Thay đổi: Destiny to love

Chương 20: "Arigatou, Otoo-san!"

Yui đã bình tĩnh trở lại, cặp mắt bây giờ hơi đỏ hoe. Cô ngồi đối diện với chủ tịch Oga. Ông rót hồng trà vào hai cái chén rồi đưa cho Yui một chén. Cô vươn tay lấy chiếc bình nhỏ, mở nắp ra cho hai viên đường vào.

- Cháu uống ngọt nhỉ? - Chủ tịch nhìn Yui, mỉm cười.

- Dạ, chắc do gen di truyền khoái ăn đồ ngọt của mẹ cháu...

- Giống hệt Iki.

- Sao ạ?

Yui đưa hồng trà lên nhấp miệng rồi sặc sụa vì điều ông Oga nói. Cô ngước lên hỏi.

- Trông cháu giống Iki hơn cả Mai đấy! Iki mỗi lần uống hồng trà đều cho hai viên đường vào chén. Ông ấy luôn có thói quen để thìa về phía trái và xoay cốc theo chiều tay thuận. Nói chung là nhìn cháu ta cứ liên tưởng đến Iki mãi.

Yui im lặng. Cô một tay cầm quai chén, một tay đỡ đế chén, từ từ hạ hồng trà xuống đùi. Yui cúi đầu, mái tóc đen rũ xuống hai vai. Đôi mắt cô sâu lắng, thỉnh thoảng chớp lại. Bỗng, cô ngẩng đầu lên, nói như thể đã lấy lại được tinh thần:

- Thế ạ? Dù sao cháu cũng chẳng quan tâm lắm!

Như để làm Yui quên đi nỗi buồn này, chủ tịch Oga "lái" sang chuyện khác:

- Hôm nay cháu đến đây có việc đúng không? Chắc không đơn thuần là thăm ta.

- Dạ đúng ạ. Về chuyến dã ngoại sắp tới...

- À, ta xin lỗi cháu về chuyện đó nhé! Hiện tại, chúng ta đang bị thiếu tàu thuyền. Mà chi phí cho chuyến dã ngoại cũng vượt quá dự định của ta mười triệu yên cho mỗi trường.

Yui nhìn chủ tịch rồi nhắm mắt như để suy nghĩ một cái gì đó. Cuối cùng, cô ngẩng đâu lên hỏi:

- Bác, lượng tàu bị thiếu là bao nhiêu ạ?

- Ừm, để chứa đủ học sinh cho một trường cần bốn chiếc tàu thủy. Hiện nay ta chỉ có hai chiếc thuyền. Dù ta có thể thuê thuyền của những tập đoàn khác, nhưng về chi phí thì...

- Nếu cả hai trường đi cùng một lúc thì sao ạ?

- Hả?

Đề nghị của Yui khiến cho chủ tịch Oga giật mình. Ông định bác bỏ ý nghĩ của cô thì đã bị cô cướp lời.

- Hiện tại, tập đoàn cháu đã hoàn thành xong đợt vận chuyển hàng hóa nên có dư tàu. Nếu gộp hai trường lại đi cùng một lúc thì có thể tiết kiệm được tầm mười triệu yên. Còn mười triệu yên bị thiếu cháu có thể đóng góp cho chuyến dã ngoại...

- Nhưng Yui à, cách đó có thể khả thi nhưng ai lại lấy tiền của cháu như thế...

- Bác, cháu làm cái này là vì cháu và vì bạn của cháu. Chắc chắn mọi người sẽ rất thất vọng nếu biết chuyến đi bị hoãn vô thời hạn.

- Vậy... cảm ơn cháu nhé, Yui!

Cảm nhận được sự kiên quyết của Yui, chủ tịch Oga cũng buông xuôi, thuận theo ý muốn của cô. Hai bác cháu chia tay trong cái ôm từ biệt.

Rời khỏi trụ sở của tập đoàn Oga, Yui bắt chuyến tàu điện tới quận Minato, nơi tập đoàn tài chính Satake đặt làm trụ sở.

Bước vào cổng công ty, cô tiến thẳng về phòng làm việc của ba cô tại tầng hai.

Khác với thái độ lễ phép với chủ tịch Oga, Yui không thèm gõ cửa mà ngang nhiên bước vào phòng. Chủ tịch Satake giật mình ngẩng đầu lên, định quát nhưng lại im bặt khi trước mắt mình không phải là một nhân viên mà là một nữ sinh với mái tóc thả dài quyến rũ.

- Mày... mày đến đây có chuyện gì?

- Con gái đến gặp ba cũng không được hay sao? - Yui thở dài

- Con gái... ba...

Chủ tịch Satake ớn lạnh. Toàn thân mình mẩy nổi lên thứ da gà da vịt. Người ông run bắn lên bởi cách nói năng của con gái ông so với tháng trước:

- Mày... tính xỏ tao hả? Ăn nói cho bình thường đi chứ sao lại ăn nói như thế?

- Ba có bị gì không? Con gọi như vậy là đúng rồi còn gì nữa?

