Tĩnh nữ truyền

Quyển 4 - Chương 14-1


"Công chúa, Kim công tử tới."

"Ha ha! Hôm nay trong rừng trúc thật nhiều người đó! Hàm Tiếu, ngươi tới thật đúng lúc!"

Tất cả mọi người ngẩng đầu lên nhìn về phía lối vào rừng trúc, chỉ thấy ở đó có sáu người đang đứng, tư thái khác nhau.

Dẫn đầu là Phượng Vu Dực mang theo vẻ mặt tươi cười, bên cạnh hắn là Phượng Hàm Tiếu mặc một bộ áo tím, lúc này hắn đang nở nụ cười nhìn người trong rừng trúc, bên