Thần đạo đan tôn

Chương 629: Uốn cong

- Tả Khâu sao?

Lăng Hàn cười cợt, thuận miệng bịa chuyện nói.

- Tên kia đột nhiên xem trọng xe phu của hắn, cả hai quyết định bỏ trốn, vì lẽ đó nhờ ta đến thay thế tham gia tiệc rượu.

Lão quản gia kinh ngạc, hắn gặp Tả Khâu Nhạc Thành mấy lần, mỗi lần đều vì tiểu thư nhà hắn mà đến, tâm ý theo đuổi mười phần, sao đột nhiên xem trọng xe phu của mình? Lẽ nào tiểu thư từ chối quá mức lạnh nhạt, dẫn đến Tả Khâu Nhạc Thành bị kích thích quá độ, tâm lý vặn vẹo, nên cong rồi?

- Xin hỏi thiếu gia xưng hô như thế nào?

Hắn hỏi, ngược lại chức trách của hắn là tiếp khách, ai ngồi xe ngựa này lại đây, người đó liền có tư cách tiến vào biệt viện, đây là quy củ, hắn nhất định phải tuân thủ.

- Hàn Lâm.

Lăng Hàn lại dùng cái tên giả này, ngược lại cũng không thèm để ý sẽ có người vạch trần.

- Hóa ra là Hàn thiếu, xin mời!

Lão quản gia làm một tư thế mời, một tên tráng hán đi tới, muốn dẫn ba người Lăng Hàn đi vào.

- Chậm! Chậm đã!

Chỉ thấy Tả Khâu Nhạc Thành và xe phu của hắn đồng thời chạy vội tới, bởi vì bị Lăng Hàn ra tay thương tổn, nên bọn họ dìu lẫn nhau, nhìn qua... Ân, rất thân mật.

Lẽ nào là thật, hai người thật uốn cong rồi?

Lão quản gia không khỏi phát tởm, hắn nghe nói qua có chút nam nhân yêu thích nam nhân, nhưng tuyệt đối không ngờ sẽ tận mắt nhìn thấy, để da mặt hắn không khỏi vặn vẹo, còn lùi lại mấy bước, thật giống như sợ bị cảm hoá.

- Tả Khâu thiếu gia?

Sau khi lùi tới khoảng cách an toàn, hắn mới hỏi.

- Người kia đoạt xe ngựa của ta, ngăn cản hắn, không nên để cho cuồng đồ này đi vào, hắn nhất định là tới quấy rối!

Tả Khâu Nhạc Thành không phải đối thủ của Lăng Hàn, chỉ có thể ký thác hi vọng ở trên người lão quản gia.

Đây là một cường giả Linh Anh Cảnh, hơn nữa không biết bao nhiêu năm trước liền bước vào cảnh giới này, tuy chậm chạp không tiến vào Hoá Thần Cảnh, nhưng mài giũa cảnh giới cực kỳ vững chắc, sức chiến đấu đáng sợ.

Lão quản gia "Ồ" một hồi, đưa mắt nhìn lại Lăng Hàn, lộ ra vẻ uy nghiêm đáng sợ:

- Hàn thiếu, Tả Khâu thiếu gia nói có đúng hay không?

Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:

- Hoàn toàn không đúng, thanh niên trẻ tuổi giống ta, luôn khiêm tốn, hiểu lễ nghĩa, làm sao có khả năng là cuồng đồ gì chứ? Ta muốn cáo hắn phỉ báng, còn xin tiền bối giữ gìn lẽ phải.

Cái này!

Tả Khâu Nhạc Thành tức đến suýt chút nữa thổ huyết, ngươi còn khiêm tốn hiểu lễ nghĩa? Hắn chỉ vào vết thương trên người nói:

- Cái này chẳng lẽ không phải là bị ngươi đánh ra?

Phu xe vội gật đầu theo, vẻ mặt oan ức tựa ở trong ngực của Tả Khâu Nhạc Thành, như chim nhỏ nép vào người, cực kỳ ai oán.

Mẹ nó, muốn mù mắt chó a!

Hình ảnh như vậy ngay cả lão quản gia cũng không dám nhìn, vội quay đầu, nhìn Lăng Hàn nói:

- Hàn thiếu, quy củ chính là quy củ, nếu Tả Khâu thiếu gia nói không để ngươi thay thế tham gia tiệc rượu, vậy xin lấy thiệp mời của mình ra, bằng không lão hủ chỉ có thể mời Hàn thiếu rời đi.

- Dế nhũi làm sao có khả năng được mời, khẳng định là muốn trà trộn vào a!

Tả Khâu Nhạc Thành bôi đen Lăng Hàn.

Đạp đạp đạp… lại có một chiếc xe ngựa chạy tới, dừng lại, đi xuống một nam tử khí vũ hiên ngang, bên cạnh còn có một mỹ nữ thiên kiều bá mị, nhìn dáng dấp hai người không giống như tình nhân, mà là huynh muội.

- Ồ, này không phải Tả Khâu sao? Ha ha, sao thảm như vậy?

Nam tử kia sững sờ, sau đó tò mò hỏi.

Hiện tại Tả Khâu Nhạc Thành sợ nhất chính là bị người vạch trần vết sẹo, nghe vậy chỉ hừ lạnh một tiếng:

- Không cần ngươi quản việc không đâu!

- Lẽ nào ngươi không biết Lý Phong Vũ ta thích nhất chính là lo chuyện bao đồng sao?

