Thiếu gia bị bỏ rơi

Chương 1416: Tao biết nói lý lẽ hơn mày


Hai tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành đang chất vấn Diệp Mặc nhất thời nghẹn lời. Nếu như Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ bình thường, thì bọn họ đã sớm lên cho hắn một tát giống như Quách Vũ Phẩm rồi, nhưng mà Diệp Mặc căn bản lại là một tên cường hãn đến mức thái quá.

Đúng vậy mà, hắn giết đấy, thì Đan Thành có thể làm sao?

- Diệp thành chủ, cậu không nói đạo lý sao? Lại nói, chúng tôi tới Mặc Nguyệt Chi Thành này làm khách, lẽ nào đây là đạo đãi khách của Mặc Nguyệt Chi Thành sao? Nếu không nói tới những thứ này, thì Đan Thành của chúng tôi dẫu sao cũng là một môn phái mười sao, sao cậu có thể đối đãi với chúng tôi như vậy?

Sắc mặt tên tu sĩ Hóa Chân tầng năm thực rất khó coi. Diệp Mặc trả lời một cách vô cùng cường thế như vậy, khiến khuôn mặt của y không có chỗ nào thả lỏng ra được.

Diệp Mặc lạnh lùng:

- Khách sao? Mày khi nào đã thấy khách lại đi xen vào chuyện của chủ nhà chưa? Đan Thành, hắc hắc, thực sự mà nói thì tao còn không để Đan Thành vào mắt. Nơi cường hãn hơn gấp cả vạn lần tao cũng đã được thấy qua, thì Đan Thành cũng chẳng có gì là đặc biệt cả.

Không ai cho rằng lời Diệp Mặc nói là sự thực. So với Đan Thành mạnh hơn gấp vạn lần, vậy thì trừ phi là Tiên Giới, bằng không thì tuyệt đối không có khả năng.

Vài tên tu sĩ của Đan Thành sắc mặt lập tức tỏ ra khó chịu, tuy nhiên tất cả đều không dám phản bác lại lời của Diệp Mặc. Sự cường thế của Diệp Mặc họ đã được tận mắt chứng kiến. Vừa rồi Quách Vũ Phẩm chỉ hơi khoa trương một chút, thì đã biến thành cát bụi rồi. Tu sĩ tu luyện tới Hóa Chân không có người nào không quý như lông phượng, nhưng sự cường hãn của Diệp Mặc đã vượt qua khỏi phạm vi lý giải của họ rồi.

Cho dù là một tu sĩ Hóa Chân viên mãn, sắp sửa phi thăng, thì cũng không thể nào dùng 'Chân nguyên thủ' mà bóp chết một tu sĩ Hóa Chân tầng một cả, trừ phi là người này có lý giải về 'Vực' rất sâu sắc. Tất cả các tu sĩ Đan Thành đều hiểu rằng, Diệp Mặc sở dĩ có thể bóp chết Quách Vũ Phẩm, không phải là vì tu vi của Diệp Mặc đã là Hóa Chân viên mãn, mà là vì Diệp Mặc đã đạt được 'Vực' đại thành rồi. Nói cách khác, thì nếu như ở đây có tu sĩ Hóa Chân tầng chín, thậm chí là tu sĩ Hóa Chân viên mãn, thì Diệp Mặc cũng không nhất định phải hạ mình.

Biết thì biết thế, nhưng đi đến Mặc Nguyệt Chi Thành thương thảo việc liên hợp đều chỉ là một vài tu sĩ Hóa Chân tầng bảy trở xuống, cho nên đừng nói là tu sĩ Hóa Chân viên mãn, ngay cả Hóa Chân tầng tám cũng không có lấy một người. Chỉ với thực lực như vậy, thì có thể làm gì được Diệp Mặc chứ?

