Thay chị lấy chồng

Chương 392: Tất cả đều là do cô tự chuốc lấy

“Xin lỗi.” Tôi đứng ở hành lang, cúi đầu, trong lòng rối rắm cực kì.

Tôi phát hiện, rất nhiều chuyện không giống như tôi nghĩ.

Tôi vốn cho rằng chỉ là chuyện của một mình tôi, thế nhưng chuyện này lại ảnh hưởng tới những người xung quanh tôi.

Khiến mọi người lo lắng cùng tôi.

Cùng chịu ảnh hưởng.

Tôi quay lại studio, Vương Thanh Thanh nói trước: “Tiểu Điệp, hay là cậu cũng giống như Lâm Tuyền, mở họp báo xem thế nào?”

“Không được.” Đào Nhi đi phía sau tôi, nói: “Cậu cho rằng họp báo như nhà họ Lâm có thể tùy tiện mở sao? Bọn họ sớm đã gửi các vấn đều cần hỏi cho nhà báo, sau đó tự mình chuẩn bị tốt câu trả lời, tất cả đều là kịch bản, cậu tùy tiện mở họp báo như thế, khẳng định sẽ bị hỏi đến ngơ người.”

“Vậy bọn mình cũng chuẩn bị kịch bản đi.”

Vương Thanh Thanh rất tự nhiên nói.

Đào Nhi lắc đầu: “Với danh tiếng của tiểu Điệp bây giờ, cho dù có cho tiền, có lẽ cũng không có mấy người chịu phối hợp.”

Tôi ngồi ở đó, không nói câu nào.

Tôi cảm thấy tất cả mọi chuyện giống như đi vào ngõ cụt.

Bốn người chúng tôi ngồi ở studio cả ngày, cũng không nghĩ ra cách nào.

Buổi tối, Khương Thanh đòi ăn lẩu, nói cô ấy sắp bắt đầu bay cả ngày rồi, lâu lắm rồi không được ăn lẩu, cô ấy khẳng định sẽ nhớ đến phát bệnh mất.

Không còn cách nào khác, chúng tôi liền đồng ý.

Tìm được một quán lẩu.

Chúng tôi tìm một góc quán ngồi xuống.

Gọi món xong, nhân viên phục vụ đến hỏi chúng tôi: “Xin hỏi các vị muốn dung loại nước lẩu nào?”

“Muốn loại cay nhất, loại cay chết người không đền mạng ý.” Khương Thanh ồn ào nói.

Nhân viên phục vụ tưởng thật, liền gọi như vậy.

Khi lẩu được mang lên, chúng tôi nhúng thịt, chả viên, một đống đồ xuống, sau đó mới rối rít hối hận.

Vương Thanh Thanh nhìn Khương Thanh liều mạng uống sữa chua vì cay quá, nói kháy: “Tự bản thân chị muốn loại cay nhất, chị ăn đi, uống đồ uống không tính làm gì?”

“Ăn thì ăn.” Khương Thanh nói, dùng muôi thủng với bốn miếng súp lơ xanh, hai cái đưa cho Vương Thanh Thanh, hai cái cho bản thân mình, nói: “Nào, chúng ta cùng thi xem, ăn hết hai miếng súp lơ xanh này rồi không được uống sữa chua, ai thua sẽ phải kêu như lợn, thế nào?”

“Được đó!” Vương Thanh Thanh lập tức đồng ý.

Hai người nói xong, liền bắt đầu ăn súp lơ xanh.

Loại lâu này, ăn một chút thịt còn đỡ, rau rõ vị nhất, cũng cay nhất.

Hai người vừa ăn một miếng, Vương Thanh Thanh liền nhịn không được nữa, lấy một hộp sữa chua bên cạnh uống ‘ừng ực’.

Khương Thanh cũng vậy, nhìn Vương Thanh Thanh uống, cũng nói: “Không phải kêu tiếng lợn sao? Bà đây chịu được.”

Nói rồi, lấy họp sữa chua bên cạnh uống một hơi hết sạch.

Tôi và Đào Nhi mặt mày nhăn nhó nhìn hai người, đề nghị: “Hay là chúng mình gọi lại một nồi lẩu hơi cay nhé? Hay là lẩu uyên ương?”

“Mình đồng ý!”

“Được!”

Khương Thanh và Vương Thanh Thanh đồng loạt đồng ý.

Khi tôi chuẩn bị gọi nhân viên phục vụ đổi nước lẩu, mắt liếc thấy một người ở xa xa có chút quen mặt.

Tôi vô thức nhìn qua, phát hiện người đó vậy mà lại là Lâm Tuyền.

Tôi nghĩ cũng không nghĩ, lập tức đuổi theo.

Lâm Tuyền nhìn thấy tôi, lập tức ngây người một chút, sau đó đánh giá tôi một lượt: “Em gái, xem ra em sống cũng không tồi nha.”

Tôi không trả lời cô ta, mà chỉ hỏi: “Lâm Tuyền, tôi đã nói với bố cô rồi, đối với tài sản nhà các người, tôi không chút hứng thú, cô cũng không cần cứ mãi nhằm vào tôi như vậy, tôi chỉ hy vọng mình không có chút quan hệ nào với cô.”

