Thiên tài bảo bối: tổng tài không được đụng mẹ ta

Chương 136: Thanh phong tuấn đánh người!



Edit:Dực

Beta:Tieumanulk

Diệp Vị Ương vừa mới ra khỏi phòng làm việc liền nhìn thấy một vị tiểu thư mang theo hai người mặc tây trang xa lạ đến đại sảnh,nói là đến tìm cô.

“Xin hỏi, cô là Diệp tiểu thư có phải không?”

Đúng vậy! Xin hỏi các vị tìm tôi có việc gì?’ Diệp Vị Ương hết sức bình tĩnh.

“Có chút chuyện riêng tư muốn tìm tiểu thư một mình tới một nơi nói chuyện.”





“Nếu là chuyện liên quan tới tôi thì cho tôi hỏi một chút,chuyện liên quan tới tôi là về vấn đề gì? Cô không muốn cùng người xa lạ nói chuyện nhiều.

Hai người đàn ông mặc tây trang liếc mắt nhìn nhau nói “Thì là về chuyện thân thế của cô!”

“Thân thế?” Diệp Vị Ương mở to mắt nhìn,bị gợi liên một tia hứng thú.

Nhưng cô vẫn giả vờ hết sức bình tĩnh như cũ,nhíu mày nói “Xin lỗi! Tôi là một người hết sức bình thường, sinh ra ở một gia đình hết sức bình thường, tôi cho rằng thân thế của mình không cần nói chuyện với người xa lạ.”

“Cái này…….Diệp tiểu thư, theo điều tra của chúng tôi, cô chính là người con gái mà chủ nhân tôi muốn tìm cho nên hi vọng cô có thể cùng chúng tôi đi gặp ngài một lần”

Diệp Vị Ương cười cười, từ chối nói “Ngại quá, các người chỉ là kẻ làm thuê,như vậy ai muốn gặp tôi thì mời cứ tới đây đi.”

Cô từ nhỏ đã chỉ có mẹ hơn nữa mẹ cũng chưa từng yêu thương cô,tới tận bây giờ cô cũng chưa từng thấy mặt cha,tuy cô đã từng có ý nghĩ tìm cha của mình nhưng mẹ cô lại chưa bao giờ tiết lộ chút thông tin gì về ông,nên nhiều năm về sau cô cũng nản lòng bỏ qua.

“Vậy…Diệp tiểu thư,xin hãy suy nghĩ một chút,chúng tôi sẽ tìm đến cô sau.” Nói xong hai người thám tử tư liền rời đi.

Chiều hôm đó,Diệp Vị Ương cũng không có hứng đi làm nữa,nản lòng nản trí trở về nhà. Dọc theo đường đi mặc cho A Viễn có hỏi như thế nào cũng không trả lời.

……………………………………………………..

Bên trong biệt thự.

Thanh Phong Tuấn không phát ra tiếng động từ sau lưng ôm lấy cô

Cô từ trong lồng ngực hắn xoay người núp vào lồng ngực hắn,nước mắt lặng lẽ chảy xuống,cô nghĩ mình kiên cường nhưng cuối cùng lại đa cảm rồi.

Thật ra thì cô rất mong được gặp mặt những người thân khác của mình,hỏi cha rằng tại sao trước kia lại vứt bỏ cô và mẹ cô.

Diệp Vị Ương vùi mặt vào lồng ngực Thanh Phong Tuấn khóc thút thít, cô run rẩy vui mừng nói “Tuấn,hôm nay có người đột nhiên tới tìm em,có thật là người mà em phái tới ? Cha em trước kia vứt bỏ em,hiện tại sao lại muốn tới tìm em?”





Thanh Phong Tuấn nhẹ nhàng thở dài một tiếng “Nếu em muốn gặp ông ta thì nên đi gặp.” Mặc dù như vậy sẽ khiến cho hắn gặp thêm phiền phức rất lớn.Về thân thế của Diệp Vị Ương,hắn đã điều tra rất rõ ràng rồi nhưng lại có một số việc hắn không thể nói với cô.

Hắn vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô,trầm ngâm trong chốc lát lại không yên lòng nói thêm một câu “Muốn gặp cũng được nhưng cũng phải tùy vào chỗ gặp mặt.”

Thanh Phong Tuấn thật tốt,luôn nắm bắt được tâm tư của cô rất chính xác rồi ủng hộ cô. Lúc Diệp Vị Ương cọ xát trong lộc ngực hắn, khóc cũng đã mệt rồi,cảm giác mí mắt ngày càng nặng,cô nhỏ giọng thì thầm sau đó an tâm nằng trong lòng hắn thiếp đi.

Đợi sau khi Diệp Vị Ương ngủ say,Thanh Phong Tuấn nhẹ nhàng đặt cô xuống,đắp chăn cho cô xong rồi đi ra ngoài.

Ngoài cửa phòng khách,dường như A Viễn đã chờ rất lâu,thấy hắn ra ngoài lập tức lo lắng nói “Thiếu chủ, xem ra người bên kia quả thật đã chủ động tới gặp Diệp tiểu thư ,ông ta nhất định đã chuẩn bị nước cờ hiểm cuối cùng rồi.”

Trước mặt Thanh Phong Tuấn A Viễn không dám nói năng linh tinh,chỉ đứng vô cùng cung kính,trong đôi mắt có chút sợ hãi lại có cả sự khâm phục

“Bốp!”

