Tiên hôn hậu ái

Chương 18: Sự cố


Lâm lệ không trấn lột được An Nhiên, mặc dù được ăn một bữa hải sản nhưng vì hai người các cô ai cũng không biết Du Nhiên Cư lại là nhà hàng của em gái Tô Dịch Thừa, cho nên bữa ăn này Tô Dịch Kiều trực tiếp vung bút miễn thanh toán, lại hào phóng nói với nhân viên Du Nhiên Cư, lần sau An Nhiên tới nữa cũng miễn toàn bộ hóa đơn. An Nhiên ngượng ngùng từ chối, Tô Dịch Kiều cười to, chỉ nói đạo lý người trong nhà đến ăn cơm, lại còn dùng tiền. An Nhiên miễn cưỡng cười, nghĩ thầm nhất định lần sau không thể đến đây rồi.

Cơm nước xong vốn định đi dạo phố với Lâm Lệ, nhưng tiếc rằng thức ăn ở Du Nhiên Cư quá ngon, khiến Lâm Lệ ăn quá no, cuối cùng trực tiếp gọi điện thoại cho Trình Tường để anh lái xe tới đón người.

Đợi hai người ngồi lên xe Trình Tường, vừa mới đóng cửa xe, Lâm Lệ lôi kéo tay An Nhiên nói lời thấm thía: “An tử, mi kề cận người giàu có rồi!”

An Nhiên nhìn vào mắt cô, ngửa đầu tựa lưng vào ghế ngồi, thở dài lẩm bẩm: “ta cũng có cảm giác như vậy…” Theo cô thấy mọi mặt của Tô Dịch Thừa đều không tệ, không ngờ điều kiện của anh tốt như vậy, vừa rồi Tô Dịch Kiều nói Tô Dịch Thừa có phần trong Du Nhiên Cư, ban đầu khi bắt đầu gây dựng vốn, anh cũng có công sức trong đó. An Nhiên không hỏi nhiều nữa, cô không biết tại sao anh lại đồng ý kết hôn với cô, có lẽ như anh nói, anh cũng cần một người vợ mà cô đúng lúc thích hợp thôi.

Trình Tường đưa An Nhiên về nhà trước, sau đó mới quay xe vòng về nhà mình. Khi An Nhiên về đến nhà chỉ có một mình Lâm Tiểu Phân đang ngồi trên ghế sô pha, Cố Hằng Văn dạy cao trung, lại sắp đến kỳ thi tốt nghiệp cao trung nên dù là thứ bảy, cũng phải lên lớp.

An Nhiên để túi trên tủ, gọi mẹ, mà Lâm Tiểu Phân không phản ứng gì, gọi tiếp câu nữa, Lâm Tiểu Phân vẫn không phản ứng, An Nhiên nhẹ nhàng nhíu mày, đi đến chỗ bà, chỉ thấy Lâm Tiểu Phân lặng yên ngồi đó, trong tay cầm một tấm ảnh, hai mắt nhìn về phía trước vô thần.

“Mẹ?” An Nhiên gọi lần nữa, lúc này Lâm Tiểu Phân nghe thấy được, giật mình hoàn hồn, thấy An Nhiên có chút mất tự nhiên, tay vội vàng vòng ra phía sau như sợ cô nhìn thấy cái gì.

“Nhiên, Nhiên Nhiên, con, con đã về rồi!” Lâm Tiểu Phân nhìn cô nói, như đang che giấu.

“Vâng.” An Nhiên gật đầu, nhìn mẹ có phần không yên, lo lắng hỏi: “Mẹ, mẹ không sao chứ?”

“Không, không sao, mẹ thì có thể sao chứ, ha ha.” Lâm Tiểu Phân cười, dùng nụ cười để che giấu tâm tình của mình, như là sợ An Nhiên hỏi đến, vội vàng đứng lên, nói: “Nhiên Nhiên, còn chưa ăn đi, mẹ đi làm cơm.”

An Nhiên nhìn đồng hồ trên tay một chút, đã sắp đến hai giờ, kéo tay mẹ, nói: “mẹ, con ăn rồi, buổi sáng lúc con ra ngoài, con đã nói với mẹ là buổi trưa con đi ăn cơm với Lâm Lệ, mẹ quên sao?”

Lâm Tiểu Phân sửng sốt, nhưng ngay sau đó bật cười, lắc đầu nói: “đúng vậy a, lúc ra khỏi cửa con đã nói là đi ăn cơm với Lâm Lệ, con xem mẹ, mẹ nhiều tuổi rồi, thật sự là vô tích sự rồi.”

An Nhiên ôm lấy mẹ, nói: “mới không có, mẹ vẫn giống hai mươi năm trước, vẫn xinh đẹp, trẻ trung như thế, không hề già hơn chút nào.”

Lâm Tiểu Phân vỗ vỗ con gái, cười nói: “con a, chỉ biết trêu chọc mẹ.”

An Nhiên cười cười, ôm mẹ một lúc lâu, sau đó mới buông bà ra, nói: “mẹ, con đi nấu cơm cho mẹ.”

Lâm Tiểu Phân gật đầu, nhìn con gái vào phòng bếp, cúi đầu nhìn lại tấm ảnh trong tay, đó là một bức ảnh cũ, trong đó có một người thanh niên mặc áo sơ mi trắng, đeo kính, tác phong nhanh nhẹn.

Khi Lâm Tiểu Phân ăn cơm, có điện thoại từ bên công trường tới nói là có tình huống ngoài ý muốn, có người ở công trường bị khối bê tông đè xuống, bị thương, hiện tại đã được đưa tới bệnh viện rồi.

