Tiểu nương tử nhà đồ tể

Chương 69


Uất Trì thông phán vội vàng kiểm tra các trướng mục, Uất Trì phu nhân lại vội vàng mời khách.

Uất Trì phu nhân đã tham gia yến hội của Phủ Quân phu nhân, sau khi lĩnh hội được phong thái thế gia tài nữ thì cũng tổ chức yến hội ở trong phủ thông phán, mời các quan quyến quận Vân Nam đến tham gia.

Hồ Kiều cũng nhận được thiếp mời của nàng, cùng nói chuyện với Đoạn phu nhân, vị phu nhân này hình như thích đồ bằng vàng, Đoạn phu nhân tin phật, trong nhà vừa lúc có một tượng phật đúc bằng vàng, đơn giản làm lễ vật tặng thông phán phu nhân.

“Chẳng lẽ ta phải đưa nén vàng?”

Đoạn phu nhân nghĩ đến ngày ấy thông phán phu nhân ép buộc đưa cho Hàn tiểu nương tử nén vàng lớn, cười đến nỗi eo không thẳng dậy nổi: “Muội muội đây là… nhanh như vậy đã học được chiêu đó sao?”

Hồ Kiều nhưng thật ra nghĩ đưa, bất quá nghĩ đến việc đưa đi một nén vàng nặng trĩu, nàng liền cảm thấy đau lòng.

—— Nàng là người nghèo, chung quy không thể tiêu xài phung phí.

Cuối cùng tặng đi chính là một bình phong khảm vàng ngọc mua được bên ngoài, trên bình phong đều được dát một tầng vàng mỏng, nhìnthật sự có vẻ phú quý, cực kỳ có khí chất của nhà giàu mới nổi. Nàng cũng mặc kệ, dù sao Hàn phu nhân từ trước đến nay đã phân nàng vào loại nhà giàu mới nổi không có phẩm vị nơi phố phường, bây giờ tặng lễ cho người ta thế này cũng không sao cả, nói không chừng thông phán phu nhân sẽ thật sự thích thì sao.

Trước khi bình phong được tặng đi thì được để ở trong phòng, Hồ Kiều tự mình vui sướng hài lòng thưởng thức nửa ngày, Hứa Tiểu Bảo cùng Vũ Tiểu Bối xoay vòng quanh bình phong vài vòng, vươn tay nhỏ lặng lẽ sờ hai cái, “Nương, đây là vàng sao?”, đôi mắt hai tiểu gia hỏa đăm đăm, ước chừng cảm thấy bức bình phong này vô cùng vô cùng giá trị.

Hồ Kiều lừa dối hai tiểu tử này: “không phải là phải tặng lễ cho người ta sao? Nương liền đem hết tiền trong nhà đổi thành vàng mới đánh thành bức bình phong này đó, Tiểu Bảo, Tiểu Bối, sau này nhà ta đều chỉ có thể gặm bánh ngô ăn dưa muối, điểm tâm cũng không có mà ăn đâu.”

Hai nhóc này nào đã ăn qua khổ cực, lại còn ngây thơ hỏi: “Bánh ngô dưa muối ăn ngon lắm ạ?”

Vừa lúc Hứa Thanh Gia trở về, nghe được lời này cũng không biết là đụng phải sợi dây thần kinh nào của hắn mà lại phân phó phòng bếp: “Cha trước kia cùng với nương các con thường phải ăn bánh ngô dưa muối, không bằng đêm nay để phòng bếp làm bánh ngô dưa muối để hai con cũng nếm thử.”

Hứa Tiểu Bảo và Vũ Tiểu Bối còn cho là cái gì ăn ngon, lập tức vui sướng vỗ tay, “Hay quá! Hay quá!” Hồ Kiều cười trộm: Chờ bánh ngô dưa muối lên, các con sẽ không còn vui vẻ như vậy nữa đâu.

Nàng lặng lẽ nháy mắt với Lạp Nguyệt, để nàng đi xuống bếp phân phó bà tử, trừ làm mấy cái bánh ngô nông dân ăn thì chuẩn bị thêm chút canh, miễn cho bọn nhỏ ăn không vô thì lại đói bụng.

Chờ đến khi bánh ngô vàng tươi bưng lên bàn, còn có dưa muối cắt thành sợi, bà tử còn chuẩn bị tương chấm, nghe nói đây là cách ăn ở nơi này. Hai nhóc mỗi người cầm một cái bánh ngô gặm một gặm, lập tức nhíu mày lại.

“Nương…”

Vũ Tiểu Bối lắc lắc cánh tay Hồ Kiều, kéo dài giọng điệu làm nũng, vừa nghe liền biết là không muốn ăn.

