Thần hồn điên đảo

Chương 34


Edit: Mộc Tử Đằng

Bởi vì Khương Tri Ngật không báo trước với Chung Cầm tiếng nào đã dẫn Thư Dao về nhà vào buổi sáng, làm cho Chung Cầm chưa kịp dặn dò phòng bếp nấu thêm nhiều món cho đêm giao thừa, thêm nữa là những món hợp với khẩu vị của Thư Dao, và những món phù hợp với phụ nữ mang thai.

Nhưng bữa trưa Thư Dao ăn rất vui vẻ. Người một nhà cùng ngồi chung một chỗ, vừa nói chuyện vui vừa ăn cơm, nhà họ Khương không có quá nhiều yêu cầu nghiêm khắc khi dùng cơm trên bàn ăn, cũng không tuân theo văn hóa “ăn không nói”, Chung Cầm một bên gắp thức ăn cho Thư Dao, một bên chê trách Khương Tri Ngật. Mặc dù đã hơn hai mươi mấy năm, Khương Tri Ngật đã quen với việc bị mẹ chê trách, nhưng hình như từ sau khi anh dẫn Thư Dao về nhà, sở thích chê trách này của Chung Cầm càng trở nên nghiêm trọng hơn.

Nhưng Khương Tri Ngật vẫn bình tĩnh như thường, không bị lời nói của mẹ làm ảnh hưởng.

Trong lòng Thư Dao khâm phục nghĩ: Quả nhiên thầy Khương ngoài mặt bình tĩnh như vậy cũng có không ít công lao của bác gái nha.

Thật quá hạnh phúc mà.

Sau khi ăn xong, Thư Dao lập tức đứng dậy thu dọn bát đũa, người giúp việc nào dám để cô động tay, bà vội nói: “Thư tiểu thư mau ngồi xuống đi, để chúng tôi dọn là được rồi.”

Thư Dao nhanh tay dọn bát đũa lại với nhau, cười nói: “Không sao ạ, con giúp mọi người dọn.”

Chung Cầm đang muốn ngăn cản đột nhiên nghĩ đến điều gì, nên không lên tiếng, bà đứng lên cùng dọn dẹp với Thư Dao. Cuối cùng mới kéo Thư Dao còn đang muốn rửa bát đi ra ngoài, Thư Dao đấu tranh đến cùng: “Để con rửa bát cho bác..mẹ.”

Chung Cầm cười híp mắt: “Vâng vâng vâng, Dao Dao nhà chúng ta thông minh như vậy có thể làm tất, rửa chén sao có thể làm khó được con.”

Thư Dao bật cười, bà liền kéo cô ra khỏi phòng bếp.

Thư Dao đã sớm cởi áo khoác ra, bên trong chỉ mặc một cái áo len rộng thùng thình, bên dưới là chiếc quần dài sáng màu, chân cô đang mang đôi dép lê hình con thỏ mà Chung Cầm đã chuẩn bị.

Khương Tri Ngật nhìn hai người nói cười, đáy lòng khẽ bị chạm đến. Trong nhà anh, Khương Tri Ngật và bố anh đều có tính tình khá trầm ổn ít nói, chỉ có Chung Cầm là có tính cách hoạt bát, thường thường nói chuyện với con trai hay chồng đều khiến bà bực bội, bây giờ có Thư Dao đến…Chung Cầm nhìn vui vẻ hơn rất nhiều.

Thư Dao vén tay áo lên, trong đôi mắt to xinh đẹp tràn đầy mong đợi, nói: “Mẹ, buổi chiều có việc gì cần con giúp không ạ?”

Chung Cầm bật cười, đứa trẻ này.

Bà giơ tay lên véo cái mũi nhỏ của Thư Dao một cái, thân mật nói: “Đứa nhỏ ngốc, con tới nhà mẹ để làm việc nhà sao?”

Thư Dao xấu hổ, chỉ biết đỏ mặt không lên tiếng.

Chung Cầm kéo tay cô, cười nói: “Mẹ dẫn con lên lầu xem phòng, trưa rồi con đi nghỉ một lúc đi.”

Thư Dao đang muốn từ chối thì Chung Cầm lại làm ra biểu cảm nghiêm túc, nói: “Ở nhà chúng ta..nhất định buổi trưa phải nghỉ ngơi.”

Thư Dao á khẩu không trả lời được, nhìn vào đôi con ngươi chứa ý cười của Khương Tri Ngật.

