Thần khống thiên hạ

Chương 1317: Những năm này khổ ngươi


Nhưng mà thực lực của hắn không mạnh, mà là lợi dụng phương thức tầm hoan lấy lòng mỹ nhân, nếu như không được thì hắn sẽ cường bạo.

Dung Phục Bắc cũng biết tâm tư của con mình, cũng không có ngăn cản quá nhiều.

Thế nhưng mà Vi Đại Nhi câu dẫn nam nhân rất có nghề, nàng câu dẫn con của Dung Phục Bắc thần hồn mê đảo, cuối cùng thừa dịp Dung Phục Bắc rời đi thì giết con của hắn.

Vi Đại Nhi cũng bị tùy tùng con của Dung Phục Bắc truy sát, suýt nữa toi mạng.

Câu chuyện là như thế.

Diệp Vân Phong lắc đầu nói:

- Đại Nhi chị dâu, lão đại rất bận, phái ta tới đây đoán các ngươi quay về.

- Rốt cuộc có thể trở lại bên cạnh hắn sao?

Vi Đại Nhi lúc này tươi cười thỏa mãn, không ngừng lẩm bẩm.

Chỗ đó là một khu vực có hai ngọn núi kẹp quanh, cửa vào có nhiều cây cối che lấp, thường nhân cũng khó phát hiện ra được, cho dù có phát hiện cũng cho rằng là chỗ bình thường.

Nhưng mà chính trong khe hẹp này nằm giữ hai sườn núi lại có quáng mạch không gian chi thạch.

Diệp Vân Phong bảo Phương Thần cùng Lạc U khuếch tán khí thế của mình ra, khí thế của hai Huyền Đế tỏa ra ngoài, trực tiếp trấn áp người và linh thú phương viên mấy ngàn dặm không dám tới gần.

Mặc kệ là nơi nào có hai Huyền Đế, đó không phải nơi cho người khác tùy ý bàng quang, một khi chọc hai người này thì chẳng có quả ngon mà ăn.

Quáng mạch không gian chi thạch này không phải rất lớn, nhưng mà đào ra được hơn hai ngàn khối không gian chi thạch.

Có được số này thì Diệp Vân Phong lấy về báo cáo công tác được rồi.

Diệp Vân Phong đại hỉ, hắn lúc này đã tiết kiệm được một số lượng cực lớn.

Nếu mang không gian chi thạch ra bán, chỉ sợ sẽ có được cái giá trên trời.

Nhưng mà mọi người đều là tâm phúc của Lăng Tiếu, bọn họ cũng không có đỏ mắt vì không gian chi thạch, cũng không có chiếm cho mình.

Sau khi thu không gian chi thạch xong, nhiệm vụ của Diệp Vân Phong xem như hoàn thành hơn phân nửa.

Hắn đã không thể chờ đợi được quay về tranh công với Lăng Tiếu, nhưng mà lão đại của Phong Sư dong binh đoàn còn chưa diệt trừ, khó nói trước những người khác có bực mình hay khong, mà hắn lão đại nếu biết rõ cũng sẽ quở trách hắn.

Vì vậy đám người Độc Ưng dẫn dắt, Diệp Vân Phong dẫn hai Huyền Đế giết tới bản doanh của Phong Sư dong binh đoàn.

Đoàn trưởng Phong Sư dong binh đoàn Quách Tiến Thái biết rõ ba huynh đệ của mình bị diệt sát, hắn đau khổ nhưng mà biết rõ bọn họ đã chọc vào người không nên chọc.

Trong sơn mạch này hắn không nói mình là số một, nhưng mà cũng rất có phân lượng, trừ số ít có hai ba người còn uy hiếp hắn ra, không có những người nào khác dám đồ sát Phong Sư dong binh đoàn cả.

Hắn lửa giận ngập trời, vừa muốn tìm địch nhân là ai, vừa định giá địch nhân quá mức mạnh mẽ, nếu đối phương tìm tới cửa thì không chừng hắn cũng không xong.

Quả nhiên không có qua vài ngày, đối phương đã giết vào.

Người ta không có giải thích gì cả, nhìn thấy người của Phong Sư dong binh đoàn thì giết.

Tuy rằng người tới không bao nhiêu, nhưng mà thủ đoạn rất quả quyết, thủ đoạn sát phạt cũng lãnh khốc.

Quách Tiến Thái vừa định ra tay hạ sát thủ thì không ngờ có hai siêu cấp cao thủ xuất hiện định trụ hắn.

Hắn không có khả năng chạy trốn, thậm chí còn chưa van này đã bị giết chết vô tình.

Hắn chết không nhắm mắt ah!

Hắn cũng không biết đám người này là thế nào, tại sao đột nhiên muốn mạng của hắn?

Nếu hắn biết được con của Dung Phục Bắc gây họa, cũng chính là chất nhi của hắn gây họa, chỉ sợ xuống tới hoàng tuyền sẽ tiêu diệt chất nhi một lần.

Bản thân mình tân tân khổ khổ tu luyện mấy ngàn năm mới có được thực lực và tuổi thọ, nhưng mà chết không hiểu gì cả khiến hắn biệt khuất.

Tiêu diệt Phong Sư dong binh đoàn, Độc Ưng, Lý Cuồng Hổ, huynh muội Lãnh Xà lúc này mới xả được buồn bực trong lòng.

Diệp Vân Phong không muốn làm lỡ thời gian, lập tức dẫn mọi người quay về Phong Vân Thành.

Trên đường đi cũng không có gặp trở ngại gì, cũng không ai dám đánh chủ ý bọn họ.

Lúc bọn họ quay về thì Lăng Tiếu cũng từ trong phòng luyện đan đi ra đón bọn họ

- Bái kiến thiếu gia!

Một đoàn người đối diện Lăng Tiếu và cung kính quỳ hai gối xuống.

Bọn họ chính là người hầu của Lăng Tiếu, cũng không thể trực tiếp xưng huynh gọi đệ vói Lăng Tiếu, nhưng mà Lăng Tiếu gần đây đối đãi với bọn họ không tệ, bọn họ cảm thấy mình thiếu Lăng Tiếu quá nhiều, hơn nữa còn là do Lăng Tiếu bảo vệ bọn họ.

Hôm nay còn chưa tới thời hạn mười năm, thiếu gia còn nhớ kỹ đoàn người bọn họ, cũng phái siêu cấp cao thủ tới tiếp bọn họ quay về, khiến nội tâm của bọn họ vô cùng cảm động.

Bọn họ trung thành với Lăng Tiếu đạt tới mức không thể hình dung.

Lăng Tiếu nhìn qua một đám thủ hạ tinh lực tràn đầy, khí thế đại thịnh thì trong lòng vui vẻ.

Bọn họ đại khí đã thành, nhưng mà cần đan dược trợ giúp tăng lên, có thể khiến bọn họ trở thành cao thủ đảm đương một phía.

Lăng Tiếu lúc này nâng từng người bọn họ dậy.

- Hảo hảo... Các ngươi cuối cùng đều trở về, không tệ... Chỉ vài năm ngắn ngủi đều đạt tới Địa Hoàng cao cấp.

Lăng Tiếu rất vui mừng! Những người này do hắn bồi dưỡng đầu tiên, thực lực còn yếu hơn nhiều người, thế nhưng mà bọn tuổi của bọn họ chưa vượt qua năm mươi, dùng tuổi như thế có thực lực Địa Hoàng cao cấp, đã không kém gì đệ tử các thế lực lớn.

Ánh mắt Lăng Tiếu nhìn qua người Vi Đại Nhi, mị nhãn như tơ, dáng người lẳng lơ hấp dẫn hắn chú ý.

Lăng Tiếu vuốt nhẹ gương mặt kiều diễm của Vi Đại Nhi và nói:

- Những năm này khổ cho ngươi rồi!

Đôi mắt dễ thương của Vi Đại Nhi đầy nước, áp lực không kiềm nén được dựa vào bộ ngực rộng rãi của Lăng Tiếu, hai dòng nước mắt chảy dài, tiếng khóc nhẹ khiến người ta thương tiếc.

Vô số nhớ nhung ngày đêm rốt cuộc cũng thành sự thật!

Tuy nói đối với võ giả tu luyện thì vài năm chỉ là một chớp mắt, nhưng đối với người lạc vào trong bể tình thì xa cách một ngày như cách ba năm, quá dài với họ.

Người trong đại điện từ từ rút lui ra ngoài.

Vi Đại Nhi lúc này khóc không biết bao lâu, cuối cùng nàng cũng nằm trong lòng Lăng Tiếu chìm vào trong giấc ngủ.

Lăng Tiếu cảm nhận được thực lực của Vi Đại Nhi tăng nhiều, nhưng mà bây giờ thân thể bị thương chưa khỏi, vừa rồi kích động quá độ nên thiếp đi, Lăng Tiếu cũng phát hiện nàng bị trọng thương.

Lăng Tiếu chỉ nghĩ Vi Đại Nhi bị thương trong lịch luyện nên cũng không nghĩ nhiều, thế nhưng mà chuyện Độc Hạt Tử chết đi rõ ràng là không bảo vệ tốt cho nàng.

Lúc này hắn mới nhớ tới trong đoàn người hình như không phát hiện Độc Hạt Tử đấy.

- Hẳn là hắn...

Trong nội tâm Lăng Tiếu suy nghĩ tới chuyện này.

Hắn không có nghĩ tiếp nữa, lập tức bảo người đưa Vi Đại Nhi đi nghỉ ngơi, đồng thời triệu những người khác vào.

Lăng Tiếu trực tiếp hỏi thẳng Độc Ưng.

- Độc Ưng, Độc Hạt Tử đâu?

Trong lúc nhất thời thần sắc mọi người trở nên khó coi.

Diệp Vân Phong ở một bên nói

- Hạt thúc bây giờ tình huống tốt không.

Lăng Tiếu nhíu mày, nói:

- Xảy ra chuyện gì? Nói rõ ràng một chút!

Vì vậy Diệp Vân Phong cũng mang chuyện xảy ra ở Vạn Đoạn sơn mạch nói rõ ràng một lần cho Lăng Tiếu nghe.

Độc Ưng lên tiếng nói.

- Độc lão đại hắn vì cứu ta nên mới biến thành như vậy, cầu thiếu gia dù thế nào cũng phải cứu hắn.

Nói xong ắn dẫn đầu quỳ trước mặt Lăng Tiếu.

- Cầu thiếu gia cứu hắn!

Lý Cuồng Hổ, Lãnh Xà cùng bát tướng quỳ xuống nói chuyện thay cho Độc Hạt Tử.

Hơn năm năm qua bọn họ cùng vào sinh ra tử, mọi người tình như tay chân.

Đương nhiên không phải nói Độc Hạt Tử phân lượng ít được coi trọng trong lòng Lăng Tiếu, mà là Độc Hạt Tử và bọn họ đều có cảm tình với Lăng Tiếu, bọn họ có quan hệ chủ tớ với Lăng Tiếu, Lăng Tiếu dù đối xử tốt với bọn họ thế nào, bọn họ cũng không dám bình khởi bình tọa với Lăng Tiếu.

- Tốt, không nghĩ tới còn có người lấn tới đầu của bản thiếu gia, đám người kia các ngươi có giết sạch không?

Lăng Tiếu lúc này đầy sát khí quát lên.

Vi Đại Nhi thiếu chút nữa bị giết, mà Độc Hạt Tử chỉ còn lại nửa cái mạng, công lực của hắn biến mất toàn bộ xem như phế nhân, hai tin tức này khiến Lăng Tiếu tức giận.

Khí thế của Lăng Tiếu vô cùng đáng sợ, cho dù là Đế giai bình thường cũng không có bá đạo như hắn, người trong đại điện bị khí thế của hắn áp không thể thở nổi.

Đồng thời bọn họ đều cảm thấy Lăng Tiếu trước sau biến hóa quá lớn, trong nội tâm cũng cực kỳ cao hứng.

