Thần y ở rể

Chương 894





Chương 894: Hé lộ sự thật

Hai người bị Phan Lâm vạch trần,

không còn gì đề giảo biện. Mọi người xung

quanh cũng nhận ra âm mưu của bọn họ,

lớn tiếng mắng mỏ.

Định Tập Vĩ cùng người đàn ông gầy

gò kia như chuột chạy qua đường, bị mọi

người hô hào đòi đánh, nếu không có đội

cảnh sát duy trì trật tự, chỉ sợ họ sẽ bị quần

chúng tức giận xung quanh đánh chết.

Vài viên cảnh sát di tới.

"Ngài Định, ngài Lưu, chúng tôi nghị

ngờ hai người có liên quan đến một vụ án

bôi nhọ trong thương mại. Mời các ngài đi

theo chúng tôi một chuyến!" Một cảnh sát

lạnh lùng nói.

Hai người không giảo biện gì, theo

cảnh sát bước lên xe.

Lâm Huy, người của ông Vương và Đồ

Chí Cường ngồi trong xe đỗ bên đường cái,

quan sát hết một màn này.

Sắc mặt mọi người u ám tột cùng.

“Thua, thua rồi!" Ông Vương hít một

hơi thật sâu nói.

Cả người ông như già thêm vài tuổi.

Lâm Huy không nói gì, chỉ châm điểu

thuốc, nhưng điếu thuốc cầm trong tay lại

không ngừng run.

Tất nhiên, ông hiểu đây có nghĩa là gì,

ông cũng biết rất rõ Bác sĩ Lâm ra tay như

vậy sẽ ảnh hưởng lớn thế nào đến kế hoạch

của ông.

Thế nhưng mọi chuyện còn chưa kết

thúc, ông cảm thầy ông vẫn còn cơ hội.

"Phải tìm tiếp, phải tìm xem Bác sĩ Lâm

này... còn có điểm yếu nào khác không.”

Lâm Huy thấp giọng nói.

Ông vẫn chưa bỏ cuộc.

Hai người Định Tập Vĩ bị đưa di, đám

người mà Lâm Huy và ông Vương thuê

cũng không dám quấy rối, chỉ có thể lằng

lặng rời đi trong đám người.

Đám bọn họ cứ đưa tiền là làm việc

nhưng cũng không muốn bị cảnh sát bắt di.

Huống hồ gì vị Phật phía trên kia, bọn

_ họ muốn hắt nước bần cũng không có bát

đề hắt!

Tất cả những chuyên gia uy tín trên

đấy có thề đánh tan tất cả phi báng và hãm

hại một cách dễ dàng.

Dù sao thì họ cũng là đội ngũ uy tín

hàng đầu thể giới!

Phan Lâm tiếp tục chữa bệnh từ thiện.

Nhóm chuyên gia ở bên cạnh chăm

chú nhìn.

,

Nhất là nhóm bác sĩ nối tiếng trong

lĩnh vực y học cổ truyền.

Có thể xem Phan Lâm châm cứu bắt

mạch ở khoảng cách gần như vậy, đối với

họ mà nói là một chuyện vô cùng may mắn.

"Bác sĩ Lâm đúng là thiên tài y thuật!

Lão già tôi đây làm nghề y cả đời, cũng

không đạt tới trình độ y thuật như Bác sĩ

Lâm, đời này, sống uồng phí rồi." Vũ Thanh,

danh y của Thiên Hằng thở dài nói.

"Tiền bối cứ nói đùa, y thuật không so

cao thấp, hơn kém nhau ở chỗ cứu người.

Bác sĩ có thề cứu người thì đều là thần y!

Đời này ngài đã cứu vô số người, so về

điểm này thì văn bối còn kém xa." Phan

Lâm mim cười nói.

Vũ Thanh sửng sốt một lúc, cười haha,

vuốt râu gật đầu liên tục, ánh mắt nhìn về

phía Phan Lâm tràn đầy tản thưởng.

| Đám người Anna, Jessie cũng châu

đầu ghé tai nhau, bàn luận về y thuật của

Phan Lâm.

Một giờ sau, bà cụ ban nãy dùng

thuốc, đến kiềm tra lại lần nữa.

Kết quả khiến người khác phải kinh

ngạc.

Các chỉ số của bà đã hạ xuống, gần

như ở trạng thái của một người bình

thường.

Nghe vậy chuyên gia được mời tới từ

_ nước E và nước D cũng đứng ngồi không

yên, tự mình kiểm tra lại cho bà cụ.

