Thần y ở rể

Chương 907





¬

Chương 907: Hợp tác với nhà họ Phan

Phan Lâm không ngờ được rằng lúc

này nhà họ Phan lại phái người đến Giang

Thanh.

Trước kia nhà họ Phan cũng từng phái

người đến Giang Thành tìm Phan Lâm,

nhưng mục đích của bọn họ không phải là

Phan Lâm, mà là chủ tịch Lâm.

Trong mắt bọn họ, chỗ chống lưng bị

vứt bỏ này đã không còn giá trị lợi dụng

nữa, bây giờ cả Giang Thành chỉ có bác sĩ

Lâm mới xứng đáng lọt vào mắt xanh của

họ.

Phan Lâm vốn dĩ không muốn: đi,

nhưng do dự một hồi, anh vẫn quyết định

đến tìm hiểu xem mục đích của nhà họ

Phan là gì.

Anh nhanh chóng lái xe tới quán cà

phê Tây Lam.

Lúc này, có vài người đang ngồi trong

quán.

Phan Yến Dương đang nhâm nhỉ cà

phê ở một góc bàn.

Bà ta vẫn giữ được phong thái sang

chảnh, quý phái như xưa, khắp người đắp

toàn đồ hiệu,còn mang theo cả hai tên vệ sĩ

mặc vest đen đeo kính râm, chỉ nhìn cách

ăn diện này đã biết xuất thân của Phan Yến

Dương không hề tầm thường.

Phan Lâm bước đến và ngồi thằng

xuông.

“Thưa quý khách, xin hỏi quý khách

muốn dùng gì ạ?”

Nhân viên phục vụ tay cầm menu lịch

sự hỏi.

“Anh ta không cần gì đâu, tránh ra đi,

đừng quấy rầy chúng tôi bàn chuyện!”

Phan Yến Dương liếc nhìn Phan Lâm một

cái, đặt tách trà trong tay xuống, vẻ mặt vô

cảm.

Nhiên viên phục vụ hơi ngượng, đang

chuẩn bị rời đi thì Phan Lâm lại nắm lấy tay

Cô:

“Không cần nghe lời bà ta, menu đâu

tôi muốn xem một chút.”

“Chuyện này... vâng thưa quý khách.”

Cô nhân viên mỉm cười đặt menu lên bàn.

Phan Yến Dương thấy vậy liền chau

mày biểu lộ sự tức giận, nhưng bà ta cũng

không dám hó hé.

Đợi Phan Lâm gọi đồ uống xong, Phan

Yến Dương mới lên tiếng:

“Được rồi chứ? Chúng ta nói thẳng

vào vấn đề đi!”

"

“Không vội., tôi đói rồi, đợi tôi ăn xong

hẳn nói."Phan Lâm điềm đạm đáp lời.

“Đồ khốn! Phan Lâm, cậu có ý gì hả?

Cậu đến để chọc tức tôi sao?” Phan Yến

Dương quát lên, tay đập xuống bàn, mắt

trừng trừng nhìn anh.

“Có vẻ như chúng ta không thể nói

chuyện tiếp được rồi, nếu đã như vậy thì tôi

xin phép đi trước đây.”

Phan Lâm cũng không vòng vo, anh

đứng phắt dậy bỏ đi.

Nhưng hai tên vệ sĩ đứng hai bên đã

chặn anh lại.

“Phan Lâm! Cậu cũng không nhìn lại

xem mình là cái thứ gì? Một kẻ bị gia tộc

ruồng bỏ! Một tên nghiệt chủng! Tôi gọi

cậu đến đề gặp mặt là đã cho cậu chút thể

diện rồi, đừng có được voi đòi tiên, mau

ngoan ngoãn ngồi xuống trả lời mấy câu

hỏi của tôi! Rõ chưa? Còn không tôi sẽ cho

cậu biết tay.”

“Cho tôi biết tay? Được được, bà động

thủ đi, tôi cũng rất tò mò muốn biết bà đã

chuẩn bị gì để cho tôi biết tay đây?”

“Mày!”

Phan Yến Dương nổi giận đùng dùng,

muốn sai thuộc hạ lập tức đánh cho Phan

Lâm một trận nhừ tử ngay tại chỗ.

Nhưng lý trí vẫn mách bảo bà ta nên

kiềm cơn giận lại.

Động thủ ở đây sẽ làm lớn chuyện,

như vậy không hề có lợi cho bà ta chút

nào!

Càng huống hồ, tên cứng đầu như

Phan Lâm có đánh chết hắn cũng không xả

được hận.

Phan Yến Dương nghĩ đến lý do bà ta

đến đây, cố gắng hít một hơi thật sâu, nói:

“Rốt cuộc mày muốn như thế nào?”

“Thái độ tốt một chút, sau đó ngoan

ngoãn đợi tôi ăn xong, ăn xong rồi, chúng ta

sẽ bàn chuyện, còn chưa xong thì bà cứ

ngồi đó đợi, hiểu không?” Phan lâm bình

tĩnh đáp.

