Thiêu đốt tình yêu: Tấn công tổng giám đốc tuyệt tình

Chương 90: Chú rễ đáng thương nhất trong lịch sử



Trong lúc đáy mắt Nguyệt Tiêm dao động sóng gợn, nhìn hắn một cái thật sâu, xoay người nhìn về phía cha sứ, kiên định nói: "Tôi . . . . ."

"Đùng đùng, đùng đùng. . . . . ." Tiếng pháo nổ bắt đầu vang dội. Phía dưới mỗi cái ghế đều có pháo, mùi khói thuốc súng nồng đậm liền tràn ngập khắp nhà thờ, khách mời hoảng sợ rối loạn. Khung cảnh trang nghiêm liền rơi vào hoảng loạn.

"Cướp cô dâu, cướp cô dâu ——" Giọng nói trong trẻo của hai đứa trẻ vang lên.

Nhạc Nhạc kéo Ám Dạ Tuyệt, "Cha nuôi, ôm cô dâu đi mau! Bên ngoài có chú dao găm tiếp ứng!"

Ám Dạ Tuyệt phản ứng kịp, đi tới bên cạnh Nguyệt Tiêm Ảnh, ngay lúc cô giật mình không biết làm sao đã bế cô lên, xông qua khói thuốc cuồn cuộn, giống như biến mất giữa màn sương mù dày đặc.

"Tiểu Tuyết!" Ám Dạ Lệ vừa muốn bước ra một bước, phát hiện hai chân bị dính chặt trên mặt đất, ra sức như thế nào cũng tránh không thoát.

"Chú mặt nạ, chúng cháu dùng chính là nhựa cao su cực mạnh, chú có vùng vẫy như thế nào cũng vô dụng ." Khả Khả ngồi ở trên sàn bắt đầu nâng cằm nhàn nhã nhìn hắn.

Nét mặt Ám Dạ Lệ trầm xuống, "Tôi không biết cởi giầy sao?"

Nhạc Nhạc bĩu môi, chớp chớp đôi mắt trong sáng, "Cởi giày ở trước mặt người khác có phải rất không lễ phép hay không hả?"

Khả Khả cười xấu xa, "Đúng vậy...! Chúng cháu sẽ làm cho chú không thể nào thoát được."

Cậu bé và Nhạc Nhạc lấy chai nhựa nho nhỏ, đổ nhựa cao su vào trong giày của hắn.

"Hai đứa tiểu quỷ. . . . . ." Ám Dạ Lệ tức giận, hai cái chân áp sát quá gần, làm cho nhựa cao su, giầy vớ còn có chân của hắn đều dính lại một chỗ.

"Khả Khả, nhựa cao su mở ra nhất định phải dùng hết, chúng ta đổ hết vào đi!" Nhạc Nhạc nhe răng trợn mắt nở một nụ cười thật to, "Chú mặt nạ, chân của chú thật lớn, cháu dùng nhiều nhựa cao su một chút a!" Nói xong, cô bé lại mở một lọ nửa.

Khách mời ở phía sau giống như chạy nạn, vội vàng chạy thoát ra ngoài hiện trường hỗn loạn, hoa tươi rãi rác khắp nơi, bị giẫm đạp, bị hun khói, có vẻ cháy sém, dơ bẩn. . . . . . Hai tiểu quỷ thì đang quỳ gối trên mặt đất, hưng phấn dâng trào hành hạ Ám Dạ Lệ.

"Hai đứa. . . . . . Hai đứa là con nhà ai? Thật là vô pháp vô thiên, chú chính là xã hội đen, hai đứa cẩn thận. . . . . ."

"Nhạc Nhạc, chú ấy là xã hội đen sẽ có chút thực lực, hay là chúng ta thêm một chút?"

Nghe được đề nghị của Khả Khả, Nhạc Nhạc tích cực hưởng ứng, cô bé trở mình bò lên khỏi sàn nhà, đem một chiếc ghế còn cao hơn cô bé đặt ở phía sau người Ám Dạ Lệ.

"Chú, người của chú đều ở bên ngoài ngáy ò ó o, đoán chững trong chốc lát sẽ không tỉnh lại, chú đứng như vậy sẽ mệt chết, ngồi xuống đi!" Nhạc Nhạc nở nụ cười ngây thơ với hắn.

Ám Dạ Lệ biết hai tiểu ác ma này ác độc, đương nhiên sẽ không ngoan ngoãn nghe lời, "Tiểu quỷ! Nhanh thả chú ra, bằng không đợi một lát đừng trách chú không khách khí!"

"Hì hì. . . . . . Chú, cháu đáng yêu như vậy, cháu biết chú sẽ không không khách khí với cháu !" Nhạc Nhạc cười ngọt ngào.

Thừa dịp Nhạc Nhạc đang "liếc mắt đưa tình" với Ám Dạ Lệ, Khả Khả đã đi ra phía sau của hắn, vẽ loạn một lớp keo dán cực mạnh trên mặt ghế, sau đó là tay vịn, sau đó ra hiệu cho Nhạc Nhạc.

Khóe miệng Nhạc Nhạc giương lên, thoáng hiện nhanh qua xấu xa, "Chú rất đẹp trai...! Lớn lên cháu gã cho chú có được không. . . . . ." Nói xong, nhào vào trong lòng Ám Dạ Lệ, "Ôm ôm!"