"Không thể nào!"

“Trong thời gian ngắn như vậy lại có

thể kiểm soát và giảm bớt bệnh trạng nhồi

máu não của người bệnh... chuyện này quá

điên rổ!"

Hai người cực kỳ kinh ngạc, không thể

tưởng tượng mà nhìn Phan Lâm: “Ngài

Lâm, sao ngài có thể làm được vậy?”

Phan Lâm khẽ cười, nói với họ vài câu.

Nhưng hai người họ cũng không hiểu

hết.

"Đừng vội, để tôi tuyên bố sự kiện đã.”

Phan Lâm cười nói.

Hai người gật đầu, tràn đầy chờ mong

ngồi vào vị trí.

Ông Vương và Lâm Huy đang ngồi

trong xe giật minh.

ột giờ nữa trôi qua, bây giờ đã 12 giờ

đêm.

PhanLâm dừng lại.

"Mọi người không cần xếp hàng nữa,

buồi khám từ thiện sẽ tiếp tục vào buổi

chiều, mọi người cứ về nhà cơm nước nghỉ

ngơi đi." Phan Lâm hô.

Những bệnh nhân phía sau nghe vậy,

thở dài rời đi.

Các phóng viên cũng chuẩn bị kết

thúc công viỆc.

Lúc này, Phan Lâm lại hô một tiếng.

"Nhưng mà trước đấy, tôi có một

chuyện muốn tuyên bố."

Mọi người đang rời đi nghe vậy liền

dừng bước.

Lại thấy Anna, Jessie, Mạc Thanh và

những bác sĩ nồi tiếng khắp thế giới đi đến.

Phan Lâm lấy ra vài tờ giấy từ trong

tập tài liệu mà Hàn Long đưa cho, rải từng

tờ lên mặt bàn.

"Chuyện tôi muốn nói là vấn đề mà rât

nhiều người đang quan tâm hiện nay. Đó là

thuốc đặc trị nhồi máu cơ tim của Dương

Hoa chúng tôi đã bị nghỉ ngờ là có vấn đề.

Bây giờ, tôi muốn nhân cơ hội này, báo cho

tất cả người bệnh một chuyện, thuốc đặc

trị nhỏi máu não của Dương Hoa chúng tôi

không có vấn đề gì cả. Đay là chứng chỉ do

Hiệp hội y học Quốc tế và tô chức y tế quốc

gia cấp cho sau khi thầm định thuốc đặc trị

của Dương Hoa chúng tôi! Cũng có cả

chứng chỉ giám định do Hiệp hội y tế trong

nước chúng tôi cấp. Lúc nữa tôi sẽ đăng lên

mạng, mọi người có thể lên xem."

Mọi người ngạc nhiên.

Không ngờ Bác sĩ Lâm lại mang ra mấy

thứ này.

"Ngoài ra, còn một cái khác!"

Phan Lâm cầm một tờ giấy lên.

"Đó lại là chứng chỉ giám định của

nước nào vậy?" Có người không nhịn được

hỏi.

Phan Lâm lắc đầu: "Đây không phải là

chứng chỉ giám định thuốc bên Dương Hoa

Chúng tôi, mà là báo cáo giám định!”

"Báo cáo giám định?”

Mọi người ngạc nhiên.

"Đúng vậy, đây là bản báo cáo giám

định của những bệnh nhân bị nhồi máu cơ

tim nặng ở bệnh viện nhân dân Giang

Thành. Theo báo cáo, những bệnh nhân

này trước khi bị nhồi máu cơ tim đều dùng

một thứ có mâu thuẫn với dược tính của

thuốc. Đó là một cục xà phòng! Chính nó

đã khiến bệnh tình của bệnh nhân trở

nặng.” Phan Lâm nói to.

"Xà phòng??" Vô số người hai mặt

nhìn nhau .

"Xà phòng đó có nhãn hiệu gì?" Một

người vội vàng hỏi.

"Xà phòng này không có nhãn hiệu gì,

là một loại xà phòng chưa được đưa ra thị

trường. Nơi sản xuất là một nhà máy thuộc

sở hữu của công ty Thiên Hằng!" Phan

Lâm hô.

Vừa nói xong câu này, cả hiện trường

bùng nổ ngay lập tức.

Lâm Huy ngồi bên trong xe run rẩy

không ngừng, điếu thuốc trong tay cũng rơi

xuống...





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1617 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status