Thay đổi: Destiny to love

Chương 5: Thay đổi

10 NĂM SAU

- Ôi, thôi chết rồi! - Yamada kêu thất thanh.

- Gì vậy? - Yui ngoái đầu lại.

- Tớ làm rơi mất tờ giấy rồi!

- Giấy nào? - Mika đứng bên cạnh hỏi.

- Đó là tờ giấy tớ viết xấu cô Yuda dạy Hoá...- Mặt Yamada xanh như tàu lá chuối.

- À, bà cô khỉ đột đó...

- Satake, cậu giúp tớ đi mà? Nhé? - Yamada khẩn khoản cầu xin

- Gì chứ? Cậu tưởng tớ là thần thánh sao? Nó rơi ở đâu làm sao tớ biết?

- Tớ biết nó nằm ở đâu... chỉ là tớ không biết làm thế nào để lấy thôi! Đi mà Satake, chuyện này chỉ có câu mới giúp được tớ thôi! - Mắt Yamada rưng rưng.

- Chịu cậu rồi! Nói đi, nó nằm ở đâu? - Yui thở dài.

- Cậu là số một đấy Satake! Nó nằm ở... trên cây phía dưới cửa sổ lớp học mình...

- Thật á? - Yui quay phắt lại. Trông cô hào hứng chẳng khác gì một đứa nhóc mới nhận được đồ chơi mới.

Yui đặt một chiếc ghế sát cửa sổ. Cô bước lên ghế rồi đặt chân lên cửa sô. Khi đã đứng vững, cô co người lại lấy đà...

- Satake... có sao không? Đây là tầng bốn đó! - Yamada đứng run sợ bên cạnh.

- Gì chứ? Mới có từng này mà đã sợ thì cậu nghĩ có ai gọi tớ là Chị hai nữa không? Coi nè!- Nói rồi Yui vươn người ra trước. Cô bật gót chân và phóng ra khỏi cửa sổ.

Cơ thể Yui vốn nhanh nhẹn nên cô có thể điều khiển một cách dễ dàng. Cô chao lượn trên không rồi rơi xuống. Cánh tay linh hoat nhanh chóng bắt lấy một cành cây. Và như để lấy đà, cặp chân thon dài, trắng mịn và rắn chắc vươn ra trước bám vào cành cây. Cô đã nhanh chóng giữ thăng bằng ở trên cây không khác gì một chú Koala. Cô ngoái đầu lên nơi các bạn cô đang nhìn một cách sợ hãi bởi trò chơi kinh dị và mạo hiểm của cô. Cô vươn tay phải ra trước vẫy vấy, tay kia vẫn bám chặt thân cây, nói một cách đắc thắng:

- Sao hả? Tuyệt chứ!

Mika đứng nhìn cô chằm chằm từ nãy đến giờ. Mika hét:

- Yui... KFC... Cola... Bọn chúng ăn hết phần của cậu rồi! - Điều đó làm các học sinh trong lớp khác ngó ra ngoài cửa sổ và những học sinh trên sân trường tập trung về phía cái cây.

- Cái gì hả? - Yui bốc lửa ngùn ngụt.

- Tớ đã cố ngăn nhưng bọn chúng vẫn ăn! - Mika tiếp tục

- Tao đập chết chúng mày, lũ ruồi ăn vụng! - Yui giận dữ cô nắm hai tay lại thành nắm đấm. Sự tức tối khiến cô quên đi một thứ quan trọng...

Cơ thể Yui bị mất thăng bằng. Chỉ bám vào cây bằng chân không thể giúp cô gái Koala giữ độ vững khi ở trên cây được. Đến lúc cô nhận ra thì làn da nõn nà của cô đã bị những vỏ cây cứa vào. Vì đau, cô vô thức nới lỏng chân ra và điều đó khiến cô...

"Bịch"- Yui té nhào xuống đât. Cả người cô trầy trụa. Cô nhổm dậy, phủi đất cát và xoa những vết thương.

- Á! - Yui thốt lên. Không phải vì cơ thể nhức nhối mà là vì trước mặt cô có một người phụ nữ với thân hình "đồ sộ"- Cô Yuda...

- Chào em! - Cô dạy Hoá lớp Yui Yuda Tanami đang chào cô bằng một nụ cười rất "tươi"- Chơi trò này có vui không em?

- Cô Yuda! Cô có thấy hôm nay trời rất đẹp không cô?

- Đừng đánh trống lảng! - Yuda quát. Cứ mỗi lần Yuda quát là cả trường, bao gồm giáo viên, học sinh và vạn vật đều "rung động theo nghĩa đen". Chỉ có Yui đang cố bình tĩnh như thể không có chuyện gì.

