Thiếu gia bị bỏ rơi

Chương 1376: Người áo xám trong thị trấn cổ


- Tiểu Mi, dì thực sự không có chuyện gì, con không nên trách cứ Diệp Mặc.

Thanh âm có chút run run của Mục An truyền đến, cô hộ sĩ phía sau bà vẫn còn mang theo vẻ mặt khiếp sợ.

- Cô...

Tô Mi cũng giống như cô hộ sĩ kia, vẻ mặt đều kinh hãi nhìn Mục An, một hồi lâu sau mới lên tiếng:

- Cô là, đúng là Dì sao?

Mục An gật đầu với Tô Mi:

- Tiểu Mi, ở đây nói chuyện không tiện, chúng ta trở về rồi hãy nói. Diệp Mặc, cậu cũng trở về cùng tôi đi, tôi thật sự là có nhiều chuyện cần phải hỏi cậu.

Diệp Mặc gật đầu nói với Tô Mi:

- Tô Mi, cô đưa dì về trước đi, tôi một lát nữa sẽ tới. Ở đây tôi vẫn còn có một số việc cần làm.

Lần này Mục An lại rất thẳng thắn, trực tiếp gật đầu với Diệp Mặc rồi kéo Tô Mi vẫn còn chưa kịp phản ứng vội vã rời khỏi bệnh viện.

- Mạc đại sư...

Mục An và Tô Mi vừa đi, thì người trung niên kia lại cẩn thận gọi Diệp Mặc một tiếng.

Diệp Mặc thấy người trung niên này vẫn tìm tới đây, thì liền nói:

- Cha của anh có phải là vẫn còn khỏe mạnh hay không? Anh muốn nhờ tôi giúp trị bệnh cho cha anh phải không?

- Đúng, đúng...

Người trung niên kia vội vàng nói:

- Năm đó cha tôi sau khi về nhà, thì bệnh tim rất nhanh đã bộc phát, nhưng lại không thể tìm được Mạc đại sự nữa rồi. Cha tôi sai người đi tìm nữ sĩ tên Thanh Huệ kia, thì cũng biết được bệnh tình của nữ sĩ Thanh Huệ kia đã được ngài chữa khỏi rồi. Sau đó cha tôi lại tìm được đại sư Mông Cửu Sơn, tuy nhiên vẫn không có được tin tức của Mạc đại sư...

- Cha của anh cũng không tệ, không ngờ có thể sống tới tận bây giờ.

Diệp Mặc cũng thực sự tán dương một câu, ngày đó hắn cảm thấy rằng cái người đàn ông trên máy bay kia hẳn là không còn sống được bao lâu nữa.

Người trung niên trước mặt liền vội vàng nói:

- Là vì cha của tôi quanh năm đều dùng sản phẩm ‘Dưỡng tâm hoàn’ của dược phẩm Lạc Nguyệt, cho nên mới giữ lại được một cái mạng.

Diệp Mặc gật đầu. Quanh năm dùng ‘Dưỡng tâm hoàn’ hiển nhiên là không phải hạng người giàu có bình thường. Hắn liền tùy ý lấy ra một tờ giấy trắng, sau đó lại vẽ vài đường trên giấy. Lại đưa tờ giấy đó cho người trung niên trước mặt rồi nói:

- Mang tấm bùa này dán trước ngực của cha anh, một giờ sau sẽ tốt.

Tuy rằng Diệp Mặc vẫn chưa phải là đại sư luyện chế đạo bùa, nhưng với tu vi Hóa Chân tầng ba hiện tại của hắn, thì vẽ một đạo bùa chú chữa một cái bệnh tim đơn giản vẫn có thể làm được. Đan dược trên người của hắn đều là đan dược vô cùng trân quý, không cần thiết phải lãng phí.

Người trung niên kia khom người tiếp nhận tờ giấy của Diệp Mặc, sau đó liền không hề chậm trễ cất vào trong người, đồng thời lấy ra một tấm thẻ. Y biết quy củ của Diệp Mặc, tuy rằng năm đó y chỉ là một thiếu niên, nhưng chuyện Diệp Mặc chữa bệnh lấy tiền y cũng thấy được rõ ràng.

Diệp Mặc khoát tay:

- Tiến này đối với tôi vô ích rồi, anh đi đi.

Người trung niên kia cũng rất biết nhìn tình huống, y thấy hòa thượng Ngộ Đạo vẫn còn đang chờ ở một bên, lập tức biết là Diệp Mặc còn có chuyện trọng yếu hơn. Cho nên liền vội vã thu hồi lại tấm thẻ của mình, khom người cảm tạ với Diệp Mặc sau đó mới chậm rãi rời đi.

