Thiếu gia bị bỏ rơi

Chương 1427: Cổng vào cấm địa


Tít mãi bên ngoài Nam Thiệm Thiên, Diệp Mặc quả nhiên là nhìn thấy một cái truyền tống trận. Bên cạnh truyền tống trận có hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh trong coi. Hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh này nhận ra Thiện Băng Lam nên khi Thiện Băng Lam và Lăng Hiểu Sương đi tới thì lập tức đã tiến lên chào hỏi. Sau khi hai người này biết được Diệp Mặc là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành thì càng trở nên vô cùng nhiệt tình. Diệp Mặc biết hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh này nhiệt tình là vì thân phận Đan Vương của hắn, chứ không phải là vì hắn là thành chủ. Có thể thấy được chuyện tình mình giết một loạt tu sĩ Hóa Chân ở Mặc Nguyệt Chi Thành, và việc tiêu diệt hai tông môn chín sao còn chưa hề được truyền tới đây.

Thiện Băng Lam và hai người canh gác kia bắt chuyện một lát, vừa muốn tiến vào truyền tống trận, thì lại có hai đạo độn quang đi tới. Khi hai thân ảnh hiện ra từ hai đạo độn quang này, thì một người trong đó là tu sĩ Hóa Chân tầng ba giống với Diệp Mặc, còn người kia có tu vi cao hơn một chút, đã là Hóa Chân tầng sáu rồi.

Thiện Băng Lam nghi hoặc nhìn hai tên tu sĩ Hóa Chân này một chút, trong lòng liền tự nhủ không biết rằng vì sao Nam An Châu đột nhiên lại có nhiều tu sĩ Hóa Chân như vậy, tùy tiện đi ra đã có thêm hai tên tu vi Hóa Chân?

Hai tên tu sĩ Hóa Chân kia tuy rằng thấy Diệp Mặc và Thiện Băng Lam đều là tu vi Hóa Chân, nhưng chúng cũng không để hai người vào trong mắt. Chỉ là chúng thấy Diệp Mặc trẻ như vậy đã có tu vi Hóa Chân, thì trong mắt hiện lên chút kinh ngạc. Nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi. Lập tức tên tu sĩ Hóa Chân tầng ba nói với hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh canh gác truyền tống trận:

- Mở truyền tống trận ra, chúng tôi muốn đi tới Ma Ngục cấm địa.

- Vâng thưa hai vị tiền bối.

Một trong hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh nhanh chóng hồi đáp, đồng thời mở truyền tống trận ra. Hai tên tu sĩ vừa tới này có khí thế cường hãn bức người, vừa nhìn đã biết không phải là tu sĩ bình thường, nói không chừng có khi lại là hai tu sĩ Hóa Chân, cho nên hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh căn bản là không dám có chút chậm trễ nào.

Hai tên tu sĩ Hóa Chân kia liền tiến vào truyền tống trận trước mặt ba người Diệp Mặc, còn Diệp Mặc và Thiện Băng Lam thì không hề có vấn đề gì, nhưng Lăng Hiểu Sương thì lại nhíu mày nói:

- Sư phụ, vì sao hai người kia không nhận ra người?

Lăng Hiểu Sương vốn nghĩ rằng sư phụ Thiện Băng Lam của mình mặc dù chỉ là Hóa Chân sơ kỳ, nhưng khắp thiên hạ này có người không nhận ra sư phụ của cô thì thôi, nhưng hai tên tu sĩ vừa rồi hiển nhiên không phải là tu sĩ bình thường, vì sao họ cũng không nhận ra sư phụ của cô.

- Hai người kia hẳn là không phải tu sĩ của Nam An Châu.

Thiện Băng Lam căn bản là không cần hỏi, thì cũng đã hiểu được cách suy nghĩ của đệ tử mình.

Thiện Băng Lam nói xong lại nhìn Diệp Mặc rồi hỏi:

- Diệp Mặc, cậu có thể đoán được lai lịch của hai người này không?

Thiện Băng Lam nói lời này vẫn rất khách khí, vì tuy rằng Diệp Mặc có tu vi cao, năng lực cũng là số một, nhưng dù sao thì tuổi của hắn vẫn còn trẻ, mà bản thân cô còn không nhận ra được lại lịch của hai tên tu sĩ kia thì Diệp Mặc phỏng chừng càng khó có thể nhận ra được.

Nhưng không ngờ Diệp Mặc lại mỉm cười nói:

- Hai người này xác thực không phải là tu sĩ của Nam An Châu, bọn họ đến từ Vô Tâm Hải, là tu sĩ Hóa Chân của Vô Tâm Hải.

Diệp Mặc suy nghĩ cũng không phải là vì hai người kia là tu sĩ Hóa Chân, mà là vì hắn không ngờ tu sĩ Hóa Chân của Vô Tâm Hải cũng đã nhận được tin tức mà tới đây rồi. Qua một thời gian ngắn nữa, thì không biết là sẽ có bao nhiêu tu sĩ chen chúc tới đây nữa. Có thể thấy được chuyện Tiên Ma Tinh ở Ma Ngục cấm địa bị tiết lộ ra, sẽ khiến cho không biết bao nhiêu người phải điên cuồng.

Tu sĩ tu luyện chỉ là vì muốn đạt tới cảnh giới càng cao hơn. Rất nhiều tu sĩ bị kẹt lại ở bình cảnh, mấy năm thậm chí là mấy trăm năm cũng không thể tiến thêm một bước. Mà Tiên Ma Tinh xuất hiện thì sao có thể không khiến cho những tu sĩ kia động tâm được?

- A, làm sao anh biết được?

Lăng Hiểu Sương bật thốt lên một câu, hiển nhiên là cô rất khó hiểu là vì sao mà Diệp Mặc lại biết được hai người kia tới từ Vô Tâm Hải.

Diệp Mặc cười nhạt, cũng không hề trả lời, trực tiếp tiến vào truyền tống trận. Hắn đã tung hoành tại Vô Tâm Hải mấy lần, cho nên cái khí tức đậm mùi nước biển của tu sĩ Vô Tâm Hải mà người khác không cảm thụ được thì hắn chỉ cần vừa nhìn là đã biết rồi.

Thấy Diệp Mặc không trả lời mình, thì trong lòng Lăng Hiểu Sương càng khó chịu. Nhưng cũng chỉ có thể đi theo Diệp Mặc và sư phụ tiến vào truyền tống trận mà thôi.



- Một sa mạc hoang vắng thật là rộng lớn…!

Lăng Hiểu Sương vừa ra khỏi truyền tống trận thì liền sợ hãi than lên một tiếng.

Trong thần thức của cả ba người là một sa mạc vô biên vô hạn. Lăng Hiểu Sương nói là hoang vắng, là vì trên sa mặc này không thể nhìn thấy bất cứ một thân ảnh nào. Ngay cả hai tên tu sĩ Hóa Chân vừa tiến vào truyền tống trận trước họ cũng không hề thấy bóng dáng đâu cả.

Diệp Mặc thì lại có cảm giác hoàn toàn khác. Ở đây so với Sa Hà của Tây Tích Châu mà nói thì có thể coi là thiên đường rồi. Sau khi tiến vào Sa Hà của Tây Tích Châu, thì cả người hắn đều có một loại cảm giác băng lãnh thấu xương, dường như khắp nơi trên Sa Hà đó đều là xương khô và sát khí vô hình.

Mà ở chỗ này, mặc dù là một mảnh tối tăm xám ngoét, ngay cả cát đá cũng là một mầu xám xịt, nhưng Diệp Mặc lại không hề cảm giác được cái loại cảm giác băng lãnh thấu xương tràn đầy sát khí. Nhưng Diệp Mặc cũng biết, ở đây mới chỉ là sa mạc Nam Thiệm Thiên, còn khoảng cách tới Ma Ngục cấm địa vẫn còn một đoạn nữa.

Sa mạc Nam Thiệm Thiên cùng với sự mờ ảo trong truyền thuyết về Nam Thiệm Thiên, khiến cho tầm nhìn có thể thấy phạm vi rất ít, ngay cả thần thức cũng bị ảnh hưởng khi quét ra ngoài.

Ba người Diệp Mặc sau khi tiến nhập vào sa mạc, thì Lăng Hiểu Sương nói nơi này hoang vắng cũng không sai. Sa mạc Nam Thiệm Thiên này mặc dù không có cảm giác băng lãnh kia, nhưng đồng dạng là cũng không hề có bất kỳ cảm giác về sinh mệnh nào cả. Có lẽ thứ duy nhất khiến người ta có cảm giác rằng ở đây vẫn là nhân gian, chính là từng trận gió lạnh mang theo những hạt cát mầu xám tro tuôn rơi phát ra tiếng động, có chút vẻ thê lương và cô độc.

Dù biết là không có gì nguy hiểm, nhưng tu vi của cô cũng mới chỉ là Hư Thần, cho nên Lăng Hiểu Sương vẫn vô thức tiến gần về phía Thiện Băng Lam. Ở nơi như thế này, dường như chỉ cần có thể dựa dẫm một chút vào người khác, thì mới có thể có được cái cảm giác an toàn hơn rất nhiều.