Hứa Tiểu Bảo cũng không muốn ăn, lặng lẽ bẻ một miếng bánh ngônhỏ ném xuống cho Đại Ngưu đang ngồi xổm dưới chân, Đại Ngưu cúi đầu ngậm lấy bánh ngô, nằm xuống ngoan ngoãn gặm.

Hồ Kiều thì không kén ăn, gặm một miếng bánh ngô rồi ăn một chút dưa muối. Kỳ thật bà tử đã rất tinh tế, cắt dưa muối thành sợi mỏng, còn trộn dầu mè với dấm, ăn thật sự không tồi. Huống chi loại bánh ngô này là lương thực phụ, lâu lâu ăn một lần đối với cơ thể cũng rất tốt.

Trái lại Hứa đại nhân, vẻ mặt hoài niệm, gặm hai miếng bánh ngô liền dừng lại, sau một lúc lâu mới nói: “Trước kia… có đoạn thời gian ở cữu gia, ta cùng với mẫu thân phải rất tiết kiệm, chỉ mua chút ngô về, nương ta lại đi hái một chút rau dại về làm món bánh ngô ăn kèm rau…”

“Nhà cậu của chàng… gia cảnh bọn họ không tốt sao?”

“Cũng không phải không tốt, chỉ là cả một gia đình lớn… luôn có chỗ nô bộc chiếu cố không chu toàn…”

Hồ Kiều liền không nói gì nữa.

Nàng gần đây đi theo các phu nhân xã giao ở các phủ nên cũng biết được chút thủ đoạn trạch đấu. Có đôi khi thấy chủ tử đối xử với aikhông tốt thì người hầu phía dưới sẽ dùng sức chà đạp. Vô luận là cậu của chàng có suy nghĩ khắt khe mẹ con họ không nhưng rốt cuộc là họđã thật sự đã bị đối xử không tốt.

Những việc này hẳn là đã tích lũy trong lòng Hứa Thanh Gia đã lâu, nên sau khi hắn rời đi nơi đó thì cũng chỉ viết một bức thư bình an, sau bao nhiêu năm qua cũng chưa từng nói câu nào với nhà đó nữa.

Hai vợ chồng gặm bánh ngô, nhìn thấy động tác của Hứa Tiểu Bảo và khuôn mặt đau khổ của Vũ Tiểu Bối thì nỗi oán hận chuyện cũ của Hứa Thanh Gia cũng tan biến đi mất, chỉ cảm thấy hai đứa nhóc này nhìnthật buồn cười. Chờ đến khi thấy hai người gặm xong bánh ngô rồi thìHứa Tiểu Bảo và Vũ Tiểu Bối liền cầu xin Hồ Kiều: “Nương, nương đừng tặng cái bình phong vàng kia cho người ta nữa đi mà, con với Tiểu Bối sau này nhất định sẽ ngoan ngoãn. Bọn con đưa hết tiền tiết kiệm cho nương, sau này nương đừng cho bọn con ăn bánh ngô nữa nha được không?”

Hồ Kiều cùng Hứa Thanh Gia tức khắc cười ngửa tới ngửa lui.

Hứa Thanh Gia lúc vừa vào đã nhìn thấy bức bình phong vàng kia, nếukhông phải bên trên còn được khảm chút ngọc thì thật sự là tục khôngchịu nổi. Cũng may mà có chút ngọc đó, bất quá nhìn màu sắc của chúng thì cũng thường thường, có lẽ không không đáng bao nhiêu tiền.

“A Kiều làm bình phong này làm cái gì?”

Hồ Kiều liền đem chuyện thông phán phu nhân muốn khai yến trong phủ thông phán, Đoạn phu nhân tặng tượng phật vàng, Lưu phu nhân nghe nói cũng đi theo con đường đưa đồ vàng, nàng liền không thểkhông làm một cái bình phong vàng tới để tăng thể diện. Vì để Hứa Thanh Gia không hiểu lầm nàng là một người phá sản nên liền giới thiệu cho hắn biết: “Bình phong này điêu khắc cũng rất tốt, là ta thỉnhmột sư phó người Di bản địa chuyên điêu khắc hoa trên gỗ, hoa tiết là hoa cúc, bên ngoài mạ một lớp vàng, để nhìn... khí phái chút.”

Hứa Thanh Gia còn tưởng là nàng làm chơi, vốn cũng không để trong lòng. Phẩm vị của lão bà như thế nào hắn đã sớm từ bỏ việc chỉnh lại. Hứa đại nhân rất sớm liền ý thức được, suy nghĩ của nam nhân khônggiống với nữ nhân, nếu như nàng thật sự thích một bình phong vàngthì cứ làm một cái ra trưng mấy ngày, chờ hết mới mẻ rồi nói khôngchừng sẽ lại bán đi. Nhưng dùng để tặng người ta... đó chính là kéo thấp khiếu thẩm mĩ của toàn bộ Hứa phủ đó.

“A Kiều thật cảm thấy… tặng một bình phong vàng rực rỡ thế nàykhông thành vấn đề?”

Hồ Kiều vô cùng chắc chắn: “Ta thấy thông phán phu nhân rất thích màu vàng kim, ngày ấy còn một hai phải tặng một thỏi vàng nguyên khối cho Hàn tiểu nương tử đó.” Đến nỗi Phủ Quân phu nhân cùng thông phán phu nhân đánh nhau hay không, cũng không có can hệ gì đến nàng.

Nàng cũng không muốn bị kéo vào đâu, chẳng qua là không thể nhìn Hàn tiểu nương tử xấu hổ.

Hứa Thanh Gia rốt cuộc cũng không nói thêm cái gì, chỉ mặc Hồ Kiềuđi lăn lộn.

Chờ tới ngày thông phán phu nhân mời khách hôm ấy, Hồ Kiều xem như mở rộng tầm mắt.

Cũng không biết Hàn phu nhân có phải đã biết chuyện Hàn tiểu nương tử bị cưỡng ép nhét vàng thỏi hay không mà ngày ấy tặng đi một thỏi vàng lớn tới cỡ một quả dưa, để ở trong hộp son, để người hầu ôm lên tặng.

Sau khi thông phán phu nhân mở ta thì cười không khép miệng lại được, tự mình sờ soạng thỏi vàng bự chảng ấy một phen, rồi lại cảm tạ Hàn phu nhân một lần nữa: “không nghĩ tới Hàn tỷ tỷ hiểu tâm tư ta như vậy! Ta chính là một tục nhân, chỉ thích vàng ngọc đá quý gì đó, lão gia nhà ta suốt ngày kêu ta tục, nhưng mới quen biết Hàn tỷ tỷkhông bao lâu mà Hàn tỷ tỷ đã tặng một lễ vật đúng ý ta như vậy, thậtlà phải cảm ơn tỷ tỷ!”

Hàn phu nhân: “…”

Chẳng lẽ mấy ngày trước thông phán phu nhân tặng tiểu nương tử nhà nàng một nén vàng lớn là thật tình thật lòng sao?!

Nàng là người thanh cao, người khác tặng nàng một bức tranh chữ cổ có thể sẽ hợp ý, nếu như vừa gặp mặt mà đã tặng một nén vàng thìhơn phân nửa sẽ bị chê một câu: “Tục vật!”, sau đó bị đuổi đi rồi. Lấy bụng mình suy ra bụng người nên nghĩ nếu mình mà tặng một thỏi vàng như vật thì thông phán phu nhân tất nhiên sẽ thẹn quá thành giận. không nghĩ tới người ta lại vô cùng hài lòng, thật là hối hận muốn chết!

Chờ đến tượng phật vàng của Đoạn phu nhân, bình phong vàng của Hồ Kiều được đưa lên thì thông phán phu nhân càng là vui mừngkhông thôi. Nàng mang theo mọi người tham quan phòng ngủ của mình, quả thực một mảnh ánh vàng rực rỡ, Hồ Kiều nhỏ giọng nói với Đoạn phu nhân: “Chói lóa như vậy thì tối có thể ngủ ngon giấc sao?”

không ngờ lời này bị thông phán phu nhân nghe được, nàng cười đắc ý: “Mấy thứ này tới tối đều lấy màn lụa che lên, ánh sáng tối lại tất nhiên liền ngủ được. Huống hồ mở mắt ra liền nhìn thấy mình ngủ trong một căn phòng toàn là vàng, thật hạnh phúc.”

Nếu nói lúc đầu rất nhiều quan quyến quận Vân Nam cảm thấy Uất Trì phu nhân là cố ý làm bẽ mặt Phủ Quân phu nhân, cố ý giả vờ nhưkhông hiểu cầm kỳ thi hoa, nhưng sau khi tới nhà nàng làm khách rồi liền minh bạch, người ta là thật không hiểu những cái đó, hơn nữa cũng không muốn hiểu.

Uất Trì phu nhân tựa hồ là một người vô cùng thông thấu, xuất thânkhông tốt, ở trong vòng quan quyến bị mấy phụ nhân có xuất thân tốt coi thường ước chừng cũng không phải là lần đầu tiên, bất quá người ta nghĩ thoáng, ngươi chướng mắt ta ta còn chướng mắt các ngươi đâu.

Nàng đóng cửa lại liền sống theo ý muốn của mình để được thoải mái, bố trí phòng của mình thành một phòng vàng rực rỡ.

Hồ Kiều thầm nghĩ, phu nhân ngài đừng có xem mình là A Kiều nhé, kết cục của A Kiều không hề tốt đâu. Lại nghĩ lại, có lẽ Uất Trì phu nhân không biết chữ, cũng không biết tới điển cố kim ốc tàng kiều.