Lúc này thì trong số các tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành, có một tên tu sĩ Hóa Chân tầng ba đã lặng lẽ phát ra một tin tức. Nhưng thần thức của Diệp Mặc rất mạnh mẽ, hơn nữa ở đây còn có trận pháp của hắn, cho nên tin tức này vừa được phát ra thì hắn đã biết rồi, nhưng căn bản là hắn chỉ cười lạnh một tiếng, chứ không hề ngăn cản.

Vũ Minh Lục Đao biết là mình phải ra mặt, bằng không một khi tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành đánh nhau với Diệp Mặc, thì không thể nào dự đoán trước được thiệt hại của tai họa này. Ngay cả một cái tượng đất thì cũng có một phần kiêu ngạo, chứ đừng nói là trưởng lão vốn cao cao tại thượng của một môn phái mười sao như Đan Thành. Phải chịu nhục nhã lớn như vậy trước mặt Diệp Mặc, thì bọn họ sao có thể nuốt xuống được?

Vũ Minh Lục Đao liền ôm quyền nói với Diệp Mặc:

- Diệp thành chủ, từ lúc bắt đầu đến hiện tại, tôi chưa từng phủ nhận địa vị thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành của cậu. Lưu Âu Lam sở dĩ có thể làm thành chủ, là vì y có được kinh nghiệm nhất định trong việc quản lý thành thị. Hơn nữa y cũng đã được sự đồng ý của Ngân Nguyệt Đan Vương và vài vị trưởng lão. Nếu như Diệp Đan Vương không tin, thì có thể hỏi lại vợ của cậu là Ninh thành chủ.

Không đợi Diệp Mặc hỏi, thì Ninh Khinh Tuyết đã nói:

- Lưu Âu Lam lúc trước làm phó thành chủ xác thực là được tiền bối Ngân Nguyệt Đan Vương đồng ý. Nhưng sau khi Ma Ngục cấm địa phát sinh chuyện, thì Mặc Nguyệt Chi Thành cũng cần phải bàn bạc biện pháp ra ngoài hỗ trợ. Tiền bối Ngân Nguyệt Đan Vương biết rằng em không thích ra khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, còn Mặc Nguyệt Chi Thành lại là một thành thị có ảnh hưởng rất lớn, cho nên trong buổi họp hội nghị các trưởng lão, thì đã thông qua việc đề bạt Lưu Âu Lam lên làm phó thành chủ.

Đường Bắc Vi lập tức nói thêm:

- Chị Khinh Tuyết đã có lòng tốt chấp nhận, nhưng cái tên Lưu Âu Lam kia được một tấc lại muốn tiến thêm một thước. Đầu tiên là hủy bỏ chế độ bình đẳng của Mặc Nguyệt Chi Thành chúng ta, nói rằng điều này ảnh hưởng tới sự phát triển của Mặc Nguyệt Chi Thành. Sau đó lại bắt đầu thu phí vào thành. Về sau còn tự xóa bỏ đi chữ ‘Phó’ của mình, tự phong cho mình là thành chủ. Nếu như tiền bối Ngân Nguyệt Đan Vương còn đang ở Mặc Nguyệt Chi Thành, thì nhất định là sẽ không đồng ý. Nhưng hiện tiền bối Ngân Nguyệt Đan Vương không có ở đây, cho nên chỉ có thể để mặc y mà thôi.

Vũ Minh Lục Đao nghe Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi nói xong, thì sắc mặt lập tức có chút khó coi, nhưng y vẫn nói:

- Tôi là người được Ngân Nguyệt Đan Vương mời tới Mặc Nguyệt Chi Thành làm trưởng lão, còn Lưu Âu Lam là đệ tử của tôi, có lẽ y còn có nhiều chỗ làm chưa được tốt, nhưng tuyệt đối cũng là vì sự phát triển của Mặc Nguyệt Chi Thành. Để thể hiện sự tôn trọng đối với Diệp thành chủ, thì Lưu Âu Lam vẫn biết thu liễm, chí ít thì chuyện của Mặc Nguyệt Hồ thì y chưa bao giờ nhúng tay vào.