" Híc" Chủ tịch Satake run người muốn xỉu.

- Con có chuyện muốn nhờ ba đây.

" Ra là có chuyện muốn nhờ, chứ không thì sao lại ăn nói như thế. Mà khoan, nó đang nắm thóp của mình mà. Đâu cần phải lấy lòng làm gì chứ?"

- Được rồi, tao hiểu. Nhưng tao muốn biết lí do tại sao mày lại cư xử như thế? Không như tháng trước...

- Dù sao con cũng xin lỗi ba vì lần trước con cư xử chưa phải phép... - Yui gãi đầu. Tất nhiên điều này càng làm cho Ikishige bị mất khả năng điều khiển não bộ suy nghĩ.

Yui hoàn toàn chẳng có ý gì là muốn xỏ ba. Thực ra cuộc trò chuyện với chủ tịch Oga làm cô nhận thức được phải trái. Không thể chối cãi rằng Ikishige là ba cô, và cô là con gái ông. Yui đã biết rằng, cô sẽ không yếu đuối để ba điều khiển cô và cô vẫn sẽ cư xử như con cái với ba mẹ, giống mười năm về trước.

- Híc híc... được rồi con gái, ta có thể làm gì cho con đây? - Chủ tịch Satake hỏi, đầu óc vẫn xoay mòng mòng trước sự thay đổi ba trăm sáu mươi độ của đứa con ngỗ nghịch. Chính ông cũng không biết mình đang nói gì.

- Com muốn mượn bảy chiếc tàu thủy đang "rảnh rỗi" của ba?

- Mày nói sao? - Chủ tịch Satake giật mình. Ông đã trở về trạng thái ban đầu.

- Chúng đang để không mà. Con cần nó cho chuyến dã ngoại sắp tới của trường.

Chủ tịch Satake im lặng. Ông thắc mắc không hiểu tại sao chuyến dã ngoại có liên quan đến tàu bè. Sau một hồi giải thích, ông cũng nắm được tình hình:

- Đó là ngày mấy tháng mấy?

- Ngày 14 - 11.

Chủ tịch Satake lôi một tập tài liệu trong hộc bàn ra, giở loạt soạt. Sau khi đọc vài dòng trong quyển tài liệu, ông lắc đầu:

- Hôm đó tao nhận một lô hàng ở bên Pháp, không đủ thuyền cho mày mượn đâu!

- Đưa con coi! - Yui giật lấy quyển tài liệu, đọc mấy dòng. Cuối cùng, cô thở dài - Xin lỗi ba nhé!

Yui bỏ ra khỏi phòng với một vẻ mặt thất vọng não nề. Chờ cho cánh cửa đóng sập lại, chủ tịch Satake mới gục đầu xuống. Ông nhắm mắt, tay chống cằm, thỉnh thoảng lắc đầu vài cái. Cuối cùng, ông ngẩng đầu dậy, với một vẻ mặt quyết tâm, ông nhấc chiếc điện thoại bàn lên, quay số.

Sau ba hồi chuông, đầu bên kia nhấc máy:

"Chủ tịch, là tôi đây. Có chuyện gì không ạ?"

- Thư kí Toyama, ngày 14 tháng 11 có một lô hàng tôi nhập ở bên Pháp...

"Vâng ạ. Có vẫn đề gì sao, thưa chủ tịch?"

- Hoãn lô hàng đó lại!

"Sao ạ? Nhưng đó là lô rất quạn trọng..."

- Cứ hoãn lại đi!

Chủ tịch Satake dập máy, rồi lại nhấc lên, quay số. Đầu bên kia trả lời. Ông nói:

- Kou đấy à? Tôi đây, là Ikishige.

Yui rút trong cặp chiếc chìa khóa, tra vào ổ. "Cạch" Cánh cửa bật mở. Cô bước vào, thả chiếc cặp xuống ghế, ngồi phịch xuống, thở dài rũ rượi. Cặp mắt vô tình liếc lại chiếc điện thoại đặt trên bàn, cô vươn tới, nhấc ống lên. Sau khi quay số, cô nói:

- Chủ tịch Oga đấy ạ? Là cháu, Yui đây.

"Chào cháu. Có chuyện gì không?"

- Cháu xin lỗi. Cháu không xin được ba mượn tàu rồi.

"Ơ, nhưng Iki vừa gọi cho ta bảo là có thể cho mượn tàu mà!"

- Vậy là sao ạ?

"Ta cũng không biết, ông ấy vừa nói thế!"

Yui vội dập máy. Cô gọi ngay cho Toyama, xác minh mọi chuyện. Bỗng cô khựng lại, một tay vừa đặt điện thoại xuống kệ. Cô nhắm mắt lại, chắp hai tay vào nhau, đưa lên che miệng.

"Ba, con cảm ơn ba nhiều lắm!"

Từ khóe mắt cô, một giọt nước mắt chảy ra...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá công ty chẳng hạn như review trung tam tieng anh i can read, review khoa hoc excel tu tu duy den thuc chien tren ktcity rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status