Ám Dạ Lệ rất sợ cô bé lại ra cái chiêu kỳ quái gì, thân thể chớp động, nhưng hai chân bị dính chặt trên mặt đất nên mất đi thăng bằng, hắn liền ngửa ra sau, đặt mông ngồi xuống ghế tựa hai tay rơi vào trên tay vịn.

Nhạc Nhạc không vui chu miệng lên, "Không ôm cháu thì thôi! Cô bé nhỏ xinh đẹp này cũng không thiếu ôm."

"Ok!" Thành công, Khả Khả hoan hô nhảy nhót từ phía sau người Ám Dạ Lệ đến phía trước.

Nhạc Nhạc xoay đầu, "Vẫn là hi sinh sắc đẹp của cô bé nhỏ xinh đẹp một chút!"

Ám Dạ Lệ vùng vẫy một cái, phát hiện thân thể và hai tay không thể nhúc nhích , "Hai đứa tiểu quỷ này, hai đứa muốn làm gì!"

"Muốn giúp chú đổi hình tượng." Nhạc Nhạc đụng đụng Khả Khả, "Cảm thấy anh tê giác, thế nào hả?"

Khả Khả giống như hiểu được, gật gật đầu, "So với cái chị gì gì đó, dễ thực hành hơn!"

"Vậy thì làm như vậy đi!" Nhạc Nhạc dẫm lên trên ghế, bắt đầu lôi kéo tóc của hắn.

Cô dâu bị người ta cướp đi, còn ở đây chịu đựng hai tiểu ác ma ngược đãi, đời người nhiêu chuyện đau thương, có bao nhiêu là khóc trong hôn lễ.

****************************

"Anh mau thả tôi ra, tôi muốn đi kết hôn! Anh có nghe hay không! Anh, tên khốn kiếp này. . . . . ." Nguyệt Tiêm Ảnh bị Ám Dạ Tuyệt khiêng trên đầu vai giống như bao tải, dọc đường vẫn kêu la, hai chân đá loạn.

Một cảnh này thật giống như trở về năm năm trước, và cảnh tượng gặp lại nhay tại câu lạc bộ "Hoàng Đình".

"Lần này cho dù là khốn kiếp, anh cũng đồng ý! Lần này, một khi bắt được em, anh sẽ không bao giờ buông tay!"

"Tuyệt thiếu, ở đây!" Giọng nói nam tính nhưng lại mặc váy hoa, trang điểm dày đậm, nói ra như thế nào cũng có chút quỷ dị.

Lăng Phong Ngãi mở cửa xe, vẫy tay với Ám Dạ Tuyệt, nghênh đón hắn ta là ánh mắt nhìn quái vật.

"Cậu ăn no rãnh rỗi, để làm mình ra bộ dáng quỷ quái này để ban ngày ban mặt ra ngoài dọa người sao?" Ám Dạ Tuyệt nhét Nguyệt Tiêm Ảnh vào ghế sau, chính mình cũng ngồi xuống.

"Anh cho rằng tôi phát điên sao, làm người tốt thật không đáng, làm quỷ dọa người sao, còn không phải là bị tiểu ác ma nhà Nhậm Mục Diệu làm ra sao!" Lăng Phong cắt oán giận một câu, ngồi vào chỗ tay lái, lập tức phát động motor.

"Khả Khả và Nhạc Nhạc đâu? Chúng ta có nên chờ bọn nó không?" Ám Dạ Tuyệt nhìn "tác phẩm kinh điển" của hai đứa thì không nhịn được cười.

Lăng Phong Ngãi bày ra gương mặt u ám, "Đôi tiểu ác ma này ngay cả lên trời xuống đất đều có thể, tại sao phải sợ hai đứa nó không về được Nguyệt Minh Khâu chứ?" Hắn ta hừ một tiếng, đạp chân ga, nghênh ngang mà đi!

Hình tượng của Lăng Phong Ngãi như vậy làm cho Nguyệt Tiêm Ảnh cười đến ngửa tới ngửa lui, trong lúc này cũng quên phản kháng , điều hòa hơi thở, nói: "Ha ha. . . . . . Khuôn mặt này của anh rất tốt. . . . . . Rất có ý sáng tạo!" Cô vỗ vỗ bả vai Ám Dạ Tuyệt, "Lần sau anh cũng có thể thử xem!"

Thử? Nét mặt Ám Dạ Tuyệt lập tức cứng ngắc, sức ảnh hưởng của đôi tiểu ác ma Khả Khả và Nhạc Nhạc này quá lớn, ngộ nhỡ Nguyệt Tiêm Ảnh đơn thuần của hắn "gần mực thì đen" thì hắn liền thảm rồi. Xem ra, hắn cũng phải bắt chước học theo Nhậm Mục Diệu, trốn ra nước ngoài.

*******************************

"Bốp bốp!"

Nhạc Nhạc vỗ vỗ tay, "Xong! Chú mặt nạ, đột nhiên cháu phát hiện chú rất có tiềm nặng làm tê giác a...!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như được mất trong cuộc sống, dua be tai sinh Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.