Biểu tình của Thiện Băng Lam thì vẫn bình thản, hiển nhiên là nơi như thế này không thể khiến cho cô có chút dao động tinh thần nào cả. Diệp Mặc lập tức hiểu rằng, Thiện Băng Lam cũng đã từng trải qua không ít những nơi nguy hiểm rồi.

Nơi mà thiết lập truyền tống trận trong sa mạc Nam Thiệm Thiên còn cách Ma Ngục cấm địa tới gần mấy vạn dặm. Nhưng khoảng cách này đối với ba người Diệp Mặc mà nói thì cũng không hề xa. Nhưng ba người Diệp Mặc đi cũng không hề nhanh, thậm chí có thể nói là khá chậm. Diệp Mặc ổn định tốc độ, là vì muốn biết cái sa mạc Nam Thiệm Thiên có đúng có cái loại U Linh như ở Sa Hà hay không. Cho dù là như vậy, thì hai canh giờ sau, ba người cũng đã đi tới ngoại vi của Ma Ngục cấm địa rồi. Dọc theo con đường này, thì hầu như ba người không hề gặp phải bất cứ một mối nguy hiểm nào.

Diệp Mặc lần đầu tiên nhìn thấy lối vào Ma Ngục cấm địa. Cái lối vào này ở giữa sa mạc Nam Thiệm Thiên. Sa mạc Nam Thiệm Thiên vốn là một mảnh mầu xám mờ ảo, tầm nhìn cực thấp. Mà khi tới được lối vào Ma Ngục cấm địa này, thì Diệp Mặc mới biết được, so với Ma Ngục cấm địa thì cái sự mờ ảo của sa mạc Nam Thiệm Thiên bên ngoài đã vô cùng tốt rồi. Ở nơi này thì đưa cánh tay ra cũng không thể thấy rõ được năm ngón tay của mình, nếu như không dùng thần thức, mà chỉ dùng mắt thường, thì chắc chỉ có thể thấy một cái động đen ngòm mà thôi.

Cho dù nhãn lực của Diệp Mặc tốt hơn nhiều so với người khác, thì cũng chỉ có thể thấy được một mảng đen tối mờ mịt mà thôi.

- Tối quá…

Lăng Hiểu Sương vừa nói một câu, thì Diệp Mặc bỗng nhiên đã phóng một hỏa cầu về phía cô.

Một tiếng thét chói tai qua đi, thì trong bóng đen lại lần nữa khôi phục lại bình thường. Diệp Mặc đưa tay thu lấy một miếng tinh thạch, rất khó có thể ngờ cái tinh thạch trong suốt này là từ bóng đen kia mà có được.

- Đây là Ma Linh…

Lăng Hiểu Sương run lên nói một câu. Vừa rồi cô không hề thấy cái gì cả, thần thức cũng như vậy. Vậy mà Diệp Mặc đã giết chết một Ma Linh rồi. Nếu như dựa theo truyền thuyết, thì Ma Linh có thể xâm lấn tinh thần của tu sĩ, khiến cho tu sĩ mất đi thần trí rơi vào mê sảng. Đây chẳng phải cũng có nghĩa là cô thiếu chút nữa đã bị mất đi thần trí rồi sao?

Thiện Băng Lam gật đầu nói:

- Không sai, đây là Ma Linh, cái tinh thạch trong suốt vừa rồi hẳn là Ma Tinh. Nếu như không phải Diệp Mặc giết Ma Linh này, thì con đã bị Ma Linh bám vào người rồi.

Tuy rằng Thiện Băng Lam nói như vậy, nhưng cô cũng biết Lăng Hiểu Sương sẽ không thực sự bị gì, vì thần trí của cô vừa rồi cũng đã quét tới Ma Linh kia, chỉ là Diệp Mặc có tốc độ nhanh hơn mà thôi.

Sau khi Diệp Mặc giết một Ma Linh, thì trái lại hắn lại thở phào nhẹ nhõm. Ở đây cũng không có hung hiểm như Lâm Tri Thâm nói. Vì Ma Linh ở đây so với Tà Linh ở Sa Hà còn kém quá xa, có lẽ căn bản là hai thứ không cùng một đẳng cấp. Cho dù là Lăng Hiểu Sương, thì cũng chỉ cần cẩn thận một chút, dùng nội hỏa của Hư Thần tiêu diệt nó là được rồi.