Diệp Vân Phong vội vã nói:

- Đương nhiên là diệt sạch bọn chúng rồi, ai dám khi phụ lão đại thì kẻ đó phải trả giá.

Lăng Tiếu nghe xong thì thu liễm khí thế, sau đó nói:

- Lập tức mang Hạt Tử vào đay đi, cho dù là chết thì ta cũng muốn khởi tử hồi sinh cho hắn.

Lăng Tiếu không nghi ngờ biểu hiện ra cá tính bao che khuyết điểm của mình, hắn rất trọng thị nhũng người trung thành với mình.

Chỉ điểm này đã biến thành mị lực của Lăng Tiếu.

Độc Hạt Tử bị mang tới trước mặt Lăng Tiếu, khí tức của hắn rất yếu nhược, dường như tùy thời đoạn khí, mà dung mạo từ trung niên cũng già đi nhiều, cơ bắp của hắn biến thành màu đen, nhìn qua cực kỳ thê thảm!

Độc Hạt Tử bây giờ không có hôn mê, còn có vài phần ý thức, hắn nhìn thấy Lăng Tiếu thì giọng nói ngắt quãng:

- Thiếu... Thiếu gia, xin... Xin thứ lỗi...

Hắn không có cầu xin Lăng Tiếu, mà là xin lỗi Lăng Tiếu, không nghi ngờ hắn đã thất chức.

Lăng Tiếu không có sợ độc trên người của Độc Hạt Tử, trực tiếp cầm tay Độc Hạt Tử và nói:

- Không nên nói cái gì, ta cũng biết, ngươi làm rất khá, ngươi yên tâm, những gì ngươi mất bản thiếu gia sẽ tìm về cho ngươi, mạng của ngươi vẫn còn dài lắm.

Nói xong Lăng Tiếu lấy Sinh Mệnh Tiền Dịch và vạn năm thụ quả, hai thánh vật liệu thương cho Độc Hạt Tử phục dụng.

Một lực lượng tinh thuần càng không ngừng phục hồi thương thế của Độc Hạt Tử, đồng thời cũng không ngừng khôi phục sinh cơ cho hắn.

Sinh Mệnh Tuyền Dịch có công hiệu khởi tử hồi sinh, vạn năm thụ quả cũng có hiệu quả như vậy, nhưng nó là bảo vật mộc thuộc tính, có chỗ tốt lớn lao với võ giả mộc thuộc tính.

Độc Hạt Tử bản thân chính là võ giả mộc thuộc tính, phục dụng vạn năm thụ quả thì tốc độ khôi phục phi thường nhanh chóng, hiệu quả rất rõ ràng!

Mọi người phát hiện tình huống của Độc Hạt Tử không ngừng chuyển biến tốt, trong nội tâm cũng biến buồn thành vui, lúc này thở dài:

- Thiếu gia đúng là không gì không làm được.

Thương thế của Độc Hạt Tử khôi phục không ít, nhưng mà độc công tích lũy đã mất đi, thực lực biến mất.

Độc Hạt Tử có thể khôi phục thực lực trở lại đã là vạn hạnh rồi.

Thế nhưng mà Lăng Tiếu bất mãn với hiệu quả như vậy, hắn nhìn Độc Hạt Tử nói:

- Vận nhi chính là độc sư cao giai, nàng sẽ giúp ngươi tu luyện độc công lần nữa, tin tưởng không qua bao lâu ngươi sẽ khôi phục trở lại, thậm chí còn có thể tăng lên thật lớn.

Có Sinh Mệnh Tuyền Dịch cùng vạn năm thụ quả, đây là những bảo vật bảo vệ tính mạng vạn năm khó cầu, Lăng Tiếu lúc này không do dự cho Độc Hạt Tử ăn vào, phần đại khí này không phải ai cũng có thể làm được.

Không chỉ như thế, Lăng Tiếu còn có thể giúp Độc Hạt Tử khôi phục thực lực đỉnh phong.

Cho dù trả cái giá như thế nào thì cũng khiến người ta vô cùng cảm động.