Đến hsi tên vệ sĩ đi theo cũng không

nhịn nồi giọng điệu kiêu ngạo này .

Nhưng dù sao Phan Yến Dương cũng

phải nhịn.

Bà ta ngồi xuống ghế, nhắm chặt mắt,

cố gắng hít một hơi thật sâu, có vẻ như

đang nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh lại.

Còn Phan Lâm sau khi đồ ăn dọn ra thì

vẫn thản nhiên ăn uống.

“Tạp chủng vẫn là tạp chủng! Quả

nhiên là ăn như chết đói, con cháu Lâm gia

tuyệt đối không thể có loại tạp chủng như

vậy, chắc chắn là truyền như mẹ mày

sang!“ Phan Yến Dương ấm ức chửi thầm

trong bụng.

Khoảng 20 phút sau.

Phan Lâm uống cạn cà phê trong tách,

chép miệng: “Được rồi, chúng ta có thể nói

chuyện rồi, nói đi, gọi tôi đến có việc gì?”

“Gia tộc tối qua tra được, mày đã trúng

giải thưởng lớn ở một sự kiện tại Dương

Hoa, giành được Song Hoa Hy Vọng, mặc

dù lễ phục đã bị hỏng, nhưng người làm

hỏng nó đã đền cho mày một khoản tiền

bồi thường rất lớn, đúng không?” Phan Yến

Dương hỏi.

Phan Lâm ngạc nhiên: “Thế thì sao?”

Bồi thường 350 tỷ, nhìn thì quả thực

rất lớn, nhưng đối với nhà họ Phan mà nói,

350 tỷ chẳng đáng là bao nhiêu.

Lẽ nào nhà họ Phan mà còn thèm

thuồng 350 tỷ của anh?

Làm sao có thể chứ?

“Tao nghe nói mày đem 350 tỷ này

đầu tư vào tập đoàn Duyệt Nhan của vợ

mày đúng không?” Phan Yến Dương nheo

mắt nhìn Phan Lâm, miệng nở nụ cười

nham hiểm.

“Nhà họ Phan điều tra cũng nhanh

thật đấy... Không sai, 350 tỷ này tôi đều

đâu tư vào tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan,

có vấn đề gì sao? Chuyện vặt vãnh này mà

nhà họ Phan cũng bận tâm đến à?”

“Đương nhiên phải bận tâm, Phan

Lâm, có lẽ mày không biết, thực tế mấy

ngày trước tập đoàn Duyệt Nhan đạt được

chiến lược hợp tác cùng Dương Hoa, hai

bên càng thắt chặt quan hệ hợp tác, bây

giờ mày đã trở thành cổ đông lớn nhất của

tập đoàn Duyệt Nhan, điều này có nghĩa là,

bây giờ mày thực sự đang làm ăn cùng với

Dương Hoa đó, mày hiểu không?” Phan

yến Dương cười.

“Nhưng chuyện này có liên quan gì

đến nhà họ Phan chứ?” Phan Lâm vẫn

chưa hiểu, hỏi lại.

“Đương nhiên có liên quan, mà liên

quan rất lớn là đẳng khác!” Phan Yến

Dương vẫn cười hết sức nham hiểm: “Nhà

họ Phan bọn tao gần đây có vài hạng mục

lớn nhưng vẫn chưa tìm được đối tác thích

hợp, vi thế tao muốn mày đại diện cho nhà

họ Phan thử hợp tác một lần với Dương

Hoa, thế nào?”

Phan Yến Dương vừa nói dứt lời, Phan

Lâm đã bộc lộ sự kinh ngạc tột độ.

Nhà họ Phan... lại muốn hợp tác với

Dương Hoa?

Anh hơi chau mày.

Trước giờ quan hệ giữa nhà họ Phan

và Dương Hoa không tốt đẹp mấy, cộng

thêm mấy chuyện trước kia khiến nhà họ

Phan đắc tội lớn với Dương Hoa, theo lý mà

nói, hai bên không thể làm ăn chung với

nhau, cũng không thể duy trì lâu dài được.

Nhưng tại sao nhà họ Phan lại muốn di

bước này?

“Là hạng mục gì? Nói tôi nghe thử

xem.” Phan Lâm lạnh lùng hỏi.

“Nói với mày thì có ích gì? Mày chỉ cần

mở đường giúp tao nói chuyện với bên ấy,

những việc khác mày đừng hỏi nhiều!”

Phan Yến Dương gẳn giọng.

“Vậy thì thành thật xin lỗi, các người

tìm người khác đi!” Phan Lâm lắc đầu.

Thẳng thừng từ chối.

“Mày... đứng lại” Phan Yến Dương

quát lên.

Nhìn vẻ kiên quyết của Phan Lâm, bà

ta bất lực đành cắn chặt răng, nói: “Được,

nói cho mày biết cũng chả sao!”





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1621 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như hai nhat cuong, hai chi tai rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status