Diệp Mặc liền cười nhạt:

- Mặc Nguyệt Hồ là chỗ ở của thân nhân tao, nếu có người dám nhúng tay vào, thì hiện tại tao đã giết hết rồi, mày cho rằng còn có thể đứng ở trước mặt tao mà nói chuyện như bây giờ sao?

Sắc mắt của Vũ Minh Lục Đao càng khó coi hơn, giọng điệu cũng có chút nặng nề:

- Tôi và Ngân Nguyệt Đan Vương là bạn tốt, cho nên mới đồng ý tới Mặc Nguyệt Chi Thành làm trưởng lão, hơn nữa lần này Lưu Âu Lam phát động việc liên hợp Mặc Nguyệt Chi Thành với Đan Thành, cũng có ý muốn làm giảm đi khoảng cách giữa Mặc Nguyệt Chi Thành và Đan Thành. Nếu như Diệp thành chủ thấy không thích hợp, thì Vũ Minh Lục Đao tôi xin lập tức rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, chức trưởng lão này cũng xin được trả lại.

Diệp Mặc lạnh giọng nói:

- Mặc Nguyệt Chi Thành là Mặc Nguyệt Chi Thành, Đan Thành là Đan Thành, không hề có chút liên quan nào đến Mặc Nguyệt Chi Thành cả. Về chuyện liên hợp, thì từ giờ sẽ hủy bỏ, nếu có người nào còn nhắc tới việc này, thì lập tức cút khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành cho tao. Mặc Nguyệt Chi Thành không cần cái loại rác rưởi chân ngoài dài hơn chân trong như vậy.

Sự tức giận trong lòng Vũ Minh Lục Đao đã sắp phát tác, y nhìn qua vài tên tu sĩ Hóa Chân bên cạnh cũng đang giống như mình, muốn liên thủ xông lên thì lại nghe Diệp Mặc nói tiếp:

- Vũ Minh trưởng lão nếu như muốn rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, vậy thì xin mời.

Nói xong thì hắn càng không chút lưu tình nói tiếp:

- Vũ Minh Lục Đao, nếu như không phải là nể mặt Ngân Nguyệt Đan Vương, thì tao không nói chuyện một cách dễ dàng như vậy đâu.

Diệp Mặc xác thực là phải nể mặt của Ngân Nguyệt Đan Vương, đương nhiên là một phần cũng vì Vũ Minh Lục Đao còn chưa làm ra chuyện gì quá đáng, bằng không thì hắn không thể nào đơn giản mà buôn tha Vũ Minh Lục Đao được.

Vốn Vũ Minh Lục Đao đang muốn phát tác ra, thì sau khi nghe xong Diệp Mặc nói, lại nén sự tức giận xuống. Diệp Mặc nói không sai, lấy bản lĩnh có thể dễ dàng bóp chết một tu sĩ Hóa Chân tầng một của hắn, còn có cái 'Vực' đáng sợ kia nữa, thì cho dù bên mình có nhiều người hơn, nhưng chỉ sợ rằng tất cả cũng đều không phải là đối thủ của Diệp Mặc. Huống chi, bản thân y không hề nguyện ý đối nghịch với Diệp Mặc. Nếu như không phải là đệ tử Lưu Âu Lam của y nhất định muốn làm thành chủ, thì y cũng sẽ không hề đề nghị gì với Ngân Nguyệt Đan Vương cả.

- Nếu Diệp thành chủ đã không chào đón Vũ mỗ, thì Vũ mỗ xin cáo từ.

Nói xong thì Vũ Minh Lục Đao liền quay sang nói với Lưu Âu Lam:

- Chúng ta đi thôi.