Thư Dao cười nói:”…Vâng.”

Từ sau khi tới nhà họ Khương, Thư Dao luôn ở phòng của Khương Tri Ngật, Chung Cầm đã sớm đổi toàn bộ đồ dùng cá nhân và chăn ga trên giường, chiếu theo sở thích của Thư Dao mà bài trí.

Cả căn phòng vốn có màu sắc lạnh lẽo giờ đây đã trở nên ấm áp, gọn gàng sạch sẽ lại rộng rãi, nói một cách khoác lác là rất xa hoa.

Chung Cầm cười híp mắt: “Dao Dao có thích không?”

Thư Dao nhìn Khương Tri Ngật một cái, nhịn cười nói: “Con rất thích ạ.”

Chung Cầm hài lòng, hoàn toàn không hỏi ý kiến của Khương Tri Ngật, dẫn Thư Dao đi tham quan một vòng, còn giải thích cặn kẽ ý nghĩa của từng đồ vật trang trí, cuối cùng dặn dò Thư Dao nghỉ ngơi cho khỏe rồi mới rời đi.

Bên trong căn phòng chỉ còn lại Thư Dao và Khương Tri Ngật, trước mặt là chiếc giường lớn có màu sắc ấm áp, ngoài cửa sổ là một vùng ánh sáng mặt trời.

Thư Dao: “Khương, Khương…”

Khương Tri Ngật nói: “Còn cần lấy thêm gì không?”

Thư Dao sửng sốt một chút mới nói: “À, không cần…”

Khương Tri Ngật gật đầu, nói: “Vậy cô nghỉ ngơi trước đi, tôi xuống lầu.”

Không đợi Thư Dao đáp lại, anh đã rời đi, nhẹ nhàng khép cửa lại. Thư Dao ngây ngốc đứng một lúc, nhìn căn phòng đã được trang trí lại, cảm giác giống như nằm mơ vậy…Trong phòng cách âm cực tốt, hoặc là Chung Cầm đã dặn dò người khác phải giữ yên lặng, cô không hề nghe thấy âm thành gì phát ra từ bên ngoài.

Cô một mình đi vòng vòng trong phòng một lúc, trên kệ sách có một khung ảnh, bên trong khung ảnh là hình ảnh hai vợ chồng và Khương Tri Ngật khoảng mười mấy tuổi.

Thư Dao khom người, nhìn thẳng vào mặt Khương Tri Ngật…Khương Tri Ngật phiên bản còn trẻ vẫn có đôi mắt lạnh lùng như thế, trên mặt không lộ ra vẻ gì.

Thư Dao nhìn một lúc, rồi cười ra tiếng: “Haha, đây là thầy Khương mười năm trước.”

Người trong hình tất nhiên không biết nói chuyện, không có ai trả lời lại cô. Thư Dao khẽ vuốt ve bụng, đi qua khắp mọi ngóc ngách của căn phòng, nhỏ giọng nói: “Bảo bối mau nhìn đi, đây là phòng của bố con..À, là bố ruột của con.”

Mặc dù mẹ và bố không kết hôn nhưng anh ấy cũng rất yêu con, chúng ta đều rất yêu thương con, con nhất định phải thật khỏe mạnh nha.

Đi khắp cả phòng xong, Thư Dao thỏa mãn nằm dài trên giường, nệm rất êm ái, mang theo mùi hương của nắng, cô hít một hơi thật sâu, rèm cửa được kéo một nửa, ánh nắng mặt trời chiếu đến cuối giường, trong lòng Thư Dao cảm thấy hạnh phúc như có rất nhiều bong bóng, từng cái từng cái bay ra.

Nhắm mắt lại, môi cô lại mang theo nụ cười, chiếc giường này cũng là của thầy Khương đó.

Mặc dù rất hưng phấn nhưng Thư Dao rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, chắc có lẽ do tâm tình được buông lỏng nên chất lượng giấc ngủ cũng được nâng cao.



Thư Dao không có nằm mơ, chỉ ngủ chưa tới một tiếng sau đã tự nhiên tỉnh lại, sau khi tỉnh lại thì tinh thần minh bạch, dễ chịu, ngay cả sự khó chịu mà mấy ngày gần đây cô mang trong người cũng không còn nữa.

Cô đi rửa mặt sơ qua, sau đó gắp chăn lại chỉnh tề, vỗ nhẹ một cái rồi bước chân xuống lầu.

Khương Tri Ngật, Chung Cầm và Khương Quốc Nguyên đều ở bên dưới lầu.

Chung Cầm đang kiểm tra thực đơn đêm giao thừa, còn Khương Quốc Nguyên và Khương Tri Ngật ở sảnh bên viết thư pháp.

Thấy Thư Dao xuống, Chung Cầm ngạc nhiên, đau lòng nói: “Sao sớm như vậy đã dậy rồi? Con ngủ không ngon sao? Hay thân thể có gì không thoải mái hả?”

Thư Dao dịu dàng nói: “Con ngủ ngon lắm mẹ ạ.”

Chung Cầm lộ ra vẻ mặt không còn cách nào, nói: “Con đứa nhỏ này thật là…”

Thư Dao ôm lấy cánh tay của bà, nở nụ cười chân thành nói: “Mẹ đang bận gì ạ? Con có thể giúp mẹ được không?”

Chung Cầm vỗ vỗ cánh tay cô, cười nói: “Bố con và Khương Tri Ngật đang viết thư pháp ở bên kia, con qua đó xem chút đi.”

Thư Dao gật đầu, chậm rãi đi sang sảnh bên cạnh, lúc này mới phát hiện ra Khương Quốc Nguyên đang viết câu đối xuân.

Thấy Thư Dao đi đến, trên mặt Khương Quốc Nguyên lộ ra nụ cười: “Đã dậy rồi à.”

Thư Dao khẽ cười, đứng bên cạnh Khương Tri Ngật, hiếu kỳ hỏi: “Bố, bố đang viết câu đối xuân sao?”

Khương Quốc Nguyên đặt bút lông xuống, ôn hòa nói: “Con có muốn viết thử một chút không?”

Trên cái bàn vuông dài đã bày ra mấy câu đối xuân được viết xong, Thư Dao có hơi ngượng ngùng nói: “Con viết xấu lắm….”

Ánh mắt Khương Quốc Nguyên đầy bao dung, nói: “Viết chữ là vì muốn thả lỏng tâm tình, bồi dưỡng cảm xúc, không hề liên quan đến việc xấu đẹp, tới thử chút đi.”

Không hiểu sao, những lúc thế này Thư Dao luôn theo bản năng nhìn về phía Khương Tri Ngật, thấy được ánh mắt khích lệ của Khương Tri Ngật thì Thư Dao không do dự nữa.

Khương Quốc Nguyên bước sang bên cạnh, Thư Dao ngồi vào cầm bút lông lên, điều ngoài ý muốn là tư thế cầm bút lông của cô hoàn toàn chính xác, Khương Quốc Nguyên hơi kinh ngạc.

Người giúp việc đã thay mới giấy tuyên đỏ, Thư Dao yên lặng suy nghĩ mấy giây, sau đó cầm bút chấm mực rồi viết liền một mạch.

Mưa xuân tô điểm cho vạn vật, hồng mai thêu dệt khắp núi non.

Hoành phi: Ý xuân ngập tràn.

Thư Dao cơ hồ như muốn nín thở, sau khi viết xong nét cuối cùng, cô thuận thế thu bút lại, đứng dậy thở phào một hơi, sau đó lại thấy được ánh mắt kinh ngạc của Khương Quốc Nguyên và Khương Tri Ngật.

Thư Dao có hơi ngượng ngùng, đặt bút lông xuống, nói: “Trước kia con có luyện thư pháp một thời gian, nhưng mà bây giờ cũng hơi cứng tay, làm trò cười cho bố rồi…”

Khương Quốc Nguyên đi tới cạnh Thư Dao, đưa mắt nhìn chằm chằm vào câu đối xuân kia, nét chữ tuy non nớt nhưng lại nước chảy mây trôi, nét bút như mây khói, cũng hết sức xinh đẹp.

Mặt Khương Quốc Nguyên lộ ra vẻ tán thưởng, tán dương nói: “Viết rất khá.”

Thư Dao mím môi cười, mặc dù chưa chắc đó là lời thật lòng nhưng cô vẫn rất vui vẻ.

Khương Quốc Nguyên dặn dò người giúp việc: “Cầm vài tờ giấy tuyên đỏ đến đây.”

Người giúp việc đặt hai tờ giấy tuyên đỏ trước mặt Thư Dao và Khương Quốc Nguyên, Khương Quốc Nguyên nguyên nói: “Tới đây, cùng viết với bố.”

Thư Dao thụ sủng nhược kinh, không ngờ Khương Quốc Nguyên lại bao dung và ôn hòa với cô như vậy, cô nhìn về phía Khương Tri Ngật, Khương Tri Ngật khẽ gật đầu với cô.

Thư Dao biết lắng nghe cười nói: “Vâng ạ thưa bố.”

Cô và Khương Quốc Nguyên mỗi người đứng một bên, một cao một thấp, trên mặt hai người đều là vẻ nghiêm túc, hiển nhiên hai người đều mang lòng kính trọng với thư pháp.

Khương Tri Ngật chưa từng thấy qua một Thư Dao như vậy, anh cảm thấy khá mới lạ, cũng có hơi hiếu kỳ, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt của người phụ nữ, không cách nào dời đi được.

Mấy câu đối này là do Thư Dao tự học thuộc trên mạng, còn Khương Quốc Nguyên lại tự nghĩ ra được, bất luận là nét chữ hay ý cảnh đều giỏi hơn cô rất nhiều. Nhưng lúc này Thư Dao không hề thấy tự nhiên được, loại trải nghiệm này khiến cô cực kỳ thích thú.

Thư Dao viết liền mười mấy câu đối, khi đứng lên cảm thấy eo có hơi mỏi, cô giơ tay lên xoa xoa sau lưng một cái, bên cạnh đột nhiên đưa tới một ly nước.

Thư Dao cứ nghĩ là người giúp việc đưa tới nên nhận lấy uống một hơi hơn nửa ly mới nói: “Cảm ơn.”

“Không có gì.”, giọng nói dễ nghe của người đàn ông vang lên bên tai.

Thư Dao suýt nữa đã làm rơi ly trong tay, cô viết quá nghiêm túc nên không phát hiện ra từ bao giờ Khương Tri Ngật đã đứng bên cạnh mình.

Khương Tri Ngật duỗi tay ra, Thư Dao trả lại cái ly cho anh.

Khương Tri Ngật khom người nhìn chữ viết của cô, thấp giọng đọc: “Gia hòa nhân hưng bách phúc chí, nhi tôn nhiễu tất hoa mãn đường..”

“Gia hòa vạn sự hưng.”

Đọc lên không được tự nhiên lắm, Thư Dao xấu hổ.

Khương Tri Ngật cười đứng lên, nói: “Chữ rất đẹp.”

Thư Dao a lên một tiếng: “Anh, anh đừng trêu tôi.”

Khương Tri Ngật mỉm cười nhìn cô, con ngươi trong suốt, nói: “Không trêu.”

Thư Dao nghiêng đầu nhìn Khương Quốc Nguyên đứng cách đó vài bước, nhỏ giọng hỏi: “Có thật không?”

Khương Tri Ngật gật đầu, Thư Dao cúi đầu, bàn tay nắm bên mép tờ giấy tuyên đỏ, trong lòng giống như có từng trận pháo hoa đang nở rộ, đùng đoàng bừng lên khiến tim cô đập rộn ràng.

Mười mấy phút sau, Khương Quốc Nguyên đặt bút xuống, gọi người giúp việc tới nói: “Mang những câu đối xuân này và chữ phúc treo ở trước của lớn và cửa phòng.”

Mỗi dịp cuối năm, nếu như Khương Quốc Nguyên có hứng thú thì mọi câu đối xuân trong nhà đều do ông viết.

Người giúp việc đang định cầm câu đối xuân của ông viết thì Khương Quốc Nguyên lại chỉ sang bên khác: “Đằng này.”

Người giúp việc nhìn về phía Thư Dao, có hơi kinh ngạc, Khương Quốc Nguyên nói: “Lấy câu đối xuân do Thư Dao viết dán lên.”

Người giúp việc cười một cái, nói: “Vâng, ông chủ.”

Thư Dao kinh hãi, vội nói: “Vậy sao được ạ…con viết không hay đâu.”

Khương Quốc Nguyên khẽ cười, ôn hòa nói: “Thư pháp không có tốt xấu, chỉ có tâm ý.”

Ông đang nói thì người giúp việc đã mang câu đối xuân do Thư Dao viết ra ngoài dán. Hôm nay Thư Dao nhận được quá nhiều điều ngạc nhiên và vui vẻ, lúc này cô có hơi hoa mắt chóng mặt.

Khương Quốc Nguyên rời đi trước, những người giúp việc khác đi đến thu dọn bút mực, Thư Dao nhìn ra ngoài cửa lớn một chút, lúc này thời tiết khá đẹp, mặt trời rực rỡ chiếu sáng ở trên cao, bầu trời xanh biếc như biển.

Thư Dao nói: “Tôi có thể dán với họ được chứ?”

Khương Tri Ngật nói: “Được.”

Thư Dao ngẩng đầu, dáng vẻ ngây ngốc. Khương Tri Ngật kìm chế kích động muốn xoa đầu cô, nói: “Đi thôi.”

Thư Dao đi theo sau anh, Khương Tri Ngật bảo người giúp việc mang áo khoác của cô đến, rồi mặc lên cho cô, kiên nhẫn cài chặc từng cái cút lại.

Thư Dao không nhịn được nói: “Không lạnh mà…”

Khương Tri Ngật không nghe lời cô, nói: “Bên ngoài lạnh.”

Vì muốn tự mình dán câu đối xuân nên Thư Dao nhịn.

Đi ra cửa, Khương Tri Ngật bảo người giúp việc rời đi, tự anh cầm lấy câu đối xuân và keo dán.

Thư Dao trông rất hứng thú, nếu như trên người cô có cái đuôi, có lẽ lúc này nó sẽ không ngừng vẫy qua vẫy lại.

Khương Tri Ngật kiềm chế ý cười nơi đáy mắt, nhìn cánh cửa lớn màu đỏ nói: “Dán câu đối nào?”

Thư Dao tìm trong đống giấy tầm thường và không có nội hàm gì mà cô tự viết, chọn chọn một lần cuối cùng nói: “Cái này đi.”

Dán câu gia hòa vạn sự hưng ở trước cửa, ngụ ý rằng nhà họ Khương vĩnh viễn hạnh phúc và bình an.

Khương Tri Ngật không nói gì, anh rất cao, không cần ghế đã có thể dán câu đối xuân vào đúng vị trí.

Thư Dao hơi lui về sau, híp mắt nhìn: “Lên trên một chút, xuống dưới chút nữa..À sang phải thêm chút nha.”

Khương Tri Ngật nghe theo lời cô, không ngại phiền phức điều chỉnh tốt vị trí câu đối xuân, cuối cùng Thư Dao vỗ tay một cái, cười nói: “Được rồi! Chính là chỗ đó!”

Cô đưa keo cho Khương Tri Ngật dán câu đối xuân.

Hai người bước lui về sau mấy bước, nhìn cánh cửa, Thư Dao vui vẻ nói: “Nhìn đẹp quá.”

Khương Tri Ngật đưa mắt nhìn cô, trong lòng dâng lên tình cảm dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra được, nói: “Ừ.”

Hai người cùng nhau đi vào nhà, dán từng chữ phúc lên cửa các căn phòng, Thư Dao nhìn chữ viết non nớt của mình được dán lên cánh cửa có giá trị không hề rẻ của nhà họ Khương, cô cảm thấy đầy thú vị kỳ lạ.

Cô không nhịn được bật cười thành tiếng, vừa vặn Chung Cầm đi ngang qua, lập tức khen ngợi: “Chữ đẹp quá! Bút pháp mạnh mẽ! Nước chảy mây trôi! Giống như muôn ngựa rong ruổi!”

Thư Dao cười híp mắt: “Cảm ơn lời khen của mẹ ạ.”

Chung Cầm mặt không đổi sắc, vẫn cười tươi như trước: “Dao Dao của chúng ta đúng là toàn năng mà, ngay cả thư pháp cũng viết đẹp như vậy đó.”

Lời khen Thư Dao được phóng đại đến mức không thể nào tưởng tượng được.

Khương Tri Ngật đứng bên cạnh có biểu cảm thê thảm không nỡ nhìn, anh thở dài một hơi, nắm tay thành quyền để bên miệng ho khan một tiếng.

Chung Cầm rời đi, Thư Dao và Khương Tri Ngật dán hết những phòng còn lại, Thư Dao duỗi tay ra bóp bóp cánh tay, thư giãn thân thể một chút, rồi nhanh chóng nói: “Tôi đi xuống xem bác gái đang bận gì!”

Sau đó không chờ Khương Tri Ngật đáp lại cô đã đi nhanh xuống lầu.

Khương Tri Ngật há miệng muốn nói gì đó cuối cùng chỉ phát ra một tiếng cười khẽ.

Cô ấy…hình như thật sự rất vui vẻ.

….