Lập tức hắn cũng đã hiểu ra một chuyện, đó là Sa Hà ở Tây Tích Châu không biết đã chết đi bao nhiêu người rồi, không biết đã có bao nhiêu vong linh ở trong đó. Những vong linh này đều tràn đầy oán khí, đây cũng là lý do vì sao vừa tiến vào Sa Hà, thì đã cảm nhận được sự băng lãnh và hồi hộp rồi. Ma Linh bên trong Sa Hà một khi tràn ra, thì lập tức sẽ dung hợp lại với những vong linh này, tạo thành Tà Linh. Mà Tà Linh thì ngay cả thần thức của tu sĩ Hóa Chân đều không thể thấy được, cho nên có thể thấy được nó lợi hại hơn Ma Linh này bao nhiều lần.

Mà những Ma Linh này chỉ ẩn nấp trong bóng đêm, cho dù là tại lối vào Ma Ngục cấm địa, hay là tại sa mạc Nam Thiệm Thiên thì cũng sẽ bị thần thức của tu sĩ cấp thấp thấy rõ. Cho nên những Ma Linh này cho dù là có thể làm mê mẩn thần trí của tu sĩ, nhưng cũng không quá mức điên cuồng.

- Chung quanh đây có một trận pháp, chỉ sợ là dùng để ngăn cản không cho những Ma Linh này tiến ra ngoài.

Diệp Mặc đột nhiên nói, vì thần thức của hắn đã phát hiện ra trận pháp xung quanh Ma Ngục cấm địa. Thực tế thì, nếu như Ma Linh chỉ giống như cái hắn vừa tiêu diệt, thì cho dù chúng có thoát ra cũng không có bao nhiêu uy hiếp cả. Nói không chừng ánh sáng mặt trời cũng đã có thể làm chúng tan chảy rồi.

Thiện Băng Lam cũng đã phát hiện ra trận pháp ở xung quanh, liền gật đầu:

- Đúng thế, có lẽ là do tôi đã quá lo lắng. Ma khí của Ma Ngục cấm địa tuy rằng tràn ra ngoài, nhưng hình như cũng không phải là quá nghiêm trọng.

Diệp Mặc cau mày, không trả lời. Ma Ngục cấm địa là một trong tứ đại cấm địa của Nam An Châu, hơn nữa còn là cấm điạ đứng đầu, hiển nhiên là phải có nguyên nhân của nó. Nếu quả thật là như suy đoán của bọn họ, vậy thì cái Ma Ngục cấm địa sẽ không thể đứng đầu trong tứ đại cấm địa được.

- Sư phụ, hiện tại chúng ta sẽ đi vào sao?

Nghe được lời sư phụ nói dường như là Ma Ngục cấm địa cũng không quá nguy hiểm, thì Lăng Hiểu Sương cũng lập tức bớt đi chút lo lắng.

Thiện Băng Lam nhìn về phía Diệp Mặc rồi hỏi:

- Diệp Mặc, ý của cậu thế nào?

Diệp Mặc trầm ngâm chốc lát rồi nói:

- Tôi muốn bố trí một trận pháp bên ngoài này đã, vì tôi cảm giác trận pháp này không được, vạn nhất có chuyện gì xảy ra, thì sợ rằng sẽ chậm mất.

Bất luận là như thế nào, thì Diệp Mặc cũng không nguyện ý để cho Nam An Châu xẩy ra chuyện gì. Mặc Nguyệt Chi Thành đã đóng đô tại Nam An Châu, thì với hắn mà nói, cũng có nghĩa là một phần tử của Nam An Châu. Nếu như cảm thấy cái cấm địa này có chút không ổn, thì Diệp Mặc thấy cần thiết phải bố trí một khốn sát trận. Cũng có thể là sau khi tiến vào trong Ma Ngục cấm địa thì mới có nguy hiểm, nhưng với hắn mà nói, thì bố trí một khốn sát trận cũng không phải là việc quá mức phiền phức.

- Ý của cậu là ở đây cũng không phải đơn giản như nó biểu hiện ra?

Thiện Băng Lam vừa nghe Diệp Mặc nói, thì lập tức hiểu được ý của Diệp Mặc.

- Chỉ sợ là như vậy.

Diệp Mặc gật đầu, trong lòng của hắn cũng không phải là suy nghĩ như vậy, nhưng phòng ngừa chu đáo thì vẫn tốt hơn là mất bò thì mới lo làm chuồng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach chuyen doi file pdf sang jpg bang foxit reader, cach chuyen file word sang anh chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.