An Nhiên vội vàng cầm túi ra ngoài, hoảng hốt sẽ loạn, đến nhà xe mới nhớ ra xe vẫn để ở công ty, căn bản không lái xe về, vội vàng nhanh chóng chạy đến bên đường bắt xe đi thẳng đến công trường. Địa điểm xảy ra chuyện không may, chỉ thấy tổng giám độc Hoàng Đức Hưng đã đến, đó là một người đàn ông trung niên, đầu hói, bụng phệ. Thật ra thì Hoàng Đức Hưng có thể coi như là thầy giáo của An Nhiên, hồi xưa khi An Nhiên mới tốt nghiệp ra ngoài thực tế cùng ông ta, hơn nữa trong sáu năm này, ông cũng cũng dạy An Nhiên rất nhiều.

An Nhiên đội mũ bảo hộ đi tới chỗ tổng giám đốc: “Tổng giám.”

Hoàng Đức Hưng quay đầu nhìn cô, sau đó xoay người: “nghe họ nói khối bê tông đột nhiên rơi từ trên xuống, lúc đó người kia vừa vặn ở phía này.”

An Nhiên ngửa đầu nhìn lên, thấy trên cao cách mười mét chỗ ban công trước cửa sổ có một khoảng trống lớn, nhìn dưới chân, đá vụn tán loạn, trên mặt đất còn nhìn thấy vết máu đỏ lòm.

“Người đó như thế nào?” An Nhiên hỏi. Trên mặt đất có nhiều máu chảy như vậy, nhìn cũng khiến người ta sợ hãi.

Hoàng Đức Trung lắc đầu, thở dài nói: “không tốt, bệnh viện vừa gọi điện thoại, chưa cấp cứu xong, mới vào phòng giải phẫu trước.”

An Nhiên ngẩn ra, trong ngực có một loại cảm giác đau đớn khó tả.

“Là bản thiết kế có vấn đề?” An Nhiên hỏi, bản thiết kế khu vực vườn hoa này là do một tay cô thiết kế, từng bản, từng khâu cô đều tính toán tỉ mỉ, theo lý mà nói hẳn phải không có vấn đề gì mới đúng.

“Nguyên nhân sự cố chúng ta đang điều tra.” Hoàng Đức Hưng nói, xoay người, “đi thôi, trước khi nguyên nhân sự cố được điều tra rõ ràng thì phải tạm dừng toàn bộ thi công.” Nói xong, không nhìn lại An Nhiên, quay đầu đi thẳng.

Một mình An Nhiên ở lại công trường một hồi lâu, cuối cùng khi mặt trời ngả về phía tây, chân trời từ từ chìm vào bóng tối, An Nhiên mới xoay người rời khỏi công trường.

Đi một mình trên đường, không có mục đích, không có phương hướng, trong đầu không ngừng hiện lên cảnh tượng vừa nhìn, tầng cao bị đổ nát, đá vỡ vụn trên đất cùng với vết máu loang lổ.

Một mình An Nhiên đứng trên đường quốc lộ, cô chưa bao giờ nghĩ tới bản thiết kế mình vẽ sẽ làm người bị thương.

Điện thoại di động trong túi điên cuồng vang lên, An Nhiên không để ý đến, còn đối phương dường như rất kiên nhẫn, gọi một lần lại một lần, khi di động vang lên lần thứ ba, rốt cuộc An Nhiên cầm lấy nhấn nút nghe.

“Ở đâu?” Đầu bên kia điện thoại vẫn là thanh âm vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, chẳng qua lần này giọng nói có chút nóng nảy.

“Bên ngoài.” An Nhiên chậm rãi trả lời.

“Xảy ra chuyện gì?” Tô Dịch Thừa nhạy cảm hỏi.

An Nhiên không nói gì, sững sờ nhìn về phía trước, ánh đèn lấp lánh, Giang thành vào ban đêm càng mỹ lệ hơn so với ban ngày.

Thấy cô không đáp, Tô Dịch Thừa lại nói: “nói cho anh biết địa chỉ, bây giờ em đang ở đâu.”

An Nhiên nhìn đường phố một chút, cuối cùng nói cho anh địa chỉ.

Tô Dịch Thừa lái xe tới đây đã là chuyện của nửa tiếng sau rồi, lúc này anh trông có chút nhếch nhác, đầu tóc vốn chỉnh tề lúc này có phần lộn xộn, sắc mặt cũng lộ ra chút mệt mỏi, chỉ có cặp mắt kia vẫn thâm thúy hữu thần như cũ.

“An Nhiên?” Tô Dịch Thừa nhẹ giọng gọi.

An Nhiên lấy lại tinh thần, nhìn anh, đứng lên, đáp: “ừ, anh đến rồi.”

Tô Dịch Thừa gật đầu, kéo cô lên xe, quan tâm tự tay thắt dây an toàn cho cô.

An Nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô thần, không có tiêu cự.

“Có chuyện gì xảy ra?” Tô Dịch Thừa có phần lo lắng hỏi, thấy cô có cái gì không đúng.

Im lặng một lúc lâu, đang lúc Tô Dịch Thừa cho là cô không muốn mở miệng, cô nói: “xế chiều nay ở công trường, một khối bê tông trên sân thượng tầng ba đột nhiên rơi xuống, đè chết người rồi.”

“Là bản thiết kế có vấn đề?” Tô Dịch Thừa hỏi.

An Nhiên lắc đầu, nói: “không biết.”

Tô Dịch Thừa không hỏi nhiều nữa, trực tiếp khởi động xe đi, anh chưa nói đi đâu, An Nhiên cũng không hỏi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như co cau to chuc quan ly o tap doan hoa chat viet nam, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh phai tra noi bo chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.