Thấy tất cả mọi người đều đã đi rồi, Diệp Mặc mới nhìn hòa thượng Ngộ Đạo rồi hỏi:

- Về hung thủ tiêu diệt ẩn môn, ngài có chút đầu mối nào không?

Đối với Diệp Mặc mà nói, chỉ cần có một chút đầu mối, thì hắn có thể sử dụng thần thức tìm được rồi. Bất luận là kẻ này trốn ở chỗ nào, chỉ cần là còn ở Địa Cầu, không phải là ở dưới đáy biển hoặc là sâu trong lòng đất, thì hắn đều có thể dùng thần thức mà tìm kiếm. Nói một cách khác, cho dù là những người này trốn trong lòng đất, thì hắn cũng chỉ cần tốn thêm chút thời gian là có thể tìm ra được.

Hòa thượng Ngộ Đạo liền lắc đầu:

- Không có bất kỳ đầu mối nào, chỉ là Thư Viện Cửu Minh có một võ giả Huyền cấp may mắn thoát khỏi nói rằng những người đó đều ăn mặc quần áo mầu xám. Hơn nữa những người này không chỉ có thân thủ lợi hại, còn mang theo vũ khí cực kỳ lợi hại nữa.

- Trên quần áo của chúng có dấu hiệu gì không?

Diệp Mặc tiếp tục hỏi. Đối với người khác mà nói, thì chỉ với quần áo mầu xám thì thật sự là không có chút đầu mối nào, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói thì đã là một đầu mối tốt rồi, nếu như trên quần áo còn có dấu hiệu gì nữa thì hắn càng có thể tìm được nhanh hơn.

- Không có.

Hòa thượng Ngộ Đạo lần này lại trả lời rất nhanh, hiển nhiên là lão cũng đã sớm hỏi võ giả kia về vấn đề này rồi.

Diệp Mặc ừ một tiếng, không nhắc lại nữa.

Ngộ Đạo thở dài một tiếng, lão biết tu vi của Diệp Mặc lúc này đã vượt xa lão rồi, có lẽ chuyện mà mình không cách nào làm gì được, thì Diệp Mặc lại thật sự có biện pháp. Lão bỗng nhiên rất muốn hỏi một chút, xem trên cảnh giới Tiên Thiên còn có cảnh giới gì nữa, nhưng khi lão muốn mở miệng hỏi, thì bỗng nhiên lại nghĩ nếu như bản thân mình cả đời không đạt tới được cái cảnh giới kia, thì hỏi ra cũng đâu có ích gì? Có lẽ chính mình nếu đạt được tới cảnh giới kia rồi, thì căn bản là không cần hỏi cũng có thể tự nhiên mà tiến vào cảnh giới đó.

Nghĩ tới đây, tâm trí của lão liền trở nên rộng mở trong sáng, không còn quấy rối Diệp Mặc nữa mà trực tiếp xoay người biến mất trong dòng người đông đúc.

Diệp Mặc đứng ở hành lang bệnh viện, nhắm mắt lại, khuếch tán thần thức của mình ra. Lấy tu vi Hóa Chân tầng ba của hắn, thì tìm một người áo xám trên Địa Cầu này có lẽ còn có chút khó khăn, nhưng nếu phải tìm kiếm cả một đám người, thì vẫn có thể làm được.

Diệp Mặc đứng một mình ở trên hành lang bệnh viện, nhắm hai mắt không hề cử động, không có ai biết Diệp Mặc đang làm cái gì. Tuy rằng mọi người đều thấy rất kỳ quái, nhưng nghĩ tới việc nơi này là bệnh viện, thì cũng không cảm thấy có gì quá đặc biệt cả.

Cho nên cũng không có người nào dừng lại hỏi Diệp Mặc cái gì, chỉ còn có một mình cô hộ sĩ mặc áo hồng. Cô im lặng, đứng bên người Diệp Mặc, giống như là đang chờ đợi Diệp Mặc vậy.

- Tiểu Vũ, em ở đây làm gì?

Một gã hộ sĩ khác đi tới, nhỏ giọng hỏi một câu.

Cô gái tên Tiểu Vũ kia vội vã thở dài một tiếng:

- Anh đợi một chút, lát nữa em sẽ tới.

Tên hộ sĩ kia nhìn Diệp Mặc một chút, rồi lại nhìn sang Tiểu Vũ. Mặc dù có chút khó hiểu nhưng vẫn gật đầu, không nói gì nữa.