Lưu Âu Lam ‘A’ lên một tiếng, có chút khó tin mà nhìn sư phụ của mình. Tuy rằng y tới Mặc Nguyệt Chi Thành chỉ trong thời gian hai năm, nhưng y cũng đã hao tổn rất nhiều tinh lực cho sự nghiệp của Mặc Nguyệt Chi Thành rồi, hiện tại có thể nói là mỗi ngày đều thu về cả đấu vàng, phát tài thu không hết, bây giờ lại bỏ đi sao?

Mấy tên tu sĩ của Đan Thành nghe thấy lời Vũ Minh Lục Đao nói thì trong mắt liền hiện lên vẻ thất vọng. Nếu như Vũ Minh Lục Đao ra mặt, thì bọn họ nhất định sẽ không đứng nhìn. Nhưng hiện tại Vũ Minh Lục Đao cũng đã nói rời đi rồi, thì tu sĩ Đan Thành bọn họ có tiếp tục ở lại đây cũng không còn bất kỳ ý nghĩa nào cả.

Trên mặt vài tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành hiện ra biểu tình không cam lòng. Diệp Mặc đã giết một tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành, nhưng bọn họ thì ngay cả một cái rắm cũng không dám đánh, lúc nói chuyện với hắn lại còn phải khép nép giống như một cô vợ bé nữa, vì tất cả đều sợ nếu tiếp tục đắc tội với Diệp Mặc, thì sẽ lại phải đối mặt với 'Chân nguyên thủ' của hắn. Đan Thành vẫn luôn cao cao tại thượng, đã lúc nào phải sống mà cúi đầu như bây giờ chứ?

Đây không phải là đánh vào mặt một người, mà là đánh vào mặt của toàn bộ tu sĩ Hóa Chân, thậm chí ngay cả Đan Thành cũng không có cách nào tự cho mình là thành thị mười sao nữa rồi. Hơn mười tu sĩ Hóa Chân bị một tên Đan Vương trẻ tuổi bức tới mức nói cũng không dám nói một câu, thì còn gì gọi là mặt mũi nữa?

Lưu Âu Lam tuy rằng vạn lần không cam lòng, nhưng sư phụ đã nói đi, thì y cũng không thể tiếp tục lưu lại nữa.

Tu sĩ xung quanh đứng xem náo nhiệt nhất thời xôn xao hẳn lên, bởi vì chính sách mở cửa của Lưu Âu Lam khiến cho bất cứ tu sĩ nào cũng có thể tiến vào Mặc Nguyệt Chi Thành, dù cho có là dạng ngưu quỷ xà thần nào đi nữa. Những tu sĩ đều là hạng người liều mạng, bọn họ ước gì được xem một trận chiến đấu náo nhiệt của tu sĩ Hóa Chân, nhưng hiện tại thì mười mấy tu sĩ Hóa Chân của một phe lại rút lui, còn phe kia chỉ có hai tu sĩ Hóa Chân thì lại chiếm cứ thế thượng phong. Vậy thì những tu sĩ đứng xem náo nhiệt này không náo động lên mới là lạ.

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng ba đã phát đi đạo tin tức kia có chút lo lắng nhìn về phía xa. Nhưng rất nhanh trên mặt của y đã lộ ra sự kinh hỉ.

Lập tức có một cỗ khí thế cường đại đang tiến tới rất nhanh. Một số tu sĩ có tu vi thấp bị khí thế này áp bức đến mức hộc máu tại chỗ.

Cận Chỉ Hằng bên cạnh Diệp Mặc thì sắc mặt cũng tái nhợt lùi lại mấy bước. Nhưng 'Vực' của Diệp Mặc rất nhanh đã bao phủ lấy cô, để cho Cận Chỉ Hằng vừa thiếu chút nữa là hộc máu đã được nhẹ nhàng hơn.

Tu sĩ Hóa Chân viên mãn tới.

Không cần người nào nói, thì tất cả đều đã biết. Loại khí thế này chắc chắn là của tu sĩ Hóa Chân viên mãn, hơn nữa còn là tu sĩ Hóa Chân viên mãn cao cấp nữa.