Yến hội trong phủ thông phán, so với phủ quận phủ thì nhiều hơn vài phần sôi nổi.

Trong nhà thông phán phu nhân nuôi gia kĩ, da trắng như tuyết, duyên dáng thướt tha, từ nhạc sư cho tới người diễn tấu. Từ sau khi Hồ Kiều tới phong kiến thì lần đầu tiên có cơ hội xem một buổi biểu diễn ca vũ.không thể không nói, nhạc kỹ trong nhà thông phán phu nhân tu dưỡng rất cao, dáng múa uyển chuyển, nàng xem đến mê mẩn, Đoạn phu nhân ở bên nhắc nhở nàng: “Nếu như muội mà là một nam nhânthì lúc này ta chắc phải nhắc nhở muội lau nước miếng mất thôi.”

trên chủ vị, thông phán phu nhân và Hàn phu nhân cùng nhau ngồi. Hàn phu nhân ngồi rất tiêu chuẩn, thông phán phu nhân lại dựa nghiêng trên tháp, phía sau có một nữ tử xinh đẹp bóp vai cho nàng, dưới chân lại có một tiểu nha hoàn mười bốn mười lăm tuổi đấm chân, biểu tình rất chăm chú. Hồ Kiều nhìn sườn mặt kia, hình như cũng rất thanh tú.

không thể không nói, trong nhà thông phán phu nhân vô luận là nha hoàn hầu hạ hay là vũ kĩ nuôi trong nhà, nhan sắc đều rất cao.

Thưởng thức ca múa được một nửa thì nha hoàn nối đuôi nhau mà vào, bắt đầu dâng rượu và đồ ăn. Thông phán phu nhân cười vô cùng hào sảng: “Đám nam nhân kia cả ngày ở bên ngoài sống hưởng thụ, hôm nay tỷ muội chúng ta đã có duyên tụ họp, không bằng chúng ta cũng vui vẻ một ngày. Có rượu uống rượu, có thịt ăn thịt, khoái khoái hoạt hoạt.”

Đoạn phu nhân tức khắc hâm mộ cách sống hưởng thụ của thông phán phu nhân, nhỏ giọng bát quái với Hồ Kiều: “Nghe nói… trong phủ thông phán, chỉ cần hầu hạ thông phán phu nhân tốt là có thể bò lêntrên giường thông phán. Mấy nha hoàn có nhan sắc đều tranh nhau để được hầu hạ thông phán phu nhân, ngay cả việc đấm chân bóp vai cũng phải ném xúc xắc tới quyết định.”

“Đoạn tỷ tỷ đây là… từ nơi nào biết được?”

Mọi người cùng nhau vào phủ thông phán, nàng còn cái gì cũng khôngbiết mà Đoạn phu nhân đã có một bụng bát quái. Có vẻ nàng trênphương diện này đã trì độn bẩm sinh còn Đoạn phu nhân thì như lắp hai dây anten trên đầu vậy, rất dễ tiếp nhận được tìn tức bát quái.

Từ sau khi Hồ Kiều quen biết với Đoạn phu nhân thì chỉ cảm thấy sinh hoạt không bao giờ buồn tẻ.

Thời gian rảnh rỗi đều được dùng để nghe tin đồn.

“Mới vừa rồi ta đi thay quần áo, nghe được hai nha hoàn trong phủ thông phán đang nghị luận nha hoàn đi theo bên người thông phán phu nhân hôm nay, nói rất nhiều, tất cả đều bị ta nghe thấy.” Vì thế vị này đi vệ sịnh thôi mà đã thu thập được bát quái phủ thông phán sao?

Hồ Kiều cảm thấy, so với Vĩnh Lộc biết kể chuyện xưa làm hai nhóc nhà nàng mê mẩn thì bản lĩnh của Đoạn phu nhân thực sự cũng khôngnhỏ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.

Phong thủy được coi là đại diện cho những thuận lợi từ không gian sống xung quanh (Địa lợi), giúp bổ sung cho vận may từ từ trời (Thiên thời) và vận may ta có từ lúc mới chào đời. Sự kết hợp ba loại vận may Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa sẽ quyết định số phận của chúng ta. Phong thủy sẽ giúp ta kiểm soát và cải thiện vận may trong cuộc sống. Cùng đọc và nghiên cứu môn phong thủy ở trang này nhé: Xem phong thủy chẳng hạn như cung hoang dao xui xeo du duong tuan moi tinh duyen ran nut tien bac hao hut, 4 loai do vat khong co thi thoi tuyet doi khong duoc dat tuy tien trong nha keo ganh hoa rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích giúp bạn có một cuộc sống viên mãn.

loading...
DMCA.com Protection Status