Thủy chử đại thần

Chương 40: Thu săn Trung


Giờ ngọ tam khắc, xa giá dừng lại nghỉ ngơi và chỉnh đốn, người bên trong xe cũng bắt đầu bước xuống đi lại, ăn cơm uống nước linh tinh. Đường Đại bên này cách xa giá Vương thượng rất xa, đa số đều là nữ quyến của Thọ vương phủ, nàng cùng Hà Hinh liền hưởng thụ một chút ánh mắt tò mò của mọi người. Có người nói ra nghị luận, nhưng cơ thiếp của Vương phủ, giáo dưỡng không tệ, trước những việc không rõ chân tướng cũng không dám nói ẩu nói tả.

Cơm canh đều thống nhất do quan binh làm, theo phân phối bưng đến, Đường Đại cùng Hà Hinh tìm được một tảng đá thật cao, trải ra một tấm vải trắng, đem cơm nước cùng đồ ăn vặt bày lên mặt, đối mặt mà ngồi lại uống chút rượu trái cây, cũng xem như là vui vẻ.

Con thỏ ác ma kia bị Đường Đại dùng cái cạp váy quấn chắc bảy tám vòng, một đầu ở trên tay, nhưng nó vẫn cố gắng chạy ra. Nó liều mạng nỗ lực giãy khỏi sợi dây, nhưng cuối cùng chỉ là phí công.

Đường Đại lẳng lặng xem nó dùng móng vuốt cào sợi dây, thỉnh thoảng móng vuốt kéo mạnh, rớt ra một túm lông, vết thương trên đùi cũng chảy máu ra. Nàng đột nhiên vươn tay ôm nó, không nhìn đến trên tay mình lại thêm vết máu mới, đem cạp váy trên người nó cởi ra, sau cùng túm ngay lớp lông tơ trên ót nó, đem nó đến vùng núi vắng người thả đi.

Nó chạy trốn mãnh liệt, rất nhanh đã biến mất ở cuối ruộng giữa núi rừng. Hà Hinh nhấp một ngụm rượu: “Làm sao đột nhiên trở nên thánh mẫu như vậy?”

Đường Đại ha ha cười: “Chơi đủ thì thả đi thôi.” Nàng vẫn như cũ cười ngóng nhìn về vùng sơn dã bao la, ngữ thanh đột nhiên dẫn theo chút thở than: “Hôm nay ta thả ngươi, lại không biết ngày sau, ai tới thả ta.”

Cơm xong, xa đội tiếp tục tiến lên, nhưng có nữ quyến, tốc độ thật sự không gọi là nhanh. Buổi chiều hạ trại ở một nơi địa hình trống trải, Đường Đại cùng Hà Hinh được phân ở trong một tòa lều vải ở khu nữ quyến Thọ vương phủ. Bên ngoài quân sĩ ngồi dọc theo đống lửa, người có chức trách trọng đại, không cho phép uống rượu, nhưng phần lớn trên đống lửa có nướng đùi dê, thịt bò các loại, Đường Đại thật muốn ra ngoài ăn BBQ, thế nhưng nàng cùng tất cả mọi người không quen, hơn nữa Đại Huỳnh vương triều, một phụ nữ xen lẫn giữa đám đàn ông là chuyện tuyệt không cho phép, nên cũng chỉ có thể ngồi chờ trong lều.

Không lâu sau liền có binh sĩ mang thịt quay tiến đến, còn mang cho hai bình rượu Hồ Thiêu, mấy món ăn nhẹ, đã có ba đôi đũa, ba bộ ly chén. Đường Đại cùng Hà Hinh liền rất hiểu rõ. Không bao lâu quả nhiên Dụ vương gia vén rèm tiến vào, hắn rõ ràng vừa rửa mặt chải đầu, trên người quần áo đã thay đổi là cẩm y tố sắc, ăn mặc rất đơn giản, chỉ là áo ngoài thêu hoa văn tường vân tinh xảo, áo bào dài nhẹ bay, càng làm cho hắn toát ra phong thái thanh quý hiên ngang: “…mấy kẻ ăn hại này, không làm cho bọn họ yên lặng được sao, dọa thú vật chạy hết sạch.”

Hắn lầm bầm tiến vào, Hà Hinh đem rượu hâm nóng: “Vương gia hà tất sốt ruột, còn chưa tới trường săn bắn mà, tự nhiên là không có bao nhiêu con mồi.”