Cô gái hộ sĩ tên Tiểu Vũ này hiển nhiên chính là hộ sĩ trong phòng bệnh của Mục An. Lúc này thì cô đã hoàn toàn hiểu rằng Diệp Mặc căn bản không phải là người thường. Biến hóa của Mục An, còn có lời căn dặn của Mục An vẫn văng vẳng bên tai cô nữa. Sau đó Diệp Mặc lại tùy tiện vẽ lên một tờ giấy rồi đưa cho người trung niên thoạt nhìn rất có thân phận kia, hơn nữa người trung niên kia còn muốn đưa lại cho Diệp Mặc một tấm thẻ ngân hàng.

Cho nên lúc này Diệp Mặc nhắm mắt lại, cô cũng không dám đi quấy rầy Diệp Mặc.

Một giờ sau, Tiểu Vũ đứng đó đã cảm thấy chân có chút mỏi, cô vừa định đi tới cái ghế dài ngồi xuống, thì Diệp Mặc bỗng nhiên lại mở mắt ra.

Hắn hừ lạnh một tiếng, thần thức dừng lại ở chỗ một con sông cách Ninh Hải hơn ngàn dặm. Một con sông ven biển, chính là nơi mà rất nhiều người nhập cư trái phép đều thích đi qua, mà lúc này thì thần thức của Diệp Mặc đi vào một cái trấn nhỏ ở bờ sông.

Cái trấn nhỏ này thoạt nhìn thì cũng không có nhiều người, nhưng theo lý thuyết thì hẳn là một cái trấn nhỏ nằm phụ cận một thành thị thì phải rất phồn hoa, nhưng cái trấn nhỏ này thì không những không hề phồn hoa, mà thậm chí còn có chút tiêu điều. Có lẽ nói, đó căn bản không phải là một cái trấn nhỏ, mà là một cái thị trấn cổ.

Thị trấn cổ ở ngoại thành này có lối kiến trúc cũ kĩ, một loại tường rào cũng cũ kĩ bao quanh toàn bộ những kiến trúc cũ kĩ này, tạo thành một khu vực đơn độc.

Ở giữa những kiến trúc cũ kĩ được tường rào vây quanh này còn có một cái từ đường lớn của một gia tộc, chỉ là cái từ đường* này cũng đã vô cùng cũ kĩ rồi. Theo lý thuyết thì những kiến trúc này đều phải là những nơi cho du khách tham quan, nhưng sự thực thì hiện giờ ở đây vẫn có cư dân sinh sống bình thường.

(*Từ đường: Điện thờ của một dòng họ)

Mà thần thức của Diệp Mặc thì đã tiến vào bên trong cái từ đường kia. Cái từ đường kia tuy rằng rất lớn, nhưng hiện tại có tới gần hai trăm người ở bên trong. Ngoài ra bên ngoài từ đường vẫn còn ẩn dấu hơn mười người nữa.

Trong số hai trăm người kia hầu hết đều là mặc áo xám, còn phân nửa số người thì Diệp Mặc cảm giác được đều là các võ giả tu luyện cổ võ bên trong ẩn môn. Tuy rằng Diệp Mặc không nghe được thanh âm nói chuyện của bọn họ, tuy nhiên vẫn có thể cảm giác được bầu không khí giữa những người này đều không được tốt lắm.

Diệp Mặc thu hồi lại thần thức, hắn dự định đi xem một chuyến, bởi vì những người áo xám này rất có thể chính là hung thủ tiêu diệt ẩn môn.

- Anh kia ơi, đây là do chú kia để lại nhờ tôi chuyển lại cho anh đấy.

Thấy Diệp Mặc muốn rời đi, thì cô hộ sĩ kia liền vội vã tiến lên, lấy tấm thẻ ngân hàng ra đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc không đợi cô hộ sĩ này nói hết, thì đã khoát tay:

- Cảm ơn cô đã chiếu cố cho dì Mục, tấm thẻ này tôi tặng cho cô đấy.

Diệp Mặc nói xong, liền xoay người biến mất trước cửa bệnh viện. Tiền lúc này đối với hắn mà nói, hoàn toàn không dùng được. Nếu như hắn cần tiền, thì tùy thời đều có thể lấy ra một khối vàng để sử dụng.

- A...

Cô hộ sĩ kia thấy Diệp Mặc biến mất, nhất thời không biết phải làm như thế nào mới đúng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau co giao, tranh to mau xe o to cho be trai chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.