Thay chị lấy chồng

Chương 142: Công khai quan hệ

Lương Vũ Hạnh vừa triển lãm bằng chứng, vừa bắt đầu nói về ý tưởng thiết kế của mình.

Tuy rằng khác với tôi, nhưng cũng rất rõ ràng mạch lạc.

Thậm chí có những điểm nhỏ, tôi chỉ tiện tay vẽ thôi, cô ta có thể nói cái mười mươi.

Tuy rằng tôi còn chưa nói gì, nhưng cảm thấy mình đã thua rồi.

Bởi vì tuy rằng tôi là tác giả, nhưng khả năng tổ hợp ngôn ngữ và ứng biến tại hiện trường của cô ta đều hơn tôi rất nhiều.

Tôi biết rõ, lát nữa khi mình lên nói thì chắc chắn sẽ không bằng cô ta.

Sau khi Lương Vũ Hạnh nói xong, tôi lấy mấy thứ ra chuẩn bị nói về lý niệm và ý tưởng thiết kế của mình.

Tôi vừa mở mô hình lên, người bên dưới đều xì xào.

Tôi nghĩ, mọi người cũng giống như tôi, đều phát hiện đây là hai tài liệu mô hình giống nhau y hệt.

Đây không phải là sao chép.

Mà là bản gốc.

Tôi nói về lý niệm và ý tưởng thiết kế của mình.

Để có thể ghi thêm điểm trong lòng mọi người, tôi cũng kể cho mọi người nghe về cuộc sống trong cô nhi viện của mình hồi nhỏ.

Nhưng mọi thứ đều có vẻ nhạt nhẽo trước bài thuyết trình hoàn hảo của Lương Vũ Hạnh.

Lúc thuyết trình, tôi đã cảm nhận được biểu cảm của người bên dưới. Có buồn cười, có khinh thường.

Dường như mọi người đều nhận định rằng tôi là kẻ sao chép.

Nhất là tổng giám đốc Cao. Tuy rằng không cười thành tiếng, nhưng khóe miệng sắp ngoạc tới tận mang tai.

Cuối cùng, tôi nói xong.

Sau khi tôi nói “Trên đây là tất cả ý tưởng về tác phẩm của tôi. Cảm ơn mọi người”…

Tổng giám đốc Cao đứng dậy, nhìn mọi người rồi nói: “Tôi nghĩ mọi người đã biết rõ rốt cuộc tác phẩm là của ai rồi.”

Sau khi cô ta nói vậy, mọi người đều bắt đầu xì xào bàn tán.

Lương Vũ Hạnh càng cười đắc ý hơn, lại nói: “Sếp đừng làm thế. Dù sao thì Tống Duyên Khanh cũng vất vả lắm mới bịa ra ý tưởng thiết kế như vậy.”

Cô ta vừa dứt lời, người chung quanh đều rỉ tai nhau.

“Tác phẩm tuyệt vời như vậy, sao có thể là của cô ta được chứ? Mặt dày thật chứ không phải nói.”

“Chứ còn gì nữa, tôi còn tưởng là sao chép nữa chứ. Bây giờ xem ra, cô ta đúng là vô liêm sỉ, thế mà lại còn copy nguyên tài liệu gốc của Lương Vũ Hạnh, tự bỏ thêm mấy thứ vào rồi nói là của mình.”

“Loại người này, tôi thấy nên sa thải thì hơn.”

Tiếng bàn tán không lớn, nhưng phòng họp cũng chỉ có chừng đó thôi.

Tôi có muốn không nghe thấy cũng khó.

Lúc này, Đặng Tùng cũng không ngồi yên được: “Cô làm gì vậy? Hả? Bây giờ cô còn nói tác phẩm này là của cô sao? Đáng lẽ tôi không nên đến đây với cô!”

Anh nói rồi đứng dậy muốn bỏ đi.

Tôi sốt ruột đứng dậy, quay về phía Lương Vũ Hạnh nói: “Tác phẩm này vốn chính là của tôi! Tôi không biết cô dùng thủ đoạn gì để ăn cắp, nhưng của tôi chính là của tôi, không thể làm giả được!”

“Ha ha ha ha!”

Tôi vừa nói xong, Lương Vũ Hạnh lập tức bật cười.

Cô ta vốn đã béo, bây giờ bật cười càng khiến cho mỡ trên gương mặt đều run lên.

Cô ta cười, tổng giám đốc Cao bên cạnh cùng với những người khác cũng cười.

Đặng Tùng vốn đã muốn bỏ đi, nghe thấy mọi người cười, lại quay lại gọi tôi: “Được rồi! Cô còn thấy chưa mất mặt đủ à? Mau đi theo tôi đi!”

“Tôi không đi!” Khi đó, máu bướng của tôi nổi lên, đứng tại chỗ nói: “Vốn là của tôi. Kẻ mất mặt không phải là tôi!”

Lúc này, người trong phòng đều ôm bụng cười.

Tôi siết chặt hai tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay, ưỡn thẳng lưng, khiến cho mình không thể chùn bước.

Tôi không muốn bị oan uổng.

Không muốn bị vu khống.

“Trợ lý Lê, kết quả đã rất rõ ràng, chúng tôi đi trước nhé.” Tổng giám đốc Cao nói với Lê Kiên: “Vũ Hạnh nhà chúng tôi có rất nhiều hạng mục trong tay, khách hàng còn đang chờ kìa.”

Lê Kiên nhìn tôi rồi nhìn Lương Vũ Hạnh, hờ hững nói: “Tổng giám đốc Lý nói, chờ một chút sếp ấy sẽ tới.”