Chung Cầm đang cùng người giúp việc gói sủi cảo, mặc dù trong nhà có rất nhiều người giúp việc, nhưng bà lại không hề tỏ ra xa cách với họ, Chung Cầm cư xử với người giúp việc cũng rất hiền hòa.

Mọi người ngồi quanh bàn ăn, Chung Cầm ôn hòa dặn dò người giúp việc làm hoa văn sủi cảo gì. Xuất thân của Chung Cầm là người giàu có, nhưng cho tới giờ cũng không hề tỏ ra bản tính đại tiểu thư nũng nịu, bà không thường xuyên xuống bếp nhưng tài nấu nướng lại không tệ, bình thường ở nhà cũng thích nghiên cứu mấy món ngon.

Thấy Thư Dao đến, Chung Cầm lập tức vẫy tay nói: “Dao Dao tới đây ngồi cạnh mẹ này.”

Thư Dao ngồi xuống bên người bà, Chung Cầm lập tức lau sạch tay, lấy khăn giấy ra lau mồ hồi trên trán cho cô, giọng nói ôn hòa: “Sao lại đổ nhiều mồ hôi như vậy, cẩn thận không thể để bị cảm lạnh được.”

Trên người Chung Cầm có mùi thơm thoang thoảng, khí chất dịu dàng, bà nhẹ nhàng lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán cô, sau khi lau sạch thì nói: “Chơi có vui không?”

Thư Dao gật đầu, ngượng ngùng nói: “Câu đối xuân trên cửa đều do con viết…”

Chung Cầm: “Bố con thật tinh mắt.”

Thư Dao cười vui vẻ, Chung Cầm cũng vui vẻ theo cô. Những người giúp việc còn lại nhìn mẹ chồng nàng dâu, hâm mộ có, cảm khái cũng có, nhưng phần nhiều hơn là sự vui vẻ.

Chủ nhà hiền hòa, lúc vui vẻ thế này nói không chừng còn có thể tăng lương cho họ đó nha.

Trong lòng mọi người cũng có hảo cảm với Thư Dao, vị nữ chủ nhân mới này.

Người giúp việc bày ra da gói sủi cảo trước mặt Thư Dao, ngoài ra còn có nhân bánh và các loại đậu phộng, Thư Dao sửa tay sạch sẽ sau đó ngồi xuống cùng Chung Cầm gói sủi cảo với các cô ấy.

Thời gia trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã trôi qua một tiếng đồng hồ, người giúp việc mang sủi cảo đã gọi xong vào bếp. Thư Dao cũng không nghỉ ngơi, lại cùng với Chung Cầm cùng nhau chuẩn bị bữa cơm giao thừa, gọt trái cây.

Chung Cầm nhìn bóng người bận bận bịu bịu của Thư Dao, lắc đầu một cái, trong lòng vừa phức tạp lại vừa đau lòng, rồi lại càng yêu thích cô gái này hơn nữa.

Tri Ngật nhà bọn họ…tìm đâu ra con dâu tốt vậy chứ.



Đến bữa tối, người giúp việc mang từng món ăn lên bàn, mỗi món ăn đều được bày trí vô cùng đặc biệt, có ý nghĩa riêng cả. Cách nấu cô đều biết nhưng tại sao lại phải bày trí thành hình dạng như vậy thì Thư Dao không mấy hiểu.

Nhưng cô lại ngại hỏi, chuyện này chắc rất bình thường, không ai không biết nhỉ.

Không biết Chung Cầm có phải nhìn thấu suy nghĩ của cô hay không, lúc người giúp việc mang món ăn lên, bà liền đứng một bên giảng giải cho cô nghe: “Cái này là may mắn mọi mặt…”

Đến bát canh cá mè đậu hủ.

Chung Cầm lại nói: “Cái này là đại cát đại lợi, tiền vào như nước…hạnh phúc cả năm tới cửa.”

Chung Cầm chỉ từng món rồi nói cho cô nghe, Thư Dao nghe mà ngạc nhiên vô cùng, gật đầu liên tục.

Trước mặt Thư Dao và Chung Cầm là nước ép trái cây, còn Khương Tri Ngật và Khương Quốc Nguyên lại là ly rượu trắng. Mặc dù thành phố đã cấm đốt pháo, nhưng từ cửa sổ sát đất lớn nhìn ra ngoài lại thấy được trên nền trời u tối là từng chùm pháo xinh đẹp đang nổ tung, âm thanh pháo nổ thay nhau vang lên…Người giúp việc đang dùng cơm trong một căn phòng khác, món ăn cũng phong phú y như bàn ăn của họ.