Dụ vương ở giữa Đường Đại và Hà Hinh ngồi xuống: “Ngươi thì biết cái gì, về mấy thứ ở trường săn bắn, cũng là bản Vương nước đến chân mới nhảy tập họp, có cái gì vui đâu? Không bằng trên đường đi bắn vài con gà rừng thỏ rừng nữa.”

Hắn vừa nói vừa hướng Đường Đại, Hà Hinh gắp một miếng thịt trong dĩa: “Đến, hầu bản Vương uống một chén.”

Hà Hinh đem ba cái ly đều rót rượu vào, Đường Đại vốn không giỏi uống rượu, cũng cùng bọn họ uống một ly. Đường Đại tâm tình không tệ, ba người uống xong một hồi, hắn đem hai người ôm vào, đứng dậy đi ra ngoài.

Một chuyến đi săn này, hắn phụ trách phòng vệ, lại có Vương thượng không thể xem thường việc này được.

Đến ban đêm, Đường Đại cùng Hà Hinh nói chuyện tán gẫu một hồi, đến canh hai mới ngủ. Ngủ đến giở Sửu đột nhiên giật mình tỉnh giấc, nhưng kinh sợ cảm thấy mình đang nằm trong lòng người khác, nàng ngủ mơ mơ màng màng, còn tưởng rằng bao bọc mình chính là Hà Hinh, đẩy đẩy ra ngoài mới phát hiện không đúng —— ngực của Hà Hinh sao lại bằng phẳng như thế này?!

Nàng kinh hãi xong, buồn ngủ toàn bộ không còn, đang muốn ngồi dậy, bị một cánh tay người ôm lấy, thanh âm của Dụ vương giữa đêm khuya cũng mang theo ba phần buồn ngủ: “Là bản Vương, nằm ngủ đi.”

Đi đã một ngày đêm, hắn cưỡi ngựa, buổi chiều còn săn gà thỏ một trận, hiện giờ vừa tuần tra đến canh ba, cuối cùng Dụ vương vẫn hay dư thừa tinh lực hiện cũng không còn bao nhiêu, cho nên hắn cũng không định làm gì khác. Hắn tay trái ôm Hà Hinh, trong ngực hai người đều nằm úp nửa mặt, đây vốn là tư thế đã thành thói quen qua nhiều đêm. Đường Đại không biết vì sao bắt đầu để tâm đến cái tư thế này.

Chuyến này, đi tới trường săn bắn, dùng hết ba ngày đi đường.

Đại Huỳnh phong tục dân chúng mặc dù cởi mở, nhưng nữ quyến đi theo không thể nghi ngờ là không thể cưỡi ngựa bắn cung săn thú, chỉ là xem như đi dạo mùa thu. Thọ vương phủ không có chính phi, chỉ có một quận chúa mà phụ mẫu đều đã chết, cái loại này vô quyền vô thế. Nhưng do Thọ vương nhận được sự tin cậy của thánh giá, nên cũng có nhiều nữ quyến thường xuyên qua lại quan hệ.

Trong số đó có những quý nữ quan lại chưa có hôn phối, đa số đều nhìn chằm chằm vào cái ghế Thọ vương phi đang để trống này. Lại thêm Dụ vương cái người này, không thể không có mỹ nhân, trong lúc đó xung quanh một đám hoàn phì yến sấu, tay áo đầy hoa phấn ám hương, nhưng một phiến lá cũng không dính thân.

Người đến bình thường cùng nữ quyến của Thọ vương phủ dạo chơi, thỉnh thoảng cũng ngâm thơ đối câu.

Đường Đại cùng Hà Hinh đối với những điều này không có hứng thú, các nàng ngồi giữa cây cỏ không đồng đều, uống chút rượu, ăn quà vặt, tự mình mãn nguyện vui vẻ.

Tự nhiên cũng có người ngầm chỉ vào các nàng hỏi có phải là nữ quyến của Thọ vương phủ hay không, thế nhưng ngay cả Mộc Uyển Từ cũng không nhận ra, mọi người cũng biết Dụ vương phong lưu, liền cũng không khó suy đoán đây là tân sủng hắn đột nhiên nổi hứng muốn mang ra ngoài.

Loại sự tình này đã phát sinh qua nhiều lắm, các nàng ghen tuông cũng phai nhạt. Mà Dụ vương cái người này ít nhất còn có một mặt tốt, hắn vui cái mới, cũng vẫn nhớ chuyện xưa, đối với các hồng nhan tri kỷ trong ngoải phủ bất luận là thật tình hay giả ý, cuối cùng cũng chưa từng bạc đãi. (mình có điều thắc mắc, cái lúc Dụ vương bạo cúc hoa Đường Đại hắn nghĩ cái gì? Cái đó không tính là bạc đãi sao?)

Các nàng cảm thấy đây cần phải cảm ơn, còn Đường Đại cảm thấy như vậy cần đem ra ngoài chặt thành tám khúc. >_

Săn bắn tiến hành đến ngày thứ ba, sáng sớm.

Dụ vương lần thứ hai bước vào trong lều của Hà Hinh và Đường Đại, lúc đó Hà Hinh đã trang điểm xong, Đường Đại còn chưa có rời giường. Dụ vương tiến vào liền đến thẳng bên giường, giường chỉ là chế tạo tạm thời, tự nhiên không so được với ờ Phù Vân tiểu trúc, chỉ là trên mặt có lớp da hổ làm đệm, Đường Đại rất là thích. Dụ vương cả người phủ lên người nàng, khi đó nàng vạt áo mất trật tự, tóc dài rối tung, trên má do ngủ đầy đủ nên nhiễm vẻ yên hà.

Hắn không để ý Hà Hinh ở bên cạnh, đưa tay với vào vạt áo Đường Đại, Đường Đại kinh hãi, né trái né phải. Hắn nhẹ thở gấp, gắt gao ngăn chặn, tay phải lưu luyến trên tấc tấc da thịt trơn mềm của nàng.

Đường Đại giãy dụa hết mức, vốn tính đóng con mắt. Tay hắn trước bộ ngực no đủ của nàng di động, đến bên hông, sau cùng dừng ở bụng dưới. Hắn cúi đâu hôn lên con mắt vẫn đóng chặt của nàng, thanh âm mang theo một chút hổn hển: “Ngoan, nhanh rời giường, ngày hôm nay bản vương mang bọn ngươi đi chơi.”

Hắn thu tay xong xuôi, đứng dậy ly khai khỏi thân thể nàng, Đường Đại mở mắt ra, trong nháy mắt thấy trong ánh mắt hắn có phần lưu luyến, hình như là… Hình như là không đành.

Đường Đại trong lòng kinh nghi bất định, ngoài mặt cũng không dám lộ ra thanh sắc: “Đi đâu?”

Dụ vương vẫn như cũ trang phục săn bắn màu đen, dưới mang ủng ngắn, hơi có chút mùi vị thợ săn hoang dã: “Đi theo sẽ biết.”

Đường Đại cùng Hà Hinh ngồi trên xe ngựa của Dụ vương dẫn đi rời khỏi xa đội của Thọ vương phủ, chậm rãi đi vào trường săn bắn. Đường Đại nhìn lại một mảnh cẩm xa giai nhân kia, đột nhiên hiện ra dự cảm bất thường.

Dụ vương gia rất khó có dịp cùng các nàng ngồi chung xe, hắn tay trái nắm Hà Hinh, tay phải ôm Đường Đại, tự như thuyết minh viên trong viện bảo tàng dọc theo đường đi các phong cảnh điển cố đều chỉ cho các nàng xem: “Bên này có rất nhiều con mồi, đều là bản Vương phí hết tâm huyết cống nạp lên.”

Đường Đại chỉ vào một con gà đang chạy ven đường: “Vương gia có lầm không, kia rõ ràng là gà nuôi trong nhà.”

Dụ vương cúi đầu ấn một nụ hôn lên trán nàng, dáng tươi cười chầm chầm thả ra, như nước sông mùa xuân ấm áp: “Đó là bản Vương mua từ các hộ nông gia. Mỗi lần đều nhiều người đi săn như vậy, lấy đâu ra nhiều con mồi a.” Hắn buông tay, rất nghiêm túc bày ra bộ dạng không biết làm sao.

Hà Hinh nhịn không được cười ra tiếng, gắp một miếng thịt trên bàn gỗ đút hắn, hắn nhận lấy, ở bên má Hà Hinh hôn một cái, Hà Hinh má vừa xoa phấn, lại thêm vẻ nõn nà, như sen hồng tháng sáu. Hắn đột nhiên thở dài một hơi, Đường Đại giả bộ không thèm để ý đến vẻ mặt của hắn, từ lúc quen biết tới nay, hắn vẫn thần thái phi dương, hoa gian phong lưu, ít khi than thở thế này.

Nàng luôn nhớ tới ánh mắt của hắn lúc sáng sớm, là cái gì làm cho người ta không đành?

Đại khái… Có lẽ là lúc chờ đợi ly biệt đi.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như luc dien thoai chong toi bang hoang biet mot bi mat dong troi, kem chong nang tot hien nay Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.