Độc Hạt Tử lúc này khôi phục chút khí lực cảm tạ Lăng Tiếu.

- Đa tạ... Thiếu gia!

Độc Hạt Tử lúc này ánh mắt ẩm ướt, bao nhiêu năm qua hắn không có cảm giác này, trong nội tâm xuất hiện cảm xúc ấm áp.

Lúc đó hắn tại Nam hoang là một trong năm đại ác nhân, lại độc lai độc vãng, hắn không có bằng hữu gì để thổ lộ tình cảm cả, một thân tu vi đều trải qua thiên tân vạn khổ tu luyện mà thành.

Hắn cứu bọn người Độc Ưng, Lý Cuồng Hổ xong thì cho rằng cả đời này sẽ kết thúc như vậy.

Thế nhưng mà hôm nay Lăng Tiếu lại cho hắn cơ hội sống lại, cảm giác được quan tâm và trọng thị khiến hắn khắc ghi vào lòng, cũng không bao giờ cho rằng đi theo Lăng Tiếu là sai lầm cả.

Lăng Tiếu không có thời gian nói nhảm với Độc Hạt Tử, lập tức an bài người mang hắn đi nghỉ ngơi.

Thời điểm mọi người sắp rời đại điện, Lăng Tiếu không quên nói một câu:

- Các ngươi đã trở về thì trước hết tăng tực lực lên tới Thiên Tôn giai đi, trọng trách của các ngươi không nhẹ đâu.

Lăng Tiếu nói ra lời này có ý đốc xúc bọn họ, nhưng lại lộ ra trọng thị bọn họ.

Mọi người đương nhiên là mừng rỡ, Lăng Tiếu không có bởi vì thực lực của bọn họ yếu kém mà chén ghét, ý của hắn chính là tăng thực lực của bọn họ lên, thực sự càng khiến bọn họ càng thêm trung thành.

Trong đại điện, Diệp Vân Phong lưu lại và hắn bẩm báo thu hoạch trong Vạn Đoạn sơn mạch cho Lăng Tiếu nghe.

Hắn giao lại toàn bộ huyền tinh Lăng Tiếu đưa trước kia, cũng mang toàn bộ không gian chi thạch qua.

- Lão đại, Đại Vi chị dâu phát hiện quáng mạch không gian chi thạch, vừa vặn đào toàn bộ, không cần phải mua sắm từ Liệt Kiếm Tông hoặc Linh Tiêu Cung nữa.

Diệp Vân Phong lúc này mừng rỡ nói ra.

Lăng Tiếu mừng rỡ, không nghĩ tới có thể tiết kiệm huyền tinh mua không gian chi thạch.

- Ngươi cầm đi, không gian chi thạch thì giao cho Hàn lão, bảo hắn và Phong Nha mau chóng thành lập không gian chi địa.

Lăng Tiếu lúc này ném không gian giới có huyền tinh lại cho Diệp Vân Phong, lại bảo Diệp Vân Phong mang không gian chi thạch đưa cho Hàn Khai.

- Lão đại... Này... Này sao được!

Diệp Vân Phong lúc này không dám nhận huyền tinh của Lăng Tiếu.

Số huyền tinh này không phải số nhỏ, cho dù là Huyền Đế nhìn thấy cũng phải đỏ mắt.

- Bảo cầm thì cầm đi, về sau phải dựa vào ngươi rồi, vốn ban đầu của lão đại không nhiều!

Lăng Tiếu trêu ghẹo.

Bình thường Lăng Tiếu yêu tiền như mạng, nhưng mà ra tay thì rộng rãi.

Diệp Vân Phong là tiểu đệ của hắn, chút huyền tinh này hắn không thèm để ý, dùng thân phận luyện dược sư của hắn, thực sự muốn kiếm huyền tinh thì đó là chuyện quá dễ dàng.

Diệp Vân Phong thấy Lăng Tiếu kiên trì, cũng không nói gì nhận lấy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich giac khang, chu dai bi tung kinh thuong toa thich tri thoat 4 những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.