Lúc này, trong phòng ăn của nhà họ Khương chỉ có Thư Dao và người nhà Khương Tri Ngật, tiếng cười nói vang lên, vui vẻ hòa thuận, Thư Dao hoàn toàn thả lỏng cả người.

Chung Cầm nâng ly lên, cười nói: “Năm nay là một năm tốt lành, nhà chúng ta đã nghênh đón hai thành viên mới.”

Thư Dao sửng sốt một chút, lúc này mới hiểu là bà đang nói tới mình.

Mọi người chạm ly, Chung Cầm lại nói mấy câu nữa, Thư Dao cầm ly lắng nghe, trong lòng giống như có một nhân vật nhỏ đang nhảy múa, hận không thể bày ra sự vui vẻ với toàn thế giới.

Bữa cơm giao thừa của nhà họ Khương cũng sẽ ăn một mâm sủi cảo, sau đó đến lúc không giờ, thời điểm bước sang năm mới, lại ăn một mâm sủi cảo nữa.

Người giúp việc thu dọn bát đũa của từng người, sau đó mang sủi cảo lên. Những cái sủi cảo này có một nửa là Chung Cầm gói, còn vài chục cái còn lại là do Thư Dao gói.

Năm trước khi ăn sủi cảo, Thư Dao đều trực tiếp đến siêu thị mua, về nhà nấu lại là được, mặc dù cô cũng sẽ gói sủi cảo nhưng chưa bao giờ được gói sủi cảo cho bữa cơm giao thừa.

Chung Cầm nói: “Mau nếm thử tay nghề của mẹ và Dao Dao đi! Còn ai có thể ăn được món sủi cảo đặc biệt này chứ!”

Khương Quốc Nguyên và Khương Tri Ngật gấp sủi cảo bỏ vào bát, từ từ ăn, Chung Cầm cười híp mắt: “Mùi vị thế nào hả?”

Khương Quốc Nguyên mở miệng nịnh vợ trước tiên: “Rất ngon. Tay nghề của em và Dao Dao rất tốt.”

Hôm nay Thư Dao không biết mình đã được khen bao nhiêu lần, nhưng khi nghe người khác khen ngợi mình, cô vẫn cảm thấy rất sung sướng.

Thư Dao cười nói: “Cảm ơn bố.”

Khương Quốc Nguyên gật đầu với cô, trên mặt là vẻ yêu mến không che giấu gì.

Thư Dao cúi đầu ăn sủi cảo, cái đầu tiên lại ăn được nhân táo đỏ làm cô ngẩng ngơ cả người, Chung Cầm lập tức nói: “Ôi, là sớm sinh quý tử!”

Thư Dao mơ màng, Chung Cầm và Khương Quốc Nguyên đều bật cười, chỉ có Khương Tri Ngật trông khá bình tĩnh, đối mắt với Thư Dao đang mờ mịt.

Chung Cầm nhịn cười, nói: “Xem ra là tổ tiên trên trời biết Dao Dao nhà chúng ta mang thai nên đặc biệt gửi lời chúc phúc đến.”

Thì ra là ý này…Trong lòng Thư Dao có chút ngọt ngào, bỏ táo đỏ vào miệng, từ từ nhai.

Đến cái sủi cảo thứ hai, lại ăn được nhân đậu phộng và hạt dẻ, Chung Cầm lại lần nữa hô lên: “Ôi! Dao Dao lại ăn vào ‘cát tường như ý’!”

Thư Dao cười vui vẻ ăn hết ‘cát tường như ý’.

Đến cái thứ ba, vẫn là một cái nhân bánh không hề tầm thường chút nào, Chung Cầm cười híp mắt nói: “Vui mừng đoàn viên…”

“Cái này là lời chúc cả nhà chúng ta hòa thuận, đoàn viên an khang.”

Thư Dao gật đầu, cười lặp lại: “Vâng ạ! Vui mừng đoàn viên.”

Trong bát còn lại mấy cái sủi cảo, trong đó đều là nhân táo đỏ và đậu phộng, Thư Dao từ từ ăn hết chúng, trong mắt hơi chua xót, cái này sao lại đúng lúc thế này, trong bát sủi cảo của cô đều có nhân táo đỏ đậu phộng.

Cô không quan tâm đến vóc người nữa, không biết đã bao lâu rồi mới ăn no đến thế này, cô ăn hết sủi cảo, rồi cười nói: “Ăn ngon lắm ạ.”

Chung Cầm biết các nữ minh tinh như cô phải giữ vóc dáng, cho dù trong thời kỳ mang thai cũng không thể ăn thỏa thích như những người bình thường khác, cho nên không khuyên Thư Dao ăn nhiều.



Sau khi ăn xong bữa cơm giao thừa, đã đến lúc xem Xuân Vãn, nhà họ Khương cũng không ngoại lệ. Chung Cầm và Thư Dao lúc này đang ngồi trên sofa, Khương Quốc Nguyên ngồi ở phía đối diện. Khương Tri Ngật cũng vậy.

Chung Cầm và Thư Dao ngồi cạnh nhau, trên bàn trà bày một đĩa trái cây nhỏ, quả hạch và kẹo. Thư Dao lột một viên kẹo hương táo ra bỏ vào trong miệng, vị ngọt lan tràn từ đầu lưỡi cho đến tận tim.

Chung Cầm và Thư Dao cùng xem những tiết mục ngắn, đây cũng tính là lần đầu Thư Dao nghiêm túc xem Xuân Vãn từ sau khi cô bước vào giới giải trí đến giờ….Mỗi năm sau khi qua tết, cô cũng đọc được những tin tức liên quan đến các tiết mục ngắn của chương trình Xuân Vãn này, vì cô chưa từng xem kỹ Xuân Vãn nên cũng không hiểu mấy tiết mục ngắn thế này.

Còn bây giờ, rốt cuộc Thư Dao đã hiểu rõ…Vốn Xuân Vãn không hấp dẫn mấy.

Lúc mười giờ, Chung Cầm và Khương Quốc Nguyên không còn trụ được nữa, nên đưa bao lì xì cho những người giúp việc, lại đưa cho Thư Dao và Khương Tri Ngật hai bao lì xì thật dày.

Thư Dao theo bản năng từ chối, Chung Cầm nắm tay cô, nhét bao lì xì vào trong tay của cô, cười nói: “Đứa nhỏ ngốc, đây là lời chúc phúc của mẹ và bố, lì xì vào năm mới không thể từ chối được.”

Thư Dao luống cuống nhưng Khương Tri Ngật không nói gì. Thư Dao đành nói: “Con cảm ơn…bố và mẹ ạ.”

Chung Cầm vui vẻ nên cho cô thêm một bao lì xì nữa, Thư Dao muốn khóc đến nơi rồi, nói thế nào cũng không chịu nhận.

Chung Cầm cười híp mắt, nhẹ nhàng sờ cái bụng hơi nhô lên của cô, giọng nói dịu dàng: “Đây là của bà nội cho cháu nội đó, bảo bảo nhà chúng ta phải bình an ra đời nha, phải ngoan ngoãn không nên khiến mẹ khổ cực nha.”

Mắt Thư Dao đỏ lên, Chung Cầm tiếp tục nói: “Bà nội ông nội, còn có bố mẹ con đều chờ con ra đời, nhất định phải thật khỏe mạnh nhé.”

Thư Dao sụt sịt mũi, nhận lấy bao lì xì. Chung Cầm sờ sờ đầu cô, dịu dàng nói: “Đứa bé ngoan.”

Thư Dao hít mũi, nắm thật chặc bao lì xì trong tay, áy náy, cảm động và những loại cảm xúc khác không ngừng dâng lên trong lòng…Nếu như có thể, cô thật sự muốn làm con gái của Chung Cầm. Nếu như mọi chuyện không phải là giả…

Thư Dao hít sâu một hơi, bình phục lại tâm tình của mình.

10 giờ, Chung Cầm và Khương Quốc Nguyên không thức nổi nữa nên lên lầu nghỉ ngơi trước, người giúp việc cũng đi nghỉ ngơi, hoặc là ngồi trong một căn phòng khác xem Xuân Vãn. Trong phòng khách rộng lớn ở lầu một, chỉ còn lại hai người Thư Dao và Khương Tri Ngật.

Lời của editor: Tui đang có dự định không set pass truyện này vì tui lười nghĩ pass quá mấy chế à. Cơ mà để xem mức độ bị mang đi thế nào đã. =)))) Hãy để cho tui lười điiiii.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như nhung cau xin loi hay nhat cho ban than va nguoi yeu, tac gia thienlongtruyenky chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status