- Chắc vì cô là giáo viên dạy Tự nhiên nên không có tâm hồn Xã hội cho lắm. Để em phân tích cho cô nghe! Hôm nay trời xanh mây trắng, gió thổi vi vu, cây cối đâm chồi nảy lộc... - Yui vẫn tiếp tục cái chủ đề đó.

- Ừ, phải ha, cây cối đâm chồi nảy lộc...Thế mà em lại đi trèo cây là sao hả?

- Cô, cô tha cho em đi cô...- Yui bắt đầu "khổ nhục kế"- Cô xem, em bị xây xát cả người bây giờ em cạch rồi, cô đừng phạt em nữa nha. Em bị chảy máu ở đây, đây...

Yui chỉ những vết trầy ở trên má, trên cánh tay, trên đầu gối...Nhưng có vẻ không làm rung động được Yuda. "Hừ, đến như vậy rồi mà cũng không lay chuyển được. Quả xứng danh Khỉ đột. Đành phải đánh vào điểm yếu thôi. Hơi xấu hổ một chút nhưng nếu không làm thế này thì không thể thoát được."

- Và đây nữa...- Yui đưa tay xuống gấu váy, từ từ kéo lên, để lộ bắp đùi trắng mịn. Những người chứng kiến cảnh đó không thoát khỏi kinh ngạc. Đám con trai mặt đỏ như gấc, từ mũi chảy ra thứ nước màu đỏ. Các nữ sinh thì mắt chữ A mồm chữ O, há hốc. Buồn cười nhất vẫn là Yuda. Trông cô chẳng khác gì một chiếc tàu hỏa đang phun khói hùn hụt và ré lên "Tuuu...tuuu...". Cô quay mặt:

- Được rồi, em bỏ váy xuống đi. Tôi tha cho em lần này thôi đấy! - Nói rồi Yuda bỏ đi.

- He he...- Yui đang ngồi cười khoái chí. Cô bỏ váy xuống, nhổm dậy thầm nghĩ: "Đối với những người như cô Yuda thì điểm yếu là ngoại hình. Mình cá cô ta tự ti nhất là về cặp chân ngắn ngủi và đầy lông."Yui kh

Một cơn gió thoảng qua. Nó thổi bay tà tóc dài đen óng của Yui và một vài thứ khác nữa...

Cơn gió đã thổi một tờ giấy từ trên cây xuống. Nó chao lượn trên bầu trời, bay vi vu như hoa bồ công anh rồi đáp xuống trên đầu Yuda. Yamada quay lưng bỏ chạy.

- Satake... - Giọng của Yuda đã bị biến đổi bởi một tiếng ken két do hai hàm răng nghiến lại.

- Vâng? - Yui ngạc nhiên khi thấy thái độ của cô bị quay 180 độ.

Yuda quay phắt lại. Mắt cô dựng ngược lên hình viên đạn, mặt nóng bừng bừng như lửa đốt, vai cô gồng lên như thể muốn xé tan Yui ra làm trăm mảnh.

- Cái gì đây? - Giọng Yuda hừng hực. Cô vừa nói vừa đưa tờ giấy ra trước mặt Yui. Đó là tờ giấy Yamada đã nhờ cô lấy hộ.

- À... đó là...

Kết quả là Yui bị phạt quỳ cho đến hết buổi học.

- Ôi, mỏi quá! - Yui xoay hai vai và đầu gối để thư giãn sau khi bị tra tấn suốt gần hai tiếng rưỡi - Mika, đói quá! Cậu khao tớ ăn gì đi!

- Đây! Có KFC của cậu lúc nãy ăn chưa hết nè! - Mika giơ ra chiếc hộp giấy của Lotteria.

- Ủa, cái này...-Yui ngạc nhiên - Mika, lúc nãy cậu lừa tớ! Cậu biết nếu cô Yuda mà phát hiện, nếu tớ không dùng Khổ nhục kế thì đã bị đình chỉ học một tuần lận đó! - Yui giơ nắm đấm ra dọa Mika.

- Cậu không dọa nổi tớ đâu! - Mika vẫn điềm nhiên - Đây là buổi học cuối ở trường cấp hai Mitsuba mà. Trong hè này chúng ta sẽ trở về Tokyo đó!

- Tokyo... - Yui sựng lại - Vậy... chúng ta sẽ học ở Stars?

- Phải!

Đôi bạn bước đi trong im lặng. Cùng lúc đó, một chiếc Ferrari dừng lại ở sau đôi bạn. Một người phụ nữ bước xuống. Cô cất tiếng:

- Tiểu thư Yui!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như Tương lai nào cho chúng ta?, meo vat học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status