh.

- Phải xuất huyết nhiều rồi! Cũng còn tốt, ba viên Sinh Cốt Đan bán ra bảy ngàn nguyên tinh nhị tinh, cộng thêm mười mấy vạn nguyên tinh nhất tinh, đủ mua được.

Lăng Hàn thở ra một hơi, như vậy xem ra, trận đạo cũng rất đốt tiền, không kém hơn đan đạo bao nhiêu.

Có điều tuy trận sư có thể thay người bố trí hộ sơn đại trận kiếm tiền, nhưng đại trận dựng lên rồi, có thể dùng hơn trăm năm, thậm chí ngàn năm, vạn năm,… không giống đan dược là tiêu hao phẩm, bởi vậy trận sư vẫn không kiếm được nhiều bằng Đan sư.

- Cũng còn tốt, ta là đan đạo đế vương, bằng không vừa tu luyện võ đạo, lại muốn luyện chế mắt trận, từ đâu tới nhiều tiền như vậy!

Lăng Hàn lắc đầu, đi ở trên đường cái rõ ràng có thể nhìn thấy võ giả lui tới nhiều hơn rất nhiều, Bắc Vực Thiên Kiêu chiến sắp mở ra, tự nhiên hấp dẫn người tới. Có mấy người là tham chiến, có mấy người thì đến xem trò vui.

- Thủy Cô Thành, đánh với ta một trận!

Một tiếng rống to từ phía trước truyền tới.

- Ngươi điên sao, nơi này là phố xá sầm uất, khai chiến ở đây sẽ chết bao nhiêu người? Chúng ta đều sẽ bị đuổi ra Cực Dương Thành!

Có một thanh âm phẫn nộ quát lên.

- Bổn đại gia sinh chiến ý, mới mặc kệ nhiều như vậy, đến chiến!

Chỉ thấy một bóng người nhảy lên thật cao, tướng ngũ đoản, nhưng vung vẩy một cây búa tạ cao hơn hắn một đoạn dài, chỉ là cây búa liền cao to bằng thân thể của hắn.

- Ngu ngốc!

Tên còn lại cũng bay lên, nhảy đến nóc nhà, nhanh chóng rời đi.

---------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như sử dụng data validation để nhập liệu nhanh và tránh sai sót, hạch toán hàng bán trả lại những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.