Diệp Mặc giận dữ. Chỉ là một tu sĩ Hóa Chân viên mãn mà cũng dám cuồng vọng như vậy. Tu sĩ Hóa Chân viên mãn thì Diệp Mặc hắn giết cũng đâu chỉ có một người.

- Kẻ nào dám giết Hóa Chân trưởng lão của Đan Thành ta? Lão phu muốn xem một chút là ai?

Theo giọng nói kia truyền tới, thì một gã mặc áo bào mầu xám đã xuất hiện. Khí thế và giọng nói của y khi vừa truyền đến, thì người vẫn còn đang ở bên ngoài trận pháp của Mặc Nguyệt Chi Thành, nhưng chỉ chốc lát, một thân ảnh màu xám đã hiện ra trước mặt mọi người rồi.

- Trưởng lão cung phụng…

Tên tu sĩ áo xám vừa hạ xuống, thì tất cả những tu sĩ của Đan Thành đều tiến lên trước thi lễ.

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng ba sau khi thi lễ xong, thì liền nói ngay:

- Trưởng lão Đan Thành - Quách Vũ Phẩm của chúng ta là bị Diệp Mặc của Mặc Nguyệt Chi Thành trực tiếp giết chết, không có bất kỳ lý do gì.

- Đúng thế.

Mấy tên tu sĩ Hóa Chân còn lại vội vàng phụ họa.

Vũ Minh Lục Đao thấy tên tu sĩ áo xám này, thì liền vội vã tiến lên nói với vẻ xấu hổ:

- Thủy Dã trưởng lão, Vũ Minh thật sự rất xấu hổ. Vì tu vi thấp kém, nên không thể bảo vệ được Quách trưởng lão.

- Ngươi tránh qua một bên đi.

Tên tu sĩ áo xám gọi là Thủy Dã lập tức phất tay với Vũ Minh Lục Đao, còn Vũ Minh Lục Đao thì nhanh chóng kéo Lưu Âu Lam lui sang một bên.

- Bọn chuột nhắt, không có lý do gì mà dám giết trưởng lão của Đan Thành, thật sự là gan chó lớn quá mà.

Tên tu sĩ Hóa Chân viên mãn gọi là Thủy Dã lạnh lùng nhìn Diệp Mặc quát lên:

- Ngày hôm nay tao để cho mày biết vì sao Đan Thành lại là một thành thị mười sao, vì sao là một tồn tại mà không ai dám chọc vào.

Không đợi cho Thủy Dã nói hết, thì Diệp Mặc đã thản nhiên nói:

- Mày nói sai rồi, tao ra tay là do có lý do đấy.

- Cho dù là có lý do, thì hôm nay lão phu cũng sẽ phải giết mày đền mạng cho trưởng lão Đan Thành. Lão phu muốn nói cho mày biết, là Thủy Dã tao giết người chưa bao giờ cần có lý do.

Tên Thủy Dã trưởng lão nói một cách khinh thường.

- Mày giết người không cần lý do, còn tao giết người thì cần có lý do. Bởi vì tao biết nói lý lẽ hơn mày.

Diệp Mặc nói xong thì căn bản cũng không thèm để ý tới lão, mà lại quay sang nói với những người ở xung quanh:

- Ai có thể nói ra lý do ta giết Quách Vũ Phẩm trưởng lão Đan Thành, thì ta sẽ cho người đó một pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm.

- Tôi biết, Diệp thành chủ muốn cho Quách trưởng lão biết như thế nào mới thực sự gọi là kiêu ngạo.

Để có được một pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm, thì luôn luôn có người không hề sợ chết.

Ai cũng hiểu, Diệp Mặc là đang cố ý làm như vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com ví dụ như dong cam cong kho to share joys and sorrows, backing la gi nghia cua tu backing la su giup do su ung ho the backin chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp