Tiền của bản cung! Hoàng thượng, cút! (Nhất sinh nhất thế tiếu hồng trần)

Chương 55: Lòng quận chúa từ bi như vậy, phải đi phổ độ chúng sinh mới đúng!


Hai thị tỳ kia nhận được lệnh, đang định động thủ thì Tô Cẩm Bình bỗng ngẩng đầu cười lạnh: “Nô tỳ phạm lỗi, đương nhiên sẽ có Hoàng hậu của Đông Lăng ta xử phạt. Sao đến lượt Quận chúa Bắc Minh xử lý chứ? Hơn nữa, vừa rồi Quận chúa luôn mồm nói thay Hoàng thượng dạy dỗ nô tỳ. Nên nô tỳ không thể không hỏi một câu: Quận chúa lấy thân phận gì mà muốn thay mặt Hoàng thượng?”

Lời này rất nặng nề! Ngay cả Quân Lâm Uyên cũng hơi kinh ngạc nhìn cô gái này. Dung mạo của nàng đẹp như bức tranh, khuôn mặt trái xoan xinh xắn, tinh tế, ngũ quan cũng không thể tìm ra tỳ vết gì, có thể nói là tuyệt sắc. Nhưng khiến người ta ấn tượng không phải là khuôn mặt của nàng, mà chính là đôi mắt như nhìn thấu tất cả kia. Có điều, bộ y phục cung nữ này lại khiến cho người ta có cảm giác một viên ngọc quý bị che đậy. Ngắm một lúc, hắn cũng cảm thấy hơi buồn cười, xem ra, vị biểu muội lòng dạ độc ác, luôn tự đặt mình ở vị trí rất cao này của hắn, đã gặp địch thủ rồi!

Mộ Dung Song nghe nàng nói vậy cũng hơi ngẩn người, ả cứ nghĩ rằng cô nàng này vừa tiến cung một ngày đã bị biếm thành cung nữ, còn nhiều lần đắc tội Hoàng đế, chẳng qua cũng chỉ là một cô nàng nông cạn có dung mạo dụ dỗ người khác, chứ không có kiến thức gì. Nhưng không ngờ chỉ một câu nói của nàng lại có thể khiến ả lâm vào tình thế khó xử! Những lời này, nếu luận nhẹ nhàng một chút thì là Mộ Dung Song ả muốn gả cho Hoàng đế Đông Lăng, chỉ như vậy mới có tư cách thay mặt Hoàng đế bệ hạ dạy dỗ hạ nhân. Còn nói nặng một chút, thì chính là Mộ Dung Song ả mơ ước đến ngai vàng của Đông Lăng!

Chuyện này mà truyền ra ngoài, đương nhiên sẽ không ai tin vào khả năng thứ hai, nhưng khả năng thứ nhất thì... Đối với một cô nương có hôn ước lại chưa gả ra ngoài như ả, lời đồn này còn độc ác hơn cả một đao chém thẳng vào cổ ả nữa! Mộ Dung Song cười lạnh vài tiếng, ả vốn nghĩ rằng, nếu tiện tỳ này ngoan ngoãn, chịu bị dạy dỗ vài cái xong, thì ả còn có thể để cho nàng ta sống thêm vài năm, tương lai sẽ trở thành trợ thủ tốt cho mình, dù sao, có mấy người đàn ông lại không năm thê bảy thiếp? Hơn nữa, phu quân của mình tương lai sẽ làm Hoàng đế, nhất định cũng sẽ có phi tần này kia. Có điều, cô nàng này lại không biết tốt xấu. Đã biết rõ thân phận của ả, không lấy lòng thì thôi, còn dám nói móc ả à?! Hừ, đã vậy thì đừng trách ả lòng dạ độc ác!

“Nói cũng đúng. Là bản Quận chúa nhất thời nóng vội, nên mới lỡ lời. Hoàng đế của quý quốc độ lượng nhường nào, chắc cũng sẽ không so đo cùng một cô gái yếu đuối, hiểu biết hạn hẹp như ta. Có điều, vị cô nương này, sao nhìn quen mắt thế nhỉ?” Mộ Dung Song ra vẻ nghĩ ngợi một chút, rồi thản nhiên nói.

Thấy ả cứ bám mãi không tha, Tô Cẩm Bình không kìm được, hơi nheo mắt phượng, trong mắt hiện rõ sát ý lạnh lùng, chỉ là, chính nàng cũng biết, hiện giờ không phải lúc kích động, nếu giết ả thật, chỉ e không giữ được cái mạng nhỏ này của nàng! Có điều... nàng lẳng lặng quan sát cô gái trước mặt mình một lúc, nhưng không có chút ấn tượng nào về ả. Nàng lại hướng mắt về phía người đàn ông đứng phía sau ả, hắn mặc một bộ y phục màu ánh trăng, vạt áo và tay áo đều thêu hình rồng, bên hông đeo thắt lưng ngọc có rồng uốn quanh, lộ ra một miếng ngọc bội, khuôn mặt tuấn tú, lịch lãm, dáng vẻ lãnh đạm, lại giống như được mạ vàng. Không thể không thừa nhận, đây cũng là một mỹ nam cực phẩm. Điều thu hút mắt người ta nhất là nốt ruồi son đỏ thắm ở giữa mi tâm của hắn! Nốt ruồi son đỏ thắm, đi cùng với mỹ nhân, ở cổ đại, đây cũng là nét tượng trưng cho vẻ đẹp, có điều, đặt trên mặt một người đàn ông thì...

Hiện giờ cũng không phải lúc để nàng nghĩ những điều này, người đàn ông đó, trên đầu có đội vương miện, rõ ràng là ‘Hoàng đế Bắc Minh’ mà hạ nhân vừa gọi. Chỉ là, nàng có thể chắc chắn trăm phần trăm rằng mình chưa từng gặp hai người này, vì sao bọn họ lại gây khó khăn cho nàng? Tuy không nghĩ ra, nhưng trên mặt nàng cũng không lộ vẻ nghi hoặc hay phiền não. Đối với dung mạo của Quân Lâm Uyên, nàng cũng chỉ kinh ngạc trong một giây lát rồi lập tức thu hồi ánh mắt của mình. Dù sao, người thường xuyên ở bên Bách Lý Kinh Hồng như nàng, dần dần cũng bắt đầu ‘miễn dịch’ với những thứ gọi là ‘nhan sắc’ này.

Nhìn thấy sắc mặt bình tĩnh của nàng, trong mắt Quân Lâm Uyên cũng thoáng lộ ra vẻ tán thưởng, đối mặt với việc gây khó khăn của Quận chúa và Hoàng đế nước khác, mà mặt nàng cũng không hề biến sắc. Nếu không phải lúc này Mộ Dung Song đang bày ra dáng vẻ hận đến thấu xương, thì hắn thật sự muốn tìm hiểu kỹ nàng một phen. Dù sao, trên đời này cũng không có nhiều thứ khiến cho hắn cảm thấy hứng thú.

Mộ Dung Song vừa nói câu ‘nhìn quen mắt’ thì tỳ nữ đứng sau ả liền phản ứng ngay: “Quận chúa, nô tỳ cũng thấy cô gái này trông rất quen.”

“Thiên Mặc, ngươi nói thử xem?” Mộ Dung Song cười nói.

Cô gái tên Thiên Mặc kia bước tới, nhưng vẫn quy củ hơn những người khác, ả xoay người, hơi cúi xuống, ra vẻ kính cẩn nói với Mộ Dung Song: “Quận chúa, hình như là cô gái mà người đã gặp ở hội thả hoa đăng thì phải!”

Tiểu thái giám dẫn đường vốn đã vô cùng sốt ruột, giờ nghe ả tỳ nữ kia nói vậy cũng hơi sửng sốt. Gặp Tô Cẩm Bình ở hội thả hoa đăng sao? Như vậy chẳng phải đã gián tiếp nói nàng lén ra khỏi cung? Nhưng gã lại lắc đầu ngay, đùa cái quái gì thế, thị vệ hoàng cung nghiêm ngặt như vậy, làm sao nàng ra ngoài được. Ra ngoài rồi còn có thể quay về bình yên vô sự à? Vớ vẩn thật! Không thể nào!

Nhưng Tô Cẩm Bình lại toát mồ hôi lạnh, nếu là bình thường, nàng nhất định sẽ mặt dày mày dạn liều chết không nhận, cũng chẳng ai có thể làm gì nàng. Có điều, chứng cứ lại quá rõ ràng, trên tay nàng còn đang cầm hai hộp bánh quế hóa của Duyệt Ký, nếu bị chỉ ra, thì quả thực không biết phải làm thế nào mới ổn. Trong đầu nàng cũng dần có kế sách, chỉ khẽ cười nói: “E là vị cô nương này nhìn nhầm rồi. Nô tỳ chẳng qua chỉ là một cô gái yếu đuối, sao có thể xuất cung được? Cung nữ một mình tự ý xuất cung là tội chết, xin cô nương nói năng cẩn thận!”

Nghe nàng nói vậy, Mộ Dung Song cũng không lên tiếng phản bác ngay, chỉ cười lạnh một tiếng, không nhận à? Ả sẽ có cách khiến nàng phải nhận. Đang định nói tiếp, thì một tiếng ồn ào lớn lại truyền tới. Thì ra là yến tiệc Trung thu đã kết thúc, các công tử tiểu thư không có phẩm hàm gì cũng đều phụng chỉ vào cung tham gia hội cầu Hỉ Thước.

Lúc này, Quân Lâm Uyên mới đổi sắc mặt: “Mộ Dương, yến tiệc Trung thu đã kết thúc rồi. Hoàng đế Đông Lăng đợi chúng ta đã lâu, nếu muội vẫn không biết nặng nhẹ, trẫm phải nói thế nào với mẫu hậu đây?”

Lời này của hắn giống như cảnh cáo ả, Mộ Dung Song cũng hơi nóng nảy, ả vốn ỷ vào sự sủng ái của dì, mới có thể bướng bỉnh đòi biểu ca đưa ả tới đây. Nhưng ả biết vị biểu ca này của ả, dung mạo không hề kém phụ nữ, mà tâm cơ thì sâu nặng đến mức chính dì cũng không nhìn thấu. Tuy ả có chút thông minh, nhưng cũng không dám phô trương nhiều trước mặt hắn, vì ả hiểu rõ, nếu thật sự chọc giận biểu ca, e rằng cái mạng nhỏ của mình cũng phải giao ra luôn! Có điều, khó khăn lắm mới chờ được cung nữ này, dễ dàng thả nàng ta như vậy, sao ả có thể cam lòng được?

Đúng lúc này, một giọng nói thánh thót như chim hoàng oanh vang lên: “A, không phải là Tô Cẩm Bình muội muội đó sao?”

Tô Cẩm Bình sửng sốt, quay đầu lại nhìn thấy ngay một cô gái mặc xiêm y màu tím, có thể nói là sắc nước hương trời, cùng một thị tỳ đang bước tới đây. Đôi mắt như nước hồ thu, cặp lông mày thoáng có khí khái hào kiệt, nhưng nàng lại cảm thấy người con gái này không có ác ý. Có điều, thị nữ phía sau nàng ta lại nhìn nàng không có chút thân thiện nào, cho nên cũng khiến Tô Cẩm Bình không rõ đây là địch hay bạn. Chẳng lẽ là người quen cũ của chủ nhân thân thể này sao? Nghĩ vậy, nên nàng cũng không lên tiếng đáp lời, tránh để ả kia nhìn ra manh mối gì.

“Vị này là?” Quân Lâm Uyên rất ôn hòa lễ độ, là một vị đế vương, rất hiếm thấy có người không cố tình thể hiện vẻ tự cao tự đại của bậc đế vương như thế.

Tiểu thái giám kia vội giới thiệu: “Vị này là con gái của Mộc Tướng quân đã mất, Mộc Nguyệt Kỳ, Mộc cô nương.” Gã cảm thấy nóng ruột như có cả nghìn con kiến bò trên người. Nếu không dẫn người tới, dù Bệ hạ không nói gì, thì Tiểu Lâm Tử công công cũng sẽ lấy cái mạng nhỏ của gã mất.

“À? Thì ra là con gái của Mộc lão Tướng quân à?” Nhắc đến vị Mộc lão Tướng quân này, có thể nói là sự kinh hãi của cả bốn nước. Một thế hệ anh hùng ngã xuống, đương nhiên khiến người đời thương tiếc.

Mộc Nguyệt Kỳ khẽ cười, lễ độ nói: “Không ngờ Hoàng đế Bắc Minh lại nhớ rõ gia phụ, đúng là vinh hạnh của Mộc gia ta! Không biết Cẩm Bình muội muội làm gì thất lễ với Hoàng đế và Quận chúa Bắc Minh? Tiểu nữ xin tạ lỗi thay nàng, mong Hoàng thượng và Quận chúa nể mặt tiểu nữ, cũng coi như nể mặt gia phụ, tha cho nàng lần này.”

Lời này của nàng ta rất có trọng lượng. Thanh danh của Mộc lão Tướng quân không chỉ hiển hách ở Đông Lăng, mà cũng khá nổi danh trong thiên hạ. Không chỉ vì tài năng quân sự kiệt xuất của ông, mà còn vì nhân cách con người ông vốn quang minh lỗi lạc, dùng binh cũng không dùng mánh khóe, nhưng mỗi lần xông pha chiến trường đều có thể hóa nguy thành an, thắng trong hung hiểm, đối xử với mọi người cũng luôn cực kỳ tốt, coi trọng nghĩa khí. Vì thế, Mộc Nguyệt Kỳ lấy lão Tướng quân ra, khiến người khác cũng không tiện lên tiếng gây khó dễ nữa.

Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày, nàng không thích thiếu ơn huệ của người khác, hơn nữa, chuyện này nàng cũng có thể tự xử lý được. Bỗng nhiên có một cô gái nàng không biết ra mặt, rồi đột nhiên lại bán cho nàng một ân tình lớn lao, chuyện này khiến cho nàng không cảm thấy cảm kích, mà chỉ thấy rất kỳ quái! Cực kỳ kỳ quái!!!

“Mộc cô nương đã nói vậy, bản Quận chúa cũng không tiện nói thêm gì nữa. Có điều, cung nữ này lại to gan dám lẻn khỏi cung ra ngoài. Đây là trọng tội phải xử tử! Chuyện này vốn cũng không cần bản Quận chúa phải quản, có điều, trời sinh bản Quận chúa có tính nghiêm khắc, không chấp nhận được mấy cái việc xấu xa bỉ ổi này. Nếu nhìn thấy mà không xử lý, còn cảm thấy thật có lỗi với chính bản thân mình.” Mộ Dung Song không chịu lùi đến nửa bước, lời nói cũng dần thay đổi ý vị, mang theo vẻ ghen ghét rõ rệt, nhưng lại dần bình tĩnh hơn.

Sau khi nói xong, đôi mắt đẹp của ả quét qua người Mộc Nguyệt Kỳ, nói là không chịu lùi bước, thì chi bằng nên nói sự háo thắng của ả nổi lên, cũng có chút hiếu kỳ, không biết nếu thật sự đấu với cô gái nổi danh cùng mình này, thì ai sẽ thắng, ai sẽ thua! Lòng háo thắng trời sinh và cái thói tự cho mình hơn hẳn người khác khiến cho ả ném chuyện của Tô Cẩm Bình xuống vị trí thứ hai. Dù sao cũng chỉ là một cung nữ thiếp thất, sau lưng không có quyền cũng chẳng có thế, dù Tam Hoàng tử có thật sự đưa nàng về Nam Nhạc, thì trước mặt ả, nàng cũng chẳng có một xu trọng lượng nào hết!

Mộc Nguyệt Kỳ còn chưa kịp lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, trào phúng của Tô Cẩm Bình đã vang lên: “Vậy thì nô tỳ thực sự phải tán dương cái tính cách ghét tội ác như kẻ thù của Quận chúa rồi. Nhân phẩm của Quận chúa như vậy, rồi tính cách như vậy, hiếm thấy nhất là cái tính không thể chấp nhận những việc xấu xa kia. Từ bi nhường ấy mà ngài không đi phổ độ chúng sinh thì đáng tiếc quá!”

Nàng vừa dứt lời, sắc mặt Mộ Dung Song lúc đỏ lúc trắng, đi phổ độ chúng sinh là có ý gì? Không phải đang khuyên ả xuất gia làm ni cô hay sao?! Ả nói lòng mình từ bi lúc nào? Tiện tỳ này đang nói linh tinh cái gì thế?! Ả đường đường là một Quận chúa Bắc Minh, lại là con gái chính thất của phủ Trấn Quốc công Nam Nhạc. Từ nhỏ đến giờ, ả chưa từng phải chịu sự lăng mạ đến thế này. Ả tức giận đến đỏ mắt, hung hăng trợn trừng mắt lên, trong mắt như có những đốm lửa nhỏ bập bùng bập bùng muốn thiêu đốt người khác!!!

Quân Lâm Uyên nghe nàng nói vậy cũng dở khóc dở cười! Biểu muội này của hắn có chút bướng bỉnh, nhưng cũng thật sự thông minh, nên chưa từng thấy biểu muội hắn chịu thiệt bao giờ, không ngờ hôm nay lại bị một cô gái làm cho tức nghẹn đến hai lần. Xem ra, lời đồn của dân gian quả nhiên không phải là giả! Trong thiên hạ có hai cô gái xinh đẹp thông minh, đó là Mộc Nguyệt Kỳ của Đông Lăng, và Mộ Dung Song của Nam Nhạc. Nhưng ngoài ra lại xuất hiện một cô gái kỳ tài, dung nhan khuynh thành, chính là con gái thiếp thất của phủ Thừa tướng, khiến Dạ Vương phải cầu hôn, Dật Vương bái sư, thanh danh đã sớm vang xa hơn cả hai người kia.

Chỉ là, vị biểu muội mắt cao hơn đầu này của hắn lại không biết chuyện này, cũng vì tính cách kiêu ngạo của ả mà không ai dám nói cho ả biết.

Mộc Nguyệt Kỳ vốn nghĩ là mình giúp đỡ không thành công, ngược lại còn khiến cục diện trở nên căng thẳng hơn, khẽ nhíu đôi mày liễu. Nhưng khi nghe Tô Cẩm Bình nói xong, nàng lại suýt phì cười thành tiếng. Chẳng trách... chẳng trách Tướng gia lại nhìn nàng ta bằng ánh mắt khác. Một cô gái thú vị như vậy, nếu nàng mà là đàn ông, thì cũng sẽ chỉ hận không thể cưới nàng ta về làm nương tử thôi. Mặc dù hơi đi ngược với lễ giáo bình thường, nhưng lại vô cùng thú vị. Nghĩ vậy, cảm tình của nàng dành cho Tô Cẩm Bình cũng tăng thêm vài phần.

“To gan! Khi nào thì đến phiên một cung nữ nho nhỏ như ngươi dám chế nhạo bản Quận chúa chứ? Xem ra, hôm nay không dạy bảo ngươi một chút, thì ngươi thật sự không học được thế nào là ngoan ngoãn!” Ả luôn mồm nói ra chức danh Quận chúa và cung nữ, cốt để mọi người đều hiểu được, thân phận của Mộ Dung Song ả và cô gái này khác biệt nhiều thế nào. Ả cũng tin rằng, Đông Lăng tuyệt đối sẽ không vì một cung nữ nho nhỏ mà luận tội Mộ Dung Song ả!

Lúc này, Tô Cẩm Bình ra vẻ sợ hãi đến cùng cực: “Sao Quận chúa lại nói vậy! Dù nô tỳ có mượn gan trời cũng không dám dạy bảo gì lão nhân gia ngài đâu!!!”

“Phì!!!” Quân Lâm Uyên không nhịn được liền cười phì ra thành tiếng, nốt ruồi son ở mi tâm cũng càng trở nên xinh tươi kiều diễm. Cô gái này, quả nhiên rất thú vị. Mộ Dung Song cùng lắm cũng chỉ mới mười tám tuổi, đang tuổi hoa nở đẹp nhất, mà bị nàng gọi thành ‘lão nhân gia’! Nghe thì có vẻ như đó là cách xưng hô tôn kính, nhưng người thông minh nghe thấy là biết ngay nàng đang sỉ nhục người ta. Câu nói này thật sự khiến người ta có muốn không tức giận cũng không được!

Quả nhiên, Mộ Dung Song vốn đang vừa tức giận vừa xấu hổ, nghe thấy tiếng cười của biểu ca nhà mình, ả càng cảm thấy khó chịu vô cùng! Liếc mắt nhìn thấy nét mặt như cười như không của Mộc Nguyệt Kỳ, ả thực sự muốn cào xé nát Tô Cẩm Bình ra! Ả lập tức gầm lên: “Con tiện tỳ nhà ngươi! Chủ nhân nói chuyện, làm gì đến lượt một nô tỳ như ngươi lắm điều nhiều chuyện? Dù chủ nhân nói sai, ngươi cũng phải chịu, lại còn dám kêu trời khóc đất kêu oan à? Ngươi nghĩ ngươi vẫn còn là đại tiểu thư phủ Thừa tướng hay sao?”

“Quận chúa nói rất đúng. Chủ nhân dạy bảo, nô tỳ phải nghe. Chỉ là... Quận chúa là chủ nhân của nô tỳ sao?” Lời này là nàng muốn châm chọc ả tự sơn son thiếp vàng lên mặt mình. Một Quận chúa nước láng giềng thì có tư cách gì mà chạy sang Hoàng cung nước khác tự xưng chủ nhân? Đúng là cực kỳ vớ vẩn!

Có điều, lời này của nàng lại khiến Quân Lâm Uyên biến sắc, vì lần này Tô Cẩm Bình không chỉ mắng Mộ Dung Song, mà còn đánh vào thể diện của Bắc Minh hắn! Tuy trong câu nói của nàng không thể tìm được lỗi sai nào, nhưng từng câu từng chữ lại đều chỉ trích Bắc Minh hắn không biết lượng sức, thích xen vào việc người khác!

Tô Cẩm Bình cũng chẳng có tâm trạng mà quan tâm vị Hoàng đế Bắc Minh này nghĩ thế nào. Tuy nàng có thể nhận thấy hắn cũng chẳng thích thú gì vị biểu muội nhà mình. Nhưng dù có không thích đến mức nào chăng nữa, thì hắn cũng không thể giúp người ngoài là nàng đây. Cho nên, phải đắc tội thì cứ đắc tội đi, dù sao, cùng lắm cũng là chết thôi. Chỉ là, dù có chết, nàng cũng phải kéo bọn họ làm đệm lưng! Mỗi ngày của một sát thủ đều là những ngày nhuốm đầy máu tanh, đối với nàng mà nói, chết chẳng có gì đáng sợ, cũng chẳng phải là chuyện lớn khó lường gì!

Không khí như bị đông lạnh đi, Mộc Nguyệt Kỳ khẽ cười nói: “Xin Quận chúa bớt giận, hôm nay là Tết Trung thu, là ngày đẹp, giận dữ mệt thân cũng không có lợi gì! Cũng chỉ là một cung nữ nho nhỏ thôi mà, nếu Quận chúa cảm thấy cơn tức tích tụ lại không tiêu được, thì giao nàng cho Hoàng thượng ta xử lý là được. Ta tin Hoàng thượng cũng sẽ cho Quận chúa một câu trả lời thuyết phục!”

Nàng ta vừa dứt lời, sắc mặt Tô Cẩm Bình trở nên vô cùng khó coi. Không biết Mộc Nguyệt Kỳ này là có lòng tốt, hay có ác ý đây? Giao mình cho tên cẩu Hoàng đế kia xử lý à? Cơ hội tốt như vậy còn không khiến hắn mừng đến phát điên lên hay sao? Rơi vào tay ả Quận chúa chó má này, ít ra nàng vẫn tự tin mình có thể đấu võ mồm được, nếu Quận chúa đấu võ mồm không lại, muốn thẳng tay dùng vũ lực, thì nàng cũng có thể quay đầu bỏ chạy!

Lúc trước, mỗi lần Hoàng Phủ Hoài Hàn muốn giết nàng, nàng đều tìm cách cứu được cái mệnh này, một lần còn lạ, hai ba lần thành quen. Nhưng nếu lần này thật sự bị lôi đến trước mặt tên cẩu Hoàng đế kia, nhiều người ở lầu Vọng Nguyệt như vậy, còn là trên đài cao, nàng cũng sẽ khó có thể trốn được, đúng là một viễn cảnh đầy khó khăn.

Mộ Dung Song nghe vậy liền đồng ý ngay: “Ý kiến đó không tồi, cũng tránh để người ngoài nói Bắc Minh ta ức hiếp người khác!” Ả không tin Hoàng đế Đông Lăng sẽ vì một cung nữ nho nhỏ mà bỏ đi thể diện của chính mình. Sau lưng Mộ Dung Song ả, ngoài Bắc Minh ra, còn có phủ Trấn Quốc công cực kỳ quan trọng của Nam Nhạc!

Quân Lâm Uyên khẽ cười, không ý kiến gì. Mộc Nguyệt Kỳ tuyệt đối không phải là một cô gái ngốc nghếch. Trong lời nói của nàng đều là muốn bảo vệ cô gái kia, sao có thể ép nàng ta vào con đường khó khăn nguy hiểm được? Có lẽ hôm nay biểu muội bị kích thích quá nhiều, nên mất đi sự bình tĩnh thường ngày. Chỉ là, hắn cũng lười phải nhắc nhở.

Mộc Nguyệt Kỳ chỉ nghĩ, ở nơi này chỉ có một mình nàng, không quyền không thế, ngay cả một phẩm hàm để trưng cho đẹp cũng không có. Nếu nói nhiều thêm vài câu, e rằng chính Tô Cẩm Bình sẽ phải chịu thiệt thòi. Nhưng tới trước mặt Hoàng thượng thì khác, hôm nay là Tết Trung thu, là ngày lành, lại có Dạ Vương, Dật Vương, cùng với Tướng gia cầu xin cho nàng, dù thế nào cũng vẫn hơn hai cô gái họ hăng hái chiến đấu đơn độc ở đây!

Vì thế, câu nói này của nàng ta đã quyết định toàn cục.

***

Tô Cẩm Bình không chút tình nguyện, lẳng lặng đi sau lưng họ, nhìn hai hộp bánh quế hoa trong tay. Tuy nàng có cách giải quyết, nhưng tìm cơ hội để ném đi là tốt nhất, có thể bớt không ít phiền phức. Có điều, trong đầu nàng lại hiện lên vẻ mặt đầy mong chờ của Thiển Ức, khiến nàng không đành lòng. Thôi, dù sao ả Quận chúa không biết từ đâu chui ra nào muốn gây khó dễ cho nàng, thì dù có hay không có hộp bánh quế hoa này cũng vậy thôi. Nàng cũng không truy xét đến cùng, trước giờ nàng chưa bao giờ vì bất cứ kẻ nào mà thay đổi ý chí của chính mình, giờ lại phá lệ vì Thiển Ức, thậm chí còn có vẻ tự mình tìm phiền phức nữa. Nếu là trước kia, tuyệt đối không có ai có thể tưởng tượng nàng sẽ thế này!

Mang tâm trạng trăm mối tơ vò, cuối cùng nàng cũng bước đến lầu Vọng Nguyệt. Đám thị vệ canh ở cầu thang hơi khó hiểu nhìn cô gái ‘yếu đuối, dễ bị gió thổi bay’ kia, cũng hơi buồn bực không hiểu vì sao nàng lại quay lại. Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, bọn họ vẫn hành lễ với Quân Lâm Uyên và Mộ Dung Song.

Hành lễ xong, bọn họ mới nhìn thẳng dáng vẻ của mấy người này. Tướng mạo của Quân Lâm Uyên đẹp hiếm có, cũng ngang cơ với Dạ Vương của bọn họ, chẳng qua, hắn ta thì lạnh lùng diễm lệ, còn Dạ Vương thì là quyến rũ, hấp dẫn. Ba cô gái đi phía sau, mỗi người đều tựa như tiên giáng trần, đủ khiến người khác mất hồn mất vía. Mỗi người đều thầm cảm thán, hôm nay đúng là ngày lành, được nhìn thấy bao nhiêu là mỹ nhân!!!

Trong đại điện, yến tiệc Trung thu đã chấm dứt, các công tử tiểu thư nhà các vị đại thần cũng đều đã phụng chiếu vào cung. Có điều, vừa có tin đưa tới, nói quân chủ Bắc Minh đến, nên hội cầu Hỉ Thước cũng đành phải hoãn lại. Nhưng chờ mãi chờ mãi cũng không thấy người đâu, khiến sắc mặt văn võ bá quan cùng đám phi tần trong đại điện đều đen đi! Từ lúc thông báo đến giờ, dù có đi ra đi vào ba lượt cũng đủ thời gian, vậy mà hắn ta vẫn không tới, không phải là không nể mặt Đông Lăng sao?

Nụ cười nhã nhặn thường thấy của Thượng Quan Cẩn Duệ cũng hoàn toàn biến mất. Mọi người chỉ nghĩ rằng hắn cũng cảm thấy hành vi của Bắc Minh khiến người ta cảm thấy bị lăng nhục, cho nên sắc mặt mới khó coi như vậy. Đâu biết rằng, hắn vừa nghe hạ nhân truyền lời, nói Tô Cẩm Bình gặp nạn, đồng thời cũng trấn an hắn rằng có Mộc cô nương ở đó, chắc chắn sẽ không để phát sinh chuyện gì. Nhưng đến tận bây giờ vẫn không có tin tức gì của Tô Cẩm Bình đưa tới, Mộc cô nương đến giờ cũng chưa thấy đâu, không phải đã xảy ra chuyện rồi chứ?

Tâm trạng của hắn không yên, đương nhiên cũng không tránh được ánh mắt của Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ. Cả hai đều khẽ nhíu mày.

Đợi thêm một lúc lâu nữa, trên dung nhan tuấn tú của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng xuất hiện một nụ cười lạnh. Hắn làm Hoàng đế bao nhiêu năm, trừ Tô Cẩm Bình to gan lớn mật nhiều lần khiến hắn khó xử ra, hôm nay là lần đầu tiên gặp chuyện thế này, chờ tới tận bây giờ mà hắn ta vẫn không tới. Hắn cũng lười đợi thêm, đang chuẩn bị vung tay tuyên bố bắt đầu hội cầu Hỉ Thước, thì một tiếng nói lanh lảnh vang lên từ ngoài điện: “Hoàng thượng Bắc Minh giá lâm! Quận chúa Mộ Dương đến! Mộc cô nương đến!”

Vài tiếng hô lớn vang lên, thần kinh của Thượng Quan Cẩn Duệ càng căng thẳng hơn! Quả nhiên đã đụng nhau rồi! Đôi mắt đen như ngọc nhìn chằm chằm về phía cửa. Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ cũng hơi nhíu mày vì sự thất thố của hắn.

Chờ đến khi bóng Tô Cẩm Bình xuất hiện trong tầm mắt của hắn, hắn mới như thoải mái một chút, khí tức căng thẳng bao quanh thân hắn cũng biến mất hẳn.

Những người không biết chuyện, chỉ nghĩ là hắn lo lắng cho sự an nguy của Mộc Nguyệt Kỳ, nên cũng không nghĩ gì nhiều.

Ngay trong khoảnh khắc nhìn thấy Tô Cẩm Bình, Hoàng Phủ Hoài Hàn hơi nhíu mày, trong lòng cảm thấy hơi mệt mỏi, sao cô nàng này cũng theo tới đây? Mặt hắn đen đi, không phải nàng lại gây chuyện gì chứ? Vừa rồi ám vệ báo lại, nàng và Bách Lý Kinh Hồng đã quay về. Hắn vốn đang cảm thấy thật đáng tiếc, giờ vừa về không bao lâu, lại gây phiền phức gì cho hắn đây?! Nghĩ vậy, đôi mắt tím đậm của hắn chợt lóe lên, sắc mặt cũng càng lúc càng khó coi.

Quân Lâm Uyên nhìn Hoàng Phủ Hoài Hàn, khẽ cười nói: “Trẫm mạo muội tới chơi, đã quấy rầy rồi, mong Đông Lăng hoàng không phiền lòng!”

Mạo muội tới chơi à? Thật ra, ngay tại thời khắc bọn họ bước chân vào Đông Lăng, hắn đã biết rồi, cũng đã sai người theo dõi chặt chẽ hành động của bọn họ. Không ngờ hắn lại đoán nhầm, bọn họ không đến để giở trò quỷ gì, thậm chí hôm nay còn tiến thẳng vào Hoàng cung, giống như hắn dùng bụng tiểu nhân mà đo lòng quân tử vậy! Khóe môi lạnh băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn khẽ nhếch lên cười, không biết nụ cười này là thật hay giả, nhưng những ai quen biết với hắn thì đều biết, biểu cảm này đã là cực hạn đối với vị đế vương lạnh lùng này: “Hoàng đế Bắc Minh khách khí quá! Còn ngẩn người ra đấy làm gì? Mau chuẩn bị chỗ ngồi.”

Hắn quát đám hạ nhân. Trên lý thuyết, dù người chưa tới, thì chỗ ngồi cũng đã phải dọn xong, tình trạng hiện giờ, đương nhiên cũng khiến Quân Lâm Uyên hiểu được Hoàng Phủ Hoài Hàn đang giận bọn họ tới chậm, nên mới thể hiện thái độ như vậy. Nghĩ thông suốt nên hắn cũng không quá để tâm, chờ hạ nhân chuẩn bị xong chỗ ngồi thì bước tới, ngồi xuống.

Mộc Nguyệt Kỳ cũng ngồi sang phía đám nữ quyến, chỉ còn lại một mình Tô Cẩm Bình đứng giữa đại điện.

Đêm nay vốn phải là một ngày lễ vô cùng vui vẻ, nhưng trong đại điện, không có ai tỏ vẻ vui mừng. Bắc Minh thật sự quá thất lễ! Không ít những thanh niên nhiệt huyết yêu nước đã có ý muốn đứng dậy chất vấn. Nhưng Quân Lâm Uyên lại lên tiếng trước khi bọn họ kịp mở miệng: “Trẫm tới hơi trễ, xin phạt trước một ly, mong Hoàng đế Đông Lăng bỏ qua cho cử chỉ thất lễ của Bắc Minh ta!” Nói xong, hắn quét đôi mắt lạnh qua Mộ Dung Song, Mộ Dung Song cũng tự biết mình đuối lý, đành yên lặng cúi đầu.

Hoàng đế của một quốc gia lại xin lỗi công khai như vậy, dù có là lỗi lớn đến đâu, thì cũng không còn ai muốn chỉ trích hắn nữa. Không khí đông cứng ban nãy cũng dịu đi nhiều.

Hoàng Phủ Hoài Hàn cười nâng ly rượu lên: “Hoàng đế Bắc Minh quá lời rồi! Hoàng đế Bắc Minh có thể đến Đông Lăng một chuyến cũng là vinh dự lớn của trẫm, sao lại nói xin lỗi chứ?!”

Hai người cứ đối qua đối lại toàn những lời lẽ khách sáo.

Ở bên đám các quý công tử, một người đàn ông vừa nhìn thấy Tô Cẩm Bình, trong mắt liền toát ra vẻ phẫn nộ và oán hận! Chính là cô gái chết tiệt này, giờ còn dám ngang nhiên đứng trước mặt y à? Nghĩ vậy, y liền nổi giận đùng đùng nhìn về phía Vinh phi.

Nhận được ánh mắt của đệ đệ, Vinh phi chợt nhớ tới tin tức nhận được ban nãy, cũng hiểu ngay Tô Cẩm Bình này chính là cô gái đã gây khó dễ cho đệ đệ ở trên đường! Ả hừ lạnh một tiếng, ả đương nhiên đã nghe nhiều chuyện về nàng, chẳng qua chỉ là mạng lớn một chút, miệng lưỡi giảo hoạt một chút nên mới nhiều lần thoát chết thôi. Còn dám lẻn ra khỏi cung, chỉ bằng lý do này cũng đủ xử nàng tội chết rồi! Có điều, nàng bị Hoàng đế Bắc Minh dẫn vào đây, đứng sững giữa đại điện, cũng không biết là vì sao. Cứ nên án binh bất động, ngồi xem một chút rồi tính sau. Ả nhấc chén trà lên, ném cho đệ đệ một ánh mắt trấn an.

Mặt Tô Cẩm Bình đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, đứng giữa đại điện. Đã quá nửa đêm rồi, hai ngày hai đêm nàng chưa được ngủ, hiện giờ chỉ muốn mau mau chóng chóng mà được lên giường của mình thôi. Nhưng ả tiện nhân kia no bụng rửng mỡ, vượt sông vượt biển sang đây mà gây khó khăn cho nàng! Ánh mắt độc ác âm hiểm của Mộ Dung Song cũng khóa chặt trên người Tô Cẩm Bình, dường như muốn lườm đến chọc thủng nàng ra mới chịu yên. Nhận được cái nhìn đầy ác ý của ả, đương nhiên sắc mặt mà Tô Cẩm Bình dành cho ả cũng không hòa nhã gì. Nàng đưa mắt, lơ đãng nhìn vào hư không, trên mặt như viết mấy chữ rất to: “Ta chẳng thấy gì cả!”

Hoàng Phủ Dạ cũng dần nhận ra cơn sóng ngầm giữa hai người này. Mộ Dung Song có hôn ước với Bách Lý Kinh Hồng, không phải hôm nay Tiểu Cẩm Cẩm đưa người kia ra ngoài chơi, lại đúng lúc để vị hôn thê nhà người ta bắt gặp đấy chứ? Không hiểu sao, trong lòng hắn lại thấy hơi vui sướng. Sao hắn lại quên mất là Bách Lý Kinh Hồng còn có vị hôn thê nhỉ. Với tính cách của Tiểu Cẩm Cẩm, đừng nói là làm thiếp cho người ta, dù có chung một chồng, cùng làm thê cũng không chấp nhận! Nếu như vậy thì Bách Lý Kinh Hồng với Tiểu Cẩm Cẩm cũng không có khả năng rồi!

Nghĩ thế, tâm trạng của hắn lại tốt vô cùng, liền lên tiếng định làm dịu không khí giữa hai người này: “Nếu bản vương không nhìn nhầm, thì vị kia là Quận chúa Mộ Dương, một trong hai mĩ nhân thông minh thiên hạ phải không nhỉ?”

Hắn vừa dứt lời, vẻ mặt dữ tợn của Mộ Dung Song liền biến mất, thay bằng vẻ mặt khiêm tốn như tiểu thư khuê các, cười giấu răng, nói: “Mĩ nhân thông minh thiên hạ chẳng qua cũng chỉ là người đời tán thưởng vậy thôi! Mộ Dung Song cũng chỉ là một cô gái bình thường, sao dám nhận lời khen này!” Mọi người nghe ả nói vậy đều nhìn nàng với vẻ tán thưởng. Trên đời này, người con gái có dung mạo xinh đẹp rất nhiều, người con gái có dung mạo xinh đẹp lại thông minh cũng không ít, nhưng có dung mạo, có trí tuệ, có thân phận lại còn khiêm tốn thì đúng là không phải lông phượng, cũng là sừng kỳ lân*! Vì thế, cảm tình của mọi người dành cho ả đều tăng vọt. Cũng không ít quý công tử bắt đầu ghen tị với Bách Lý Kinh Hồng, một người mù như hắn sao có thể xứng đôi với cô gái như thế này!

*Ý là cực kỳ quý hiếm.

Có điều, ngoài mặt Mộ Dung Song tỏ ra khiêm tốn, nhưng trong lòng lại vô cùng đắc ý nhận sự tán thưởng hay ái mộ của mọi người, hay những ánh mắt ghen tị của đám con gái bên kia. Bỗng một giọng nói cực kỳ không hòa nhã vang lên: “Quận chúa thật đúng là biết mình biết ta! Nói cực kỳ có lý, nô tỳ cảm thấy khâm phục sâu sắc!”

“Phụt...” Hoàng Phủ Dạ phun ngay một ngụm rượu ra, rồi ho khan kịch liệt, dở khóc dở cười nhìn Tô Cẩm Bình. Tiểu Cẩm Cẩm ơi là Tiểu Cẩm Cẩm, nàng đúng là, ai nàng cũng dám đắc tội!

Trong đại điện cũng vang lên những tiếng cười kìm nén, buồn cười nhưng lại không dám cười. Có lẽ chính vị Quận chúa Mộ Dương này cũng không ngờ mấy câu khiêm tốn của mình lại bị người ta chế nhạo đâu nhỉ? Ngay cả Tử Diên đứng sau Mộc Nguyệt Kỳ, vốn có thành kiến với Tô Cẩm Bình, cũng không nhịn được lén che miệng cười thầm, chưa nói đến đám nữ quyến vốn nhìn Mộ Dung Song đầy ghen tị, giờ cũng vui sướng đến mức chỉ hận không thể kiếm cái ghế thật cao ngồi lên để xem trò vui!

“Tô Cẩm Bình, ngươi có ý gì?!” Dù Mộ Dung Song có tu dưỡng tốt đến đâu lúc này cũng không chịu nổi tình cảnh bị người ta cười nhạo vừa ngang nhiên lại vừa ngấm ngầm như bây giờ. Ả không nhịn được nữa, đứng bật dậy, vỗ mạnh xuống bàn, khiến đồ trên bàn rung lên bần bật, cuối cùng gầm lên một tiếng, gương mặt xinh đẹp kia tức tối đến đỏ bừng lên! Thật ra, với trí tuệ thường ngày của ả, ít nhiều gì cũng có thể đối đáp ngay vài câu để cứu vãn danh dự của mình, nhưng hiện giờ ả đang đối mặt với Tô Cẩm Bình mà ả hận đến thấu xương. Hơn nữa, từ bé đến giờ, mỗi khi ả đi tới đâu, có ai không nâng niu ả trên tay chứ? Hôm nay lại bị một tiện tỳ chế giễu trước mặt văn võ bá quan, chuyện này làm sao ả chịu nổi!!!

Cũng chính cái vỗ bàn và tiếng gầm này khiến hình tượng tiểu thư khuê các vừa rồi của Mộ Dung Song bị đập nát, hơn nữa, còn nói thẳng cho mọi người biết, vừa rồi ả chỉ làm bộ làm tịch vậy thôi, nên mới nói là người đời tung hô tán thưởng ả. Thật ra, trong lòng ả vốn cũng hoàn toàn nghĩ như thế! Vì vậy, không ít người vô cùng kinh ngạc, đồng thời lộ rõ vẻ khinh thường.

Hành động này của ả cũng khiến Quân Lâm Uyên hơi nhíu mày, ngón tay thon dài đặt nhẹ bên môi, ho khan một tiếng cảnh cáo ả.

Lúc này, Mộ Dung Song mới kịp hồi hồn. Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc, đầy phức tạp của mọi người, ả hiểu ngay tiếng gầm vừa rồi của mình đã tự phá hủy hết tất cả hình tượng của ả, ả lại càng thống hận Tô Cẩm Bình hơn! Ả nghiến răng, hung dữ ngồi xuống, cũng tự trấn an mình, may mà Kinh Hồng ca ca không tới, nên không nhìn thấy bộ dạng này của ả. Mấy người kia nhìn thấy thì có liên quan gì đâu?

Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng buồn cười, nhưng hắn biết, hiện giờ hắn không nên phì cười ra, nếu không sẽ khiến quan hệ của hai nước, à không, thậm chí là ba nước lâm vào tình trạng nước sôi lửa bỏng. Tuy hắn không sợ, nhưng trước khi diệt trừ được lão thất phu Tô Niệm Hoa cùng với Hoàng Phủ Lam, Hoàng Phủ Thanh, hắn không nên để xảy ra chuyện lớn gì thì hơn. Vì thế, hắn lạnh giọng nói: “To gan, chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà dám chế nhạo Quận chúa một nước. Ngươi phải chịu tội gì?!”

Tuy hắn nói vậy, nhưng khóe môi lạnh băng lại bất giác cong lên, vì hắn tin, cô gái này sẽ không để mình phải chịu thiệt thòi!!!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.6 /10 từ 11 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 cong ty thiet bi y te uy tin tai tp hcm 2021, top 10 cong ty du hoc nhat ban uy tin tai ha noi 2021 rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.