Thiên đạo đồ thư quán

Chương 3455: Bày trận (2)

Tuy mượn trận pháp trong đại điện, hắn có thể chống đỡ Ngoan Nhân, nhưng thương thế lúc trước quá nặng, giờ phút này đã có chút lực bất tòng tâm.

Tiếp tục nữa, Ngoan Nhân không dễ chịu, thương thế hắn khẳng định càng nặng, làm không cẩn thận sẽ trực tiếp vẫn lạc!

Vì lẽ đó, hiện tại bất luận tiêu phí bao nhiêu đánh đổi, cũng phải lưu lại những người này, nếu không chết nhất định là hắn!

Đặc biệt là, tiêu phí vô số tâm huyết, mới tinh luyện Long huyết, không tìm về được, thương thế của hắn muốn khôi phục, còn không biết năm nào tháng nào.

- Cái này có thể!

Năm vị Cổ Thánh cúi đầu nhìn sang, ngay sau đó nhìn thấy Mặc Linh Cổ Thánh và Ngoan Nhân đang cùng hai vị Cổ Thánh khác chiến đấu.

- Chúng ta đã trốn không thoát...

Thấy trong khoảng thời gian này chậm trễ, các Cổ Thánh triệt để đi tới trước mặt, đáy lòng Mặc Linh Cổ Thánh phát lạnh.

Đối mặt hai vị vừa rồi, hắn còn có cơ hội chạy trốn, trước mắt nhiều như vậy... Đã tuyệt không có khả năng.

- Ta cố ý chờ bọn hắn tới, nếu không quả thực trốn không thoát...

Vẻ mặt Trương Huyền trở nên trắng, mỉm cười.

Sắp đặt ra nhiều trận kỳ như vậy, coi như hắn nắm giữ Thiên Đạo thư viện, chân khí trong cơ thể vô tận, vẫn cảm thấy tràn đầy mệt mỏi.

- Cố ý chờ bọn hắn?

Mặc Linh Cổ Thánh sửng sốt.

Đã như vậy, còn có tâm tình nói đùa?

Cái này có thể chết người ngươi biết không...

- Các ngươi chính là những Cổ Thánh trợ giúp Linh Hoàng? Tại hạ là bằng hữu của Dung Hoàng, hắn không chết, mà là bị Linh Hoàng liên hợp Nhân tộc đánh lén bị thương nặng...

Không để ý tới Mặc Linh Cổ Thánh đã rối loạn, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía từng bóng người.

Có thể lôi kéo tốt nhất.

- Đừng nghe hắn nói bậy, hắn là gian tế của Nhân tộc, là một vị Danh Sư, nhanh động thủ, giết cho ta...

Lời còn chưa dứt, thanh âm của Thần Linh Hoàng lo lắng vang lên.

Mới vừa rồi còn tính toán lưu đối phương một mạng, hiện tại đã không quản được nhiều như vậy.

Những người này, hiện tại hiệu trung với hắn, nhưng từng cái bằng mặt không bằng lòng, dính dáng lợi ích, một khi Thần Dung Hoàng hứa hẹn chỗ tốt càng lớn, còn có thể điều khiển hay không, liền không nói được rồi.

- Danh Sư?

Nghe nói đối phương là Danh Sư, hơn nữa lẫn vào nơi này, rất nhiều Cổ Thánh biến sắc.

- Ta là Danh Sư? Linh Hoàng, lý do này của ngươi quá gượng ép đi, ta một thân sát lục chân khí tinh thuần nồng đậm, thực sự là huyết mạch hoàng thất Linh tộc, Danh Sư... uổng cho ngươi nói ra được!

Trương Huyền cười lạnh, chân khí trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển.

Trong nháy mắt, sát lục chi khí tinh thuần từ trong cơ thể tuôn trào ra, huyết mạch tinh thuần, so với ba đại Hoàng giả chỉ mạnh không yếu.

- Cái này...

- Sát lục chân khí tinh thuần như vậy, nhân loại thật sự có thể ngụy trang ra sao?

- Có thể ngụy trang thành như vậy, chỉ sợ chúng ta không cần sống...

Mấy vị Cổ Thánh nổi lên nghi ngờ.

Điểm trọng yếu nhất phân biệt Dị Linh tộc, chính là sát lục chân khí, càng tinh khiết, nói rõ huyết mạch càng cao cấp, vị trước mắt này chân khí tinh thuần, so với bọn hắn còn mạnh hơn, thực là Danh Sư sao?

- Giết hắn, chuyện lúc trước đã đáp ứng, gấp đôi!

Thấy mấy vị Cổ Thánh do dự, tựa hồ tin đối phương, Thần Linh Hoàng cắn răng.

- Tốt, chẳng cần biết hắn là ai, động thủ!

Ánh mắt năm vị Cổ Thánh run lên.

Dị Linh tộc ở chung, hoàn toàn khác biệt Danh Sư đại lục, người sau chú ý quy củ, mà bọn hắn không có quy tắc.

Có chỉ là lợi ích.

Đối phương là người của Thần Dung Hoàng, hay Danh Sư, đối với bọn hắn mà nói, không sao cả.

Thần Linh Hoàng đồng ý đồ vật, tăng lên gấp đôi, tuyệt đối là Thần Dung Hoàng không cách nào cho.

Đã như vậy, còn có cái gì có thể suy tính?

Chết hay không, người này là ai, cũng không sao cả...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.7 /10 từ 33 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Thành phố ngàn hoa, xứ sở tình yêu, thành phố mộng mơ,… là những cái tên mà người ta đã dùng để miêu tả về Đà Lạt. Thiên nhiên, con người Đà Lạt đã đi sâu vào áng văn, nghệ thuật và cả tiềm thức của mỗi người. Nhưng dù có miêu tả thế nào bạn sẽ không thể hình dung hết nếu chưa một lần đặt chân đến đây. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như du lich da lat thang 8, văn hóa đà lạt Đà Lạt đẹp mê hồn với một chút se lạnh trầm buồn, đủ để bạn diện đồ mùa đông, lang thang trên những con đường thơm mùi hoa lá, hay cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ xinh mà ngắm dòng đời chầm chậm trôi,… Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến cho bất cứ ai đều phải khao khát được ghé thăm Đà Lạt dù chỉ một lần trong đời.