Nam tử kia cười ha ha, lại bắt chuyện với mỹ nữ bên cạnh.

- Muội muội, chúng ta chuyển cái băng ghế, lấy chút hạt dưa, vừa cắn vừa xem kịch vui.

- Ca!

Mỹ nữ kia trừng một chút, phong thái cảm động, cực kỳ long lanh. Thực sự là hết cách với người ca ca này, từ sáng đến tối luôn không chính hình.

- Còn nữa, Tả Khâu, ngươi và người này ôm thân thiết như thế, lẽ nào giữa các ngươi có quan hệ gì không thể cho ai biết sao?

Lý Phong Vũ nhìn phu xe ngựa như chim nhỏ nép vào ngực của Tả Khâu Nhạc Thành, nhất thời da mặt co giật.

Tả Khâu Nhạc Thành sững sờ, mới phát hiện xe ngựa lại tựa ở trong ngực hắn, ngay cả hắn cũng buồn nôn, vội đẩy đối phương ra ngoài, dáng dấp rất căm ghét.

Lăng Hàn lắc đầu nói:

- Thực sự là rút điểu vô tình, đáng khinh bỉ!

- Hóa ra Tả Khưu lại có loại ham mê này, hơn nữa vì che giấu, còn cố ý ở trước mặt người lạnh nhạt nữ nhân... Ạch!

Lý Phong Vũ cả kinh.

Yết hầu của lão quản gia run run, muốn nôn mửa rồi.

Một đời này thiên tài trẻ tuổi như nấm sau mưa, hơn nữa một cái so với một cái mạnh, nhưng cũng quá rối loạn đi, ngay cả trò này cũng chơi.

- Các ngươi…

Tả Khâu Nhạc Thành gào thét.

- Ta giết các ngươi! Ta muốn giết các ngươi!

Lăng Hàn cố ý thở dài nói:

- Bị vạch trần bí mật, thẹn quá thành giận? Ai, trên thực tế điều này cũng không có gì, mỗi người đều quyền vui vẻ, chỉ cần mình thích, hà tất phải lưu ý ánh mắt của thế tục?

- Ừm! Ừm!

Lý Phong Vũ biểu hiện rất đồng ý.

Nhưng Tả Khâu Nhạc Thành tức giận đến run cầm cập, hắn không cong chút nào a, hắn còn muốn theo đuổi hòn ngọc quý trên tay Vương gia, nhưng nếu như truyền ra tin tức hắn và nam nhân a a a, vậy hắn còn có hi vọng sao?

- Vị huynh đệ này, chúng ta cùng vào, hảo hảo tâm sự!

Lý Phong Vũ mặt đầy vẻ bát quái, nội dung hảo hảo tâm sự khẳng định là "bí mật không thể nói" của Tả Khâu Nhạc Thành và phu xe ngựa.

Lăng Hàn lấy thiệp mời, đưa tới cho lão quản gia, lại đi về phía Lý Phong Vũ, cười nói:

- Tốt!

- Không cho phép nói.

Tả Khâu Nhạc Thành vội kêu lên.

- Không cho phép nói cái gì?

Lăng Hàn quay đầu lại hỏi.

- Không cho phép nói chuyện của ta và hắn!

Tả Khâu Nhạc Thành không hề nghĩ ngợi, lập tức kêu lên.

Lăng Hàn gật gù nói:

- Yên tâm, ta sẽ không nói, con người của ta không thích ở sau lưng nói bí mật của người khác.

Lý Phong Vũ nhất thời "Ồ" lên, lúc này thực sự là xác nhận, Tả Khâu Nhạc Thành đã thừa nhận.

Lão quản gia thì muốn ói.

- Không đúng! Không đúng!

Tả Khâu Nhạc Thành sững sờ, sau đó mới phản ứng lại, chuyện này vốn không có gì, nhưng bị hắn cãi như thế ngược lại thành thừa nhận mình cong, nhất thời liên tục kêu to.

- Không cần phải nói, ta hiểu!

Lý Phong Vũ nghiêm nghị gật đầu.

- Tả Khâu, yên tâm, bí mật của ngươi ở chỗ ta, tuyệt sẽ không nói cho người thứ ba!

Tin ngươi cái quỷ a! Trên mặt ngươi cười trộm sắp nhịn không được! Hơn nữa, người nào không biết ngươi có biệt hiệu "Lý Đại Chủy", ngươi đương nhiên sẽ không nói cho người thứ ba, mà sẽ nói cho ba trăm người, ba ngàn người!

Tả Khâu Nhạc Thành vội đuổi theo, làm sao cũng phải ngăn cản Lý Phong Vũ nói hưu nói vượn, chỉ là hắn vừa đuổi theo hai bước, lại cảm thấy đùi mềm nhũn, thân hình lập tức ngã xuống.

- Thiếu chủ!

Phu xe vội lao tới, ôm chặt lấy Tả Khâu Nhạc Thành.

- Anh hùng cứu mỹ nhân?

Lý Phong Vũ nói.

- Ô, thực đồi phong bại tục!

Nhưng vẻ mặt lại cực kỳ hưng phấn, thuộc tính Lý Đại Chủy đã cháy hừng hực.

Lão quản gia không nhịn được nữa, ngồi xuống ói liên tục, người tuổi trẻ bây giờ a, thực sự là không thể nào hiểu được.

---------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như nguyên lý kế toán, vẽ biểu đồ waterfall phân tích biến động chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.