Lâm Tuyền nghe thấy lời tôi nói, cười khinh thường: “Vậy sao? Thế nhưng, cô có biết không, tôi vốn là thân phận thiên kim đại tiểu thư, nhưng mà, từ khi cô xuất hiện, tôn nghiêm của tôi đều bị cô đạp dưới chân, tôi hết lần này đến lần khác bị Lý Hào Kiệt bỡn cợt, đính hôn rồi lại hủy hôn, kết hôn rồi lại ly hôn, tôi giống như cái giẻ lau bị anh ta giằng lấy rồi lại vứt đi.” Cô ta nói đến đây, ngừng một chút, hỏi tôi: “Nếu là cô, cô sẽ nghĩ thế nào?”

Lời của cô ta, khiến tôi ngây người.

Đúng vậy.

Hoàn cảnh của Lâm Tuyền đúng là như vậy, điều này khiến tôi nhất thời cảm thấy có lỗi: “Chuyện như vậy, rất xin lỗi, tôi...”

“Xin lỗi?” Lâm Tuyền ngắt lời tôi: “Cô cho rằng tôi dễ ức hiếp sao? Vốn dĩ tôi sớm đã biết cô không chết, nghĩ rằng nếu cô không quay lại thì chuyện này bỏ qua, nhưng trùng hợp hay không? Cô vậy mà lại quay lại rồi, sau khi quay lại cô có cảng tránh gió lớn mạnh như Lý Trọng Mạnh, tôi không dám làm gì, nhưng cô không cần cảng tránh gió đó nữa, lại đến trêu chọc Lý Hào Kiệt. Vì thế… tất cả đều là do cô tự chuốc lấy.”

“Thế nhưng cô kết hôn với Lý Hào Kiệt rồi không phải vẫn ngoại tình sao, cô không phải cũng nuôi trai bao sao?” Tôi cũng nói chuyện của Lâm Tuyền ra: “Tôi tận mắt nhìn thấy cô đón một người đàn ông ở sân bay.”

“Vậy thì sao?” Hai tay Lâm Tuyền khoanh trước ngực, hoàn toàn không để ý nói: “Bao nhiêu năm Lý Hào Kiệt không động vào tôi, ở tuổi này, còn không cho tôi đi tìm đàn ông thỏa mãn một chút sao? Cô lại có người đàn ông sinh lực sung mãn như Lý Trọng Mạnh, tự nhiên sẽ không hiểu tôi.”

“Tôi và anh ta không có gì.”

“Tôi tin cô?” Lâm Tuyền liếc xéo tôi: “Lý Trọng Mạnh có thể lương thiện như thế? Anh ta làm sao có thể không động vào cô? Biết cô là gái điếm rồi, cần gì giả vờ trong sạch nữa?”

Tôi cũng lười tranh luận với cô ta những thứ này: “Chuyện này cô muốn kết thúc thế nào?”

Đây mới là chuyện quan trọng nhất.

Kết thúc vụ náo động này, không khiến người khác liên lụy mớ là quan trọng.

Lâm Tuyềnn lườm tôi một cái: “Dựa vào cái gì mà kết thúc?”

Cô ta nói xong, dường như lại nghĩ tới cái gì, ngừng một chút: “Được thôi, cô chết đi, rồi sẽ kết thúc.”

“Vậy cô cứ từ từ mà mơ đi.” Tôi trực tiếp ngắt lời Lâm Tuyền: “Tôi không chỉ không chết, hơn nữa còn sẽ sống thật tốt, còn cô, có được ngày hôm nay, sẽ như thế này, sai không chỉ do mình tôi.”

“Cái gì?’

“Người sai là cô, trong lòng cô rõ ràng, Lý Hào Kiệt không yêu cô, cô lại cứ thỏa hiệp, là bản thân cô tự mình ném tôn nghiêm cho Lý Hào Kiệt, để anh ấy đạp dưới chân, không hề liên quan tới người khác. Thực ra tôi vô tội, nhưng cô lại giận lây sang tôi, chỉ có thể nói rằng cô thẹn quá hóa giận và ngu xuẩn.”

“Cô…”

Lâm Tuyền bị lời của tôi đả kích, nhất thời mặt trắng xanh.

Lúc này, Khương Thanh đột nhiên đi tới, ôm lấy cổ tôi nói: “Đổi nước lẩu xong rồi, nhanh đến ăn thôi, đừng ở đây với loại hai mặt này nữa.”

Cô ấy nói đầy hàm ý.

Tôi cười thản nhiên: “Ừ.”

Nói xong, xoay người rời đi cùng Khương Thanh.

Mặc dù trong lòng có chút bất an, nhưng chỉ có thể như vậy thôi.

Tôi không thể nhượng bộ, bằng không, chỉ khiến Lâm Tuyền càng chèn ép hơn nữa.

Ăn xong, lúc tôi về nhà buổi tối, Lý Hào Kiệt còn chưa về.

Một mình tôi ngồi trên sofa lớn, nhìn ánh đèn lung linh qua cửa sổ, cuối cùng, nghĩ tới một cách giải quyết.

Mặc dù cách này tôi không hoàn toàn nắm chắc.

Lúc 9 giờ sang ngày hôm sau, tôi mở phương thức liên lạc của Tô Ngọc Nhiên trong điện thoại, anh ta là luật sư của tôi trong vụ án của Phan Ngọc.

Thực ra chỉ cần công khai chi tiết điều tra và chứng cứ, những thứ trên mạng sẽ tự biến mất.

Tôi gọi điện cho Tô Ngọc Nhiên, 10 giờ sang, hẹn anh ta ở quán cà phê gần trụ sở văn phòng luật sư của bọn họ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 14 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như xu huong phat trien cac khu cong nghiep o viet nam, quy dinh chung ve ung dung cntt chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.