Không đợi A Viễn hiểu chuyện gì đang xảy ra,lồng ngực hắn bị Thanh Phong Tuấn hung hăng đánh một quyền,nhất thời khiến hắn thống khổ ngồi xổm xuống,cảm thấy trong miệng mình đã có mùi máu tanh. Chậc chậc, cú đấm của thiếu chủ quả nhiên lợi hại.

Ngay sau đó,thanh ấm lạnh lẽo của Thanh Phong Tuấn truyền đến “Tại sao cậu lại để người xa lại như vậy đến gần Vị Ương?” Phương thức sinh tồn trong giới hắc đạo năm năm trước hắn đã biết rồi, khi ra tay phải nhanh phải hung ác nhưng cũng phải thật chính xác.đối với người yêu của người khác tuyệt đối không thể khoan dung nếu không cũng sẽ bị người khác gây khó dễ, nếu không gay cả mình chết như thế nào cũng không biết.

“Thật xin lỗi!” A Viễn cảm thấy lần này quả thực do hắn sơ sót, khi nhận được lệnh của Thiếu chủ chỉ thị hắn tới đây bảo vệ Diệp Vị Ương thì hẳnphải hiểu rõ chị dâu tương lai quan trọng với thiếu chủ như thế nào.

Thế mà hiện tại,hắn lại khiến cho sự an nguy của chị dâu bị uy hiếp,lại khiến chị dâu khóc thút thít thực sự là không nên.

A Viễn yên lăng chịu đựng một quyền này,không có nửa điểm phản kháng,thời gian ở cùng với Thanh Phong Tuấn không dài nhưng A Viễn vô cùng tôn kính hắn. Hắn chỉ hi vọng mình giữ được mạng để bù đắp sai lầm này.

“Cậu ra ngoài!” Sắc mặt Thanh Phong Tuấn trùng xuống chỉ vào cửa.Nếu không phải tiểu Ngân và hắn đều có việc quan trọng hơn cần xử lý thì việc bảo vệ Diệp Vị Ương hắn không muốn giao cho thuộc hạ khác làm.

“Thiếu chủ, tôi đảm bảo, tuyệt đối sẽ không có lần sau!” A Viễn cầu xin,ai cũng biết trong cả tổ chức Ám Ảnh chỉ có hắn cực kỳ sủng bái Thiếu chủ. Có thể làm việc vì thiếu chủ,ở lại bên cạnh ngài ấy là tâm nguyện của hắn,hắn cảm thấy rất vinh dự. Hôm này thực sự chỉ là do hắn nhất thời sơ sót.

Thanh Phong Tuấn cũng không vì lời cầu xin mà động lòng,vẫn hai từ kia “Cậu ra ngoài!”





Giọng hắn trầm xuống thêm vài độ trầm thấp như đến từ địa ngục,hai tròng mắt phát ra tia lạnh như băng,hắn không cho phép khi phương pháp an toàn cùng với tất cả kế hoạch còn chưa bố trí xong Diệp Vị Ương gặp bất kỳ nguy hiểm nào.

Hai chân A Viễn run lên nhưng hắn không thể đi! Thiếu chủ đã từng cứu hắn, khó khăn lắm mới lấy được cơ hội cố gắng hết sức báo ơn này, hắn thề sống chết đi theo! Từ khi bắt đầu gia nhập tổ chức Ấm Ảnh đi theo Thiếu chủ, thời khắc đó hắn liền chuẩn bị vì thiếu chủ làm tất cả mọi việc.Cùng lắm là chết,hắn tuyệt đối không phản bội tổ chức cùng thiếu chủ.

Đang lúc A Viễn chuẩn bị tốt việc chịu chết thì Diệp Vị Ương mơ mơ màng màng xoa xoa đôi mắt đang buồn ngủ, ngờ vực hỏi “Ách, Tuấn, anh đuổi người nào đi à?”

Cô bị một âm thanh rống giận trầm thấp đánh thức,thanh âm quen thuộc với cô hẳn là do Thanh Phong Tuấn phát ra. Cô cảm thấy kỳ quái,liền bò dậy muốn nhìn một chút,đẩy cửa phòng ra thấy gương mặt lạnh lùng của Thanh phong Tuấn cùng với vẻ mặt đưa đám hi sinh vì đại nghĩa của A Viễn.

Thanh Phong Tuấn xoay người, tức giận trên mặt thoáng cái đã biến đi,hắn tiến tới vuốt tóc cô,để cho cô tựa vào người mình, nhẹ nhàng nói “Không có gì, em tiếp tục ngủ đi!”

Cũng bởi vì Diệp Vị Ưng xuất hiện kịp thời mà A Viễn được ở lại.

Kể từ ngày hôm đó, A Viễn dường như là trừ lúc ngủ,bất kỳ lúc nào Thanh Phong Tuấn không có mặt,mỗi phút mỗi giây đêu ở bên người Diệp Vị Ươi trông coi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.1 /10 từ 7 lượt.

Cuộc sống ngày nay quá nhiều áp lục, sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay từ trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như hinh anh dep ve thien nhien bon mua, top nhung hinh anh buon trong cuoc song đặc biệt có những câu danh ngôn, châm ngôn sống độc quyền chỉ có tại tapchianhdep.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status