Thần đạo đan tôn

Chương 733: Chém Chu

- Tam Tổ, có gì phải phí lời, giết chết hắn, thần thông chính là của chúng ta.

Chu Ngọc Thành ở một bên kêu gào.

- Cũng đúng!

Chu Đức Nguyên gật gù, nhanh chân đi tới chỗ Lăng Hàn, khí tức của Hoá Thần Cảnh triển khai, vừa uy hiếp Lăng Hàn, vừa uy hiếp những khác người, ý tứ tiểu tử này là món ăn của ta, các ngươi muốn ra tay phải cân nhắc một chút.

Lăng Hàn nhìn hai người Chu gia, sát khí sôi trào, trước bởi vì Chu Đức Nguyên ra tay, hắn bỏ mất Phúc Địa Ấn, nếu không phải còn một cơ hội, hắn chém vụn Chu Đức Nguyên thì lại làm sao?

Trước không tính sổ với bọn hắn, hiện tại tự mình đưa tới cửa, Lăng Hàn còn cần khách khí sao?

Hắn cười nhạt nói:

- Cái gọi là kẻ nổi tiếng thì dễ bị ghen ghét, người khác không có nhúc nhích, chỉ hai tên ngốc các ngươi nhảy ra ngoài, cái này không phải muốn chết thì là gì?

- Làm càn, ở trước mặt Tam Tổ, còn có địa phương ngươi hung hăng?

Chu Ngọc Thành kích chỉ nói, nếu không phải cảnh giới không bằng, hắn thật muốn xông tới xé xác Lăng Hàn.

Ánh mắt của Chu Đức Nguyên cũng âm trầm, tay phải thò ra, từng đạo mạch văn đan dệt, hình thành ánh sáng óng ánh, hắn hừ lạnh một tiếng, chộp tới Lăng Hàn, nguyên lực ngưng tụ, hóa thành một bàn tay to lớn, từ trên trời giáng xuống, đập tới Lăng Hàn.

Cực kỳ ác liệt, mục đích chính là lấy tính mạng của Lăng Hàn.

Lăng Hàn đứng thẳng bất động, đợi bàn tay lớn đập xuống, hắn mới ra tay, vẽ ra một ánh kiếm, phốc, bàn tay lớn kia liền bị chia làm hai, ánh sáng tiêu hết.

- A!

Chu Đức Nguyên không khỏi hừ một tiếng, lấy tay trái nâng tay phải, chỉ thấy lòng bàn tay phải bị vẽ ra một vết thương, máu tươi tràn ra, đùng đùng đùng… giọt máu rơi xuống đất, đại địa chấn động đến run lên một cái.

Máu của võ giả Hoá Thần Cảnh, tuyệt đối là bảo dược, gặp phải Đan Sư không kiêng kị gì, thậm chí có thể lấy làm thuốc.

Chu Đức Nguyên vội lấy nguyên lực ngăn huyết dịch trôi đi, nhưng hắn ngơ ngác phát hiện, trong vết thương có kiếm ý đáng sợ lưu chuyển, nguyên lực của hắn dâng lên liền bị đánh nát, không thể niêm phong lại vết thương.

Huyết vẫn còn đang chảy.

Sao có thể có chuyện đó, sức chiến đấu của tiểu tử này lại mạnh như vậy, một chiêu liền để hắn bị thương nặng?

Chu Đức Nguyên không thể tin tưởng, chỉ là tiểu bối Linh Anh Cảnh, trước bị hắn chém một đao cũng cúi đầu nhận, ngay cả tức giận cũng không dám biểu lộ, nếu như đối phương thật mạnh như vậy, còn nhẫn cái rắm?

- Tam Tổ!

Chu Ngọc Thành có chút run rẩy kêu lên, ở trong lòng hắn, bốn vị Lão tổ gia tộc hẳn là tồn tại có thể quét ngang thiên hạ, làm sao có khả năng thiệt thòi ở trong tay một tiểu tử?

Chu Đức Nguyên là chỗ dựa để hắn hung hăng, cũng là cội nguồn tự tin, hiện tại Tam Tổ bị đối phương gây thương tích, nhất thời để hắn đánh trống lui quân, sợ có vạn nhất.

- Lão cẩu, ngươi muốn chết, ta không thể làm gì khác hơn là tác thành ngươi!

Lăng Hàn cũng không có lấy Tích Sinh Kiếm hay Ma Sinh Kiếm, vừa nãy hắn chỉ vung tay, nhưng dùng tới thần thông Lôi Động Cửu Thiên, chính là thần thông này tàn phá ở trong vết thương đối phương, không cho vết thương của đối phương dễ dàng khép lại.

- Lão phu muốn giết ngươi!

Chu Đức Nguyên rống to, hắn lấy đao ra, múa lên liền chém về phía Lăng Hàn.

Vèo, ánh đao vẽ ra, dài mười mấy trượng, hóa thành một con Nộ Long.

Lăng Hàn xuất kiếm, dù sao đối phương cũng là Hoá Thần Cảnh đỉnh cao, một đòn trước hắn đánh đối phương bất cẩn, nhưng xác thực không thể khinh thường. Hắn lấy Ma Sinh Kiếm, đối phó người như Chu Đức Nguyên, Ma Sinh Kiếm liền đủ.

Nếu như Ma Sinh Kiếm còn khí linh, nhất định sẽ vô cùng oan ức, ta đường đường là Linh khí cấp mười, lại lưu lạc tới trình độ đi chém Hoá Thần Cảnh sao?