Chỉ một câu thôi, tổng giám đốc Cao và Lương Vũ Hạnh đều trực tiếp ngồi xuống.

Mọi người cũng nghe thấy Lý Hào Kiệt sắp tới, không dám cười khoa trương như vậy nữa.

Đặng Tùng liếc nhìn tôi, khẽ nói: “Cô đã sao chép rồi mà còn kéo tổng giám đốc Lý nói giúp cho cô nữa à?”

“Tôi không có…”

Thật ra, tâm trạng của tôi lúc này cũng khá là phức tạp. Sau hôm đó tôi đã lâu không gặp Lý Hào Kiệt.

Bây giờ anh ta thấy tôi lại gặp phải chuyện thế này, không biết sẽ nghĩ gì nữa.

Khoảng chừng nửa giờ sau.

Lý Hào Kiệt đến.

Lúc anh bước vào, tất cả các giám đốc, nhất là tổng giám đốc Cao đều chen lên trước chào hỏi với anh.

Lý Hào Kiệt bước vào hỏi tình huống đại khái.

Bởi vì mọi người đều nhận định rằng tôi sao chép, nên đều điên cuồng nói về tôi.

Gì mà những từ ngữ như “Vô liêm sỉ”, “Kẻ làm mất mặt tập đoàn Hào Thiên”, “Phần tử cặn bã trong nhà thiết kế”, có thể nói, có thể dùng, chói tai cỡ nào, đều áp đặt lên người tôi.

Lý Hào Kiệt nghe, tuy rằng không nhìn tôi, nhưng anh nhíu chặt mày, sắc mặt cũng lạnh lẽo đáng sợ, trong con ngươi đen chứa đầy tức giận.

Những giám đốc ở đây đều là cáo già, thấy cảm xúc Lý Hào Kiệt không tốt, nói mấy câu rồi không dám nói nữa.

Cuối cùng, Lý Hào Kiệt nhìn về phía tôi nói: “Cô nói chút gì đi.”

“Bản vẽ là của tôi.”

Điều này Lý Hào Kiệt rất rõ ràng.

Lúc ấy tôi và anh ở bên nhau, anh nhìn tôi làm ra chúng.

Nhưng lúc này, tôi càng không mong anh sẽ nói ra sự thật này hơn cả anh.

Một khi nói rõ, có lẽ tôi sẽ không thể ở lại công ty này nữa.

“Hừ, lúc này mà cô còn có mặt mũi nói là cô làm à? Cô…”

“Câm mồm!”

Lương Vũ Hạnh vừa định trào phúng tôi thì Lý Hào Kiệt trực tiếp lên tiếng ngắt lời.

Chỉ nói hai chữ, lại khí thế kinh người.

Khiến cho Lương Vũ Hạnh sợ tới mức run lên, co người trong ghế.

Lý Hào Kiệt dời mắt về phía tôi, ánh mắt chứa sự khó hiểu, dường như đang hỏi tôi rằng tôi mong anh sẽ làm gì.

Trong lúc không khí đang căng thẳng thì tổng giám đốc Cao bỗng đứng dậy: “Tổng giám đốc Lý, tôi có lời muốn nói.”

“Cô nói đi.”

Lý Hào Kiệt nhìn lướt qua cô ta.

“Tôi đã từng nghe nói, anh và cô Tống Duyên Khanh này có quan hệ không bình thường. Nhưng lần này cô ta sao chép tác phẩm của người của tôi, tôi nhất định phải lên tiếng vì người của tôi. Nếu anh muốn thiên vị thì cho dù chúng tôi có rời khỏi Hào Thiên, cũng phải tìm nơi khác để chứng minh cho sự trong sạch của mình.”

Giọng điệu của tổng giám đốc Cao rất cứng rắn, rõ ràng là muốn chơi tới cùng.

Cô ta vừa dứt lời, sắc mặt người chung quanh đều thay đổi.

Tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt khó tin.

“Cao Vân, cô đừng nói bậy!” Lê Kiên rốt cuộc lên tiếng.

Lần đầu tiên tôi biết tên của tổng giám đốc Cao là Cao Vân.

“Tôi nói bậy á? Chuyện này, thân là thư ký của sếp Lý, chắc hẳn anh còn biết rõ hơn tôi ấy chứ.” Cao Vân không sợ hãi chút nào.

Hơn nữa lúc này Lý Hào Kiệt không lên tiếng. Thật ra chân tướng sự việc đã rất rõ ràng.

Lý Hào Kiệt nhìn cô ta, đi đến chính giữa phòng họp, gằn từng tiếng: “Tôi không hiểu thiết kế cho lắm, nhưng tôi biết tác phẩm này là do cô ấy thiết kế. Bởi vì khoảng thời gian đó, mỗi ngày chúng tôi đều ở bên nhau.”

Mấy câu ngắn ngủi, lại như bom ném vào trong nước!

Ánh mắt mọi người đều dồn về phía tôi.

Nhưng tôi lại nhìn Lương Vũ Hạnh. Trán cô ta chảy đầy mồ hôi, dường như không ngờ rằng Lý Hào Kiệt sẽ làm chứng cho tôi!

Tôi đứng tại chỗ, nhất thời không biết phải nói gì. Đúng lúc đó, Cao Vân nói: “Tổng giám đốc Lý, dù gì thì anh cũng là tổng giám đốc của Hào Thiên, thế mà lại nói dối chỉ vì một người phụ nữ!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 14 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sức khỏe là tài sản quí giá nhất nhưng dễ mất nhất, là tài sản vô cùng quan trọng đối với chúng ta! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như first up 1h co tot khong, san pham tri seo rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.