Thần y ở rể

Chương 1418





Chương 1418: Độc ác

Đám người của Phan Anh Hùng rời đi,

Phan Lâm cũng không kiên trì muốn đấu

nữa, nếu như cứ tiếp tục chiến đấu, tuy có

thể khiến Phan Anh Hùng bị thương nặng,

thế nhưng chính bản thân Phan Lâm cũng

không khá hơn là mấy.

Dù sao những người vừa mới đến đây

đều là cao thủ chân chính của nhà họ Phan,

cũng không phải là người mà đám Phan

Hoàng Nhân, Phan Minh Triết và Phan Ngạo

Thiên có thể so sánh được.

Hai quyên khó địch bốn tay.

Nếu cứ tiếp tục chém giết, Phan Lâm

không dám chắc mình có thể an toàn rời khỏi

ngọn núi này hay không, chính vì thế mà anh

đã lựa chọn rút lui.

Chẳng qua cũng không cần thiết phải

tiếp tục đấu nữa.

Bởi vì đối với thực lực của Phan Anh

Hùng, Phan Lâm đã có phán đoán sơ bộ.

Đáng tiếc Phan Lâm không muốn bại lộ

thân phận của mình, không thi triển thuật

châm cứu của mình, nếu không, muốn thắng

Phan Anh Hùng, quả thật không phải là việc

khó khăn gì.

Kết quả này vẫn tương đối tốt.

Phan Lâm tin tưởng, mấy câu vừa rồi của

mình, không chỉ khiến cho Phan Anh Hùng

sinh ra tâm ma, chỉ sợ người nhà họ Phan

cũng sẽ cảm thấy vô cùng hối hận.

Dù sao bọn họ thế mà đã từ bỏ một

người có thiên phú còn khủng khiếp hơn cả

Phan Anh Hùng...

Kết thúc cuộc hành trình đi đến núi

hoang, Phan Lâm đi thẳng về đến Giang

Thành.

Thế nhưng vừa mới trở về Tập Đoàn

Dương Hoa đã thấy Phong Thanh Vũ và

Phan Nhã Nam đang ngồi ở trong phòng làm

việc của mình uống trà.

Vẻ mặt Phong Thanh Vũ tràn đầy ý cười,

còn Phan Nhã Nam thì lại đứng ngôi không

yên, lộ ra dáng vẻ căng thẳng.

“Ồ đồ đệ ngoan đó hả? Con về rồi đó ư?

Tới đây nào, ngồi xuống một xíu đi!” Phong

Thanh Vũ vội vàng gọi, trên mặt ông ta đều là

nụ cười.

“Phong tiền bối, vết thương của ông

không còn gì đáng ngại à? Sao ông không

nghỉ ngơi thật nhiêu? Lại chạy đến phòng

làm việc của tôi thế?” Phan Lâm ngồi thẳng

xuống ghế ông chủ, cũng không liếc mắt

nhìn Phan Nhã Nam lấy một cái.

“Chút vết thương đó của thầy vê cơ bản

không có gì đáng ngại, sau khi xử lý xong vết

thương, thầy đã lập tức xuất viện... Lại nói,

lần này thầy đến tìm con, chính là có chuyện

tốt, con có muốn biết hay không?” Phong

Thanh Vũ cười hỏi.

“Mong tiền bối chỉ rõ.” Phan Lâm lười đi

đoán.

“Ha ha ha, vậy được rồi, thây sẽ nói rõ

luôn, nhóc con, thây đã tìm tìm người liên lạc

với Hồng Nhan Cốc, thầy dự định sẽ tự mình

ra mặt, trao đổi với người của Hồng Nhan

Cốc, để giải quyết chuyện trước đây không

lâu con giết chết mấy người đệ tử của Hồng

Nhan Cốc.” Phong Thanh Vũ cười nói.

“Ra mặt trao đổi ư?” Phan Lâm khẽ giật

mình, ngạc nhiên nhìn Phong Thanh Vũ.

“Tiền bối, ngài muốn làm gì thế? Giữa tôi

và Hồng Nhan Cốc còn có gì để nói nữa

đâu?”

“Không thể nói như thế được, không có

bạn bè vĩnh viễn, mà chỉ có lợi ích vĩnh viễn,

thực lực của Hồng Nhan Cốc rất cường đại,

vô cùng đáng sợ, bây giờ căn cơ của con

chưa vững, nếu như đấu với Hông Nhan Cốc,

nhất định sẽ bị tổn thất nặng nề. Cho nên

thầy dự định giúp con một tay, vì con hòa giải

chuyện này, dù sao con cũng là đồ đệ của

thầy.”

Phong Thanh Vũ trả lời.

“Tiên bối, ngài dự định thương lượng như

thế nào với Hồng Nhan Cốc?”

“Người mà thầy liên lạc sẽ đến sân bay

vào lúc 9 giờ tối nay, đến khi đó thầy sẽ đi

cùng người đó, người này đến đây, chuyện

này chắc chắn đến 90%.”

“Tiền bối, tôi vẫn đề nghị ngài không nên

một mình đi thương lượng với người của

Hồng Nhan Cốc.”

“Nếu thầy không đi một mình, chẳng lẽ

con đi cùng thầy hả?” Phong Thanh Vũ hỏi

ngược lại.

Phan Lâm không trả lời.

“Nói tóm lại, chuyện này cứ quyết định

như vậy đi, thầy đi trước, con đó, không có

việc gì thì tranh thủ bôi dưỡng tình cảm với

sư muội của mình, đừng biển con bé thành

người lâm lì ít nói.” Phong Thanh Vũ cười to,

quay người rời đi.

Phan Lâm cười khổ không thôi.

than y o re truyenhay.com than y o re truyenhay.com than y o re truyenhay.com

than y o re truyenhay.com than y o re truyenhay.com





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1617 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như cong thuc lam ruou ngu vi huong bot ngu vi huong gia vi mon an best food, giai ma tinh anh tap 29 phim tinh cam viet nam hay nhat 2018 Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status