Thì ra yêu anh lại đau đến như vậy

Chương 40


Câu hỏi của Tiểu Hi, có chút khiến cho Hạ Thất Thất không biết trả lời như thế nào.

Thông thường, người phụ nữ mà đi ra khỏi nhà, đa số cũng vì người đàn ông đã phạm sai lầm,và đứa con là vô tội, nhưng lại vì lý do này mà phải kiềm nén chấp nhận sự mất mát người mẹ.

Hạ Thất Thất nhìn ra được, Tiểu Hi rất nhớ mẹ của mình, nhưng, chuyện của người lớn, người ngoài như cô ấy, lại có thể nói được gì?

Thở dài một hơi, Hạ Thất Thất khẽ chạm lên mặt của Tiểu Hi, nói, “Tiểu Hi à, con là đứa trẻ dễ thương nhất ngoan nhất mà cô từng gặp, mẹ của con không về nhà, nhất định không phải vì không thích Tiểu Hi đâu, có lẽ chỉ là tình cảm của ba mẹ con xảy ra vấn đề gì đó, đương nhiên, con sẽ không hiểu được, nhưng, Tiểu Hi nhất định phải vui vẻ tươi cười, có biết không?”

Tiểu Hi mơ mơ hồ hồ, hỏi, “Vậy, làm thế nào mới khiến cho mẹ quay về hả cô?”

Câu hỏi này, đúng là đã làm khó Hạ Thất Thất, cô ấy cũng đâu biết chuyện gì, làm sao mà trả lời?

Tiểu Hi lại hỏi, “Cô ơi, nếu như có người làm cho cô giận, làm cô đau lòng, thì cô có giống mẹ con, mãi mãi không tha thứ cho ba con không?”

Hạ Thất Thất ngơ ngác, nếu như là cô ấy, cô ấy có thể tha thứ không?

Trong tiềm thức của Hạ Thất Thất lại nghĩ đến Sở Thế Kiệt... nghĩ đến tất cả những việc mà Sở Thế Kiệt đã làm với mình... thực ra, cũng không có gì là tha thứ hay không tha thứ, nhưng vì đứa con của cô ấy đã chết, nên trái tim của cô ấy, cũng đã chết theo, sự tồn tại của Sở Thế Kiệt chính là nhắc nhở cô ấy đã từng vì một tình yêu cuồng nhiệt mà ngu xuẩn như thế nào, và cô ấy, sẽ không ngu ngốc như vậy nữa.

Hạ Thất Thất nắm lấy bàn tay của Tiểu Hi, nói, “Tiểu Hi à, có những lỗi lầm, là không thể tha thứ được, nhưng, cho dù không được tha thứ, chúng ta cũng có thể thử bù đắp lại, như vậy, mới không thẹn với lòng mình.

Tiểu Hi nghiên đầu, rõ ràng là nghe không hiểu những gì mà Hạ Thất Thất đang nói, nhưng nhớ lại những câu hỏi mà những ngày qua Sở Thế Kiêt đã căn dặn mình rất nhiều lần, Tiểu Hi vẫn hỏi một cách như học thuộc lòng vậy, “cô ơi, vậy có nghĩa là, nếu như ba con cố gắng bù đắp, cô sẽ tha thứ cho ba sao?”

Hạ Thất Thất không nghe ra lỗi xưng hô trong câu nói của Tiểu Hi, cô ấy chỉ nghĩ rằng Tiểu Hi là muốn lấy ví dụ so sánh ra hỏi cho đơn giản, thực ra cô ấy muốn nói, có những bù đắp, giống như con người chết đi không thể sống lại vậy, là uổng công mà thôi, nhưng không muốn Tiểu Hi có suy nghĩ bi quan, nên đã đổi lại nói, “Ừ, người xưa thường nói, biết sai mà sửa thì không gì tốt bằng, nếu như đối phương biết lỗi, và cố gắng hối lỗi sửa sai, vậy thì những người đó, cũng sẽ xứng đáng được tha thứ.”

“Thật vậy sao?” Tiểu Hi cực kỳ xúc động, mà dùng sức ôm lấy Hạ Thất Thất nói, “Cô đừng quên những gì mà hôm nay cô nói nhé.”

Có nghĩa là sao?

Hạ Thất Thất đang bối rối, thì Tiểu Hi đã mừng khấp khởi mà cầm lấy cái muỗng lên, sau đó múc một muỗng trứng hấp, vui vẻ nói, “Cô ơi, mấy món ăn này đều rất là ngon, nếu như sau này ngày nào con cũng được ăn cơm cô nấu thì tốt biết mấy!”

Trẻ con đúng thật là lúc nắng lúc mưa, Hạ Thất Thất mỉm cười, chỉ xem lời Tiểu Hi như lời trẻ con nói, không nghỉ gì nhiều.

Ngày hôm nay, Hạ Thất Thất cứ như vậy mà ở bên Tiểu Hi chơi, cho đến 9 giờ tối, Hạ Thất Thất nhiều lần nhìn lên cái đồng hồ treo trên tường, nói, “Tiểu Hi, ba con mấy giờ mới về vậy?”

Thực ra bình thường vào thời gian này Tiểu Hi đã đi ngủ rồi, nên trên gương mặt nhỏ bé đó cũng đã xuất hiện vẻ buồn ngủ, vừa ngáp vừa nói, “Con không biết nữa, ba nói, ba đi vùng khác rồi, nếu như tối nay về không kịp, thì kêu con ngủ một mình.”

“Cái gì?!” Hạ Thất Thất có chút lờ mờ, sao lại có người cha như thế này, không ngờ lại bận đến nỗi mà để một đứa trẻ ba tuổi ở nhà một mình như vậy, thật là không có một chút trách nhiệm nào cả! Hèn gì người phụ nữ kia lại đi ra khỏi nhà, người đàn ông này chắc là một người cuồng công việc, nên mới làm cô giận bỏ đi.

Tiểu Hi làm ra vẻ như đã quen với việc như thế này và nói, “Không sao đâu, ba con cũng thường hay như vậy lắm, Tiểu Hi cũng đã quen rồi, bây giờ đã trễ rồi, cám ơn cô hôm nay đã chơi với con, cô về nhà đi.”

“...” đứa trẻ này, hiểu chuyện đến nỗi khiến người khác cũng cảm thấy thương xót.

Hạ Thất Thất ôm lấy Tiểu Hi, nói, “Tiểu Hi, nếu như hôm nay ba con không về, thì cô ở lại ngủ với con, có chịu không?”

Tiểu Hi chính là đang đợi câu nói này đây!

Cái đầu nhỏ ấy lập tức gật lia lịa còn nhanh hơn con gà mổ thóc vậy, “Dạ chịu, con cám ơn cô!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 1 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như tu dieu de phan 2 phap thoai dai duc thich thien xuan, chan nhu tu tanh tuy duyen bat bien hoa thuong tuyen hoa khai thi những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status