Tiểu y phi của vương gia lãnh tình

Chương 17: Ám muội trêu đùa

Editor: Tử Diệp

Lúc Ngải Vi mặc xong quần áo, từ bức bình phong đi ra, nhìn Nam Cung Dục chắp tay đứng trước cửa sổ, tóc đen rũ xuống, toàn thân tôn quý ưu nhã, giống như đang suy tư!

"Vương gia, tìm ta có việc sao?" Ngữ khí Ngải Vi có chút thiện hỏi. Trong lòng nàng đang rối rắm, vô duyên vô cớ bị người ta thấy mình đang tắm gội. Ách, tuy rằng cũng không nhìn thấy toàn thân. Nhưng, kia cũng là nàng ** nha, hơn nữa đây là thời đại khác, chẳng lẽ ép hắn phụ trách sai? Đương nhiên nàng đã quên, nàng sớm đã là Vương phi danh chính ngôn thuận!

"Không có việc gì thì không thể tới sao?" Nam Cung Dục nghe ngữ khí bắt đầu không vui, xoay người tự nhiên mà trả lời, khuôn mặt lạnh lùng đạm mạc nhìn Ngải Vi, trong lòng không rõ mà bực bội, vì sao khi nghe ngữ khí nàng khó chịu, sẽ buồn bực!

"Ách, chuyện kia... Chỉ là..." Ngải Vi nghe lời nói của Nam Cung Dục, ngược lại không biết nên trả lời như thế nào. Ngẫm lại, nơi này là địa bàn hắn, là Vương gia cao cao tại thượng, hắn muốn tới thì tới, còn cần người khác cho phép sao? Nhưng lại cảm thấy chỗ không đúng, lại nói không rõ. Ngải Vi cau mày, bất đắc dĩ mà gãi gãi đầu tóc mình!

"Nghe nói ngươi hôm nay đi du hồ, còn cứu người?" Nam Cung Dục nhìn Ngải Vi biểu tình khó xử, tâm tình đột nhiên trở nên thực tốt. Khóe môi khẽ nhếch, khuôn mặt yêu nghiệt tuấn dật nhìn Ngải Vi lộ ra nụ cười tà tứ mị hoặc!

"A, yêu nghiệt, thật soái." Ngải Vi đột nhiên giống hoa si, nhìn Nam Cung Dục hỏi một đằng trả lời một nẻo. Ngay sau đó cũng phát hiện không thích hợp, trên mặt xuất hiện mất tầng đỏ ửng, phảng phất, chỉ cảm thấy trái tim " bang bang bang..." kinh hoàng!

"Hả? Ngươi nói gì?" Trên mặt Nam Cung Dục lạnh băng hờ hững, đột nhiên tiến đến và khom người nhìn Ngải Vi. Ánh mắt ôn nhu, biểu tình chuyên chú, thanh âm từ tính dễ nghe, giống như gió nhẹ phất quá mặt hồ, khoảnh khắc gợn sóng nhấc ba quang......

"Ách, cái kia... Đúng vậy!" Ngải Vi hoàn hồn, có chút lắp bắp nhìn Nam Cung Dục nói. Nghĩ thầm, yêu nghiệt này cũng thật quái, không thể hiểu được tại sao cười, hại nàng giống hoa si, thuận miệng nói ra lời như vậy. Hiện tại đột nhiên trở nên thực ôn nhu, khiến trái tim nàng càng đập " bang bang bang..." không ngừng!

"Cho dù có chuyện... Vậy ngươi cũng không thể tùy ý vào phòng người khác." Ngải Vi lấy lại bình tĩnh nhìn Nam Cung Dục, có chút tức giận mà nói. Rõ ràng hai người đang nói chuyện, ngẫm lại vẫn nên nhắc nhở hắn, để tránh về sau lại xuất hiện tình huống như vậy!

"Nga, người khác? Ngươi hình như là Vương phi ta! Là người khác sao?" Nam Cung Dục đột nhiên hài hước mà cố ý nhìn Ngải Vi nói. Hắn muốn nhìn một chút biểu tình Ngải Vi nghe được hắn nói như vậy sẽ có phản ứng gì, nghĩ như vậy, không biết vì sao tâm tình cũng tự nhiên tung bay lên!

"Ách, kia... Kia cũng chỉ là xưng hô trên danh nghĩa, chúng ta hiện tại chỉ là người xa lạ." Ngải Vi vừa nghe đến hai chữ " Vương phi". Ngẫm lại, nàng là thê tử trên danh nghĩa hắn, tới phòng thê tử cũng thực bình thường! Nhưng ngẫm lại: Không đúng, từ khi nàng gả qua đây đến bây giờ, số lần hai người gặp mặt có thể đếm được trên đầu ngón tay, có giống phu thê đâu? Ngải Vi nhíu mày, lắc lắc đầu!

"A, Vi Nhi đang nhắc nhở chúng ta còn chưa có viên phòng sao? Nếu là chuyện này, chúng ta đây... Có phải như vậy có thể chứng minh không phải người xa lạ?" Nam Cung Dục nhìn đến khuôn mặt nhỏ Ngải Vi đang nhăn, duỗi tay đem nàng ôm vào trong lòng ngực, trên mặt lộ ra mỉm cười nhợt nhạt, đột nhiên cảm thấy trêu đùa nàng, cũng là một chuyện vui. Đáy lòng bỗng khác thường, cố ý giả vờ làm ngữ khí cùng tư thế thực ái muội!

"A, ta, ta không phải ý nàu, ngươi. Ngươi. Buông. Ta." Khuôn mặt trắng nõn của Ngải Vi lập tức đỏ hồng, duỗi tay muốn đẩy Nam Cung Dục ra, nào biết Nam Cung Dục lại ngược lại đem nàng ôm đến chặt. Tuy rằng nàng là người hiện đại thế kỷ 21, nhưng tốt xấu cũng vẫn là thiếu nữ cái ngây thơ, đối với chuyện này, hiển nhiên có chút thẹn thùng. Đồng thời cũng không chú ý, Nam Cung Dục xưng hô cũng biến thành "Vi Nhi"!

"A, cái kia, cái kia ta, không phát hiện... Ngươi, các ngươi tiếp tục..." Tiểu Tĩnh tức hừng hực mà từ bên ngoài chạy vào, nhìn đến Ngải Vi bọn họ đang ôm nhau, thực kinh ngạc, ngây dại, sửng sốt nửa ngày mới hoàn hồn!

"Hoàn hồn lại, ngươi không cần phải nhìn như vậy." Ngải Vi thành công tránh thoát khỏi sự ôm ấp của Nam Cung Dục, nghịch ngợm gõ trán Tiểu Tĩnh, thực mất tự nhiên bước nhanh ra ngoài, mà Nam Cung Dục lúc này nhìn bóng dáng Ngải Vi đi ra, khóe môi tự nhiên mà cong lên, chính hắn cũng không phát giác!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như của hiẹu am thanh xuan dịnh gioi thiẹu amply sony 333 es gia 3tr 600 giảm con 3tr200, bai tap trac nghiem cau dieu kien co tuyet lan rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status