Xoạt, Kiếm Mang bắn ra, nhưng chỉ dài khoảng một trượng.

Uy lực của Mang quyết định ở độ dài, to lớn, càng dài càng lớn, lực sát thương của Mang sẽ càng đáng sợ. Bởi vậy, nhìn thấy Lăng Hàn đánh ra Mang chỉ dài một trượng, Chu Đức Nguyên lập tức yên tâm, Chu Ngọc Thành cũng khôi phục tự tin, hắn lại hoài nghi Lão tổ, thực sự là quá để mắt tiểu tử kia.

Phốc!

Kiếm Mang và Đao Mang va chạm, phốc… Đao Mang lại bị chém làm hai!

Hai đoạn Đao Mang vẫn dựa theo quỹ tích vốn có quét tới, nhưng xẹt qua hai bên người Lăng Hàn, một chút tác dụng cũng không có. Nhưng Kiếm Mang lại như tuyệt thế thần binh, tiếp tục quét tới Chu Đức Nguyên.

Chu Đức Nguyên kinh hãi, thân hình vội bắn lên né tránh, trên mặt đầy vẻ kinh hãi.

Làm sao có khả năng, Đao Mang của hắn ở trên chất lượng kém Kiếm Mang của Lăng Hàn nhiều như vậy, trong đối kháng bị Kiếm Mang của đối phương bẻ cành khô, như kiếm gỗ gặp phải kiếm thiết, đụng vào tức hủy.

Hắn không nhịn được có chút run rẩy, Mang xác thực càng to dài thì càng tốt, lực sát thương càng to lớn hơn. Nhưng giống Kiếm Khí, Kiếm Mang còn quyết định bởi hai điểm khác… lĩnh ngộ của võ giả cùng cấp bậc binh khí.

Thanh kiếm kia…

Chu Đức Nguyên tuyệt không tin tưởng lý giải Kiếm đạo của Lăng Hàn vượt xa hắn, như vậy chỉ có một giải thích, cấp bậc Linh khí trong tay đối phương quá cao, dẫn đến Kiếm Mang đánh ra cực kỳ ác liệt, ở trên chất lượng không chỉ bù đắp chênh lệch một cảnh giới lớn, còn có thể nghiền ép hắn.

- Ha ha, cái này cũng là của lão phu!

Trong lòng hắn ổn định, cho rằng Lăng Hàn nhờ vào Linh khí, mà không phải thực lực bản thân mạnh, mặc dù nói, Linh khí cũng là một bộ phận thực lực.

Hắn lại giết ra, triển khai thân pháp, muốn lấy tốc độ nhanh để Lăng Hàn không công vung kiếm, hắn lại một đòn đánh giết Lăng Hàn, cướp đoạt bảo kiếm và thần thông.

Lăng Hàn đứng thẳng bất động, thật giống như căn bản bắt giữ không tới thân hình của hắn.

Chu Đức Nguyên không khỏi đại hỉ, thân hình đã xuất hiện ở phía sau Lăng Hàn, đột nhiên chém ra một đao, gọt về cổ của Lăng Hàn.

Chết đi, chết đi!

Xoạt, một đao chém qua, Chu Đức Nguyên đầu tiên là vui vẻ, sau đó kinh hãi, phía trước hắn lại không có bóng dáng của Lăng Hàn!

Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt, quả nhiên, phía sau hắn vang lên một thanh âm nói:

- Làm sao, đang tìm ta đúng không?

Hắn kinh hãi đến hoa cúc siết chặt, mồ hôi lạnh như thác nước chảy xuống, vội xoay người, múa đao chém ra.

Xoạt, ánh đao dật động, lạnh lẽo mà lại kinh người.

Nhưng mà, lại vung trật rồi!

Lẽ nào?

Ngay thời điểm tâm can của Chu Đức Nguyên kinh hãi muốn nứt, sau lưng lại truyền tới âm thanh:

- Không chơi với ngươi nữa.

Không!

Chu Đức Nguyên vừa định kêu to, phốc… chỉ cảm thấy áo lót mát lạnh, hắn nhìn thấy một thanh kiếm từ trong ngực của hắn xuyên ra, đã đâm nát trái tim của hắn. Hắn vừa giận vừa sợ, lại bị Lăng Hàn như mèo đùa chuột, nhưng khóe miệng của hắn lại lộ ra cười gằn.

Ngươi cũng quá khinh thường Hoá Thần Cảnh đi, đạt đến độ cao như hắn, đâu thể nào dễ chết như thế? Sinh cơ của hắn mạnh mẽ, trái tim nát thì đã có sao, hắn có thể dùng nguyên lực ngưng tụ, lại ăn bảo dược cứu mạng, vẫn có thể sống sót!

Nhưng ngươi vung kiếm xuyên qua thân thể của ta, ta lại vung một đao, ngươi làm sao trốn?

Chu Đức Nguyên muốn xoay người ra đao, nhưng lập tức phát hiện nguyên lực của mình như thoát nước, làm sao cũng không ngưng nổi, đùng, ngay cả khí lực nắm đao cũng không có, bảo đao hạ xuống, lại mạnh mẽ cắt bỏ một nửa chân phải của hắn!

Hoá Thần Cảnh mất đi nguyên lực bảo vệ, khác Luyện Thể Cảnh ở chỗ nào?

---------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như mot vai mau truyen cuoi hien dai hay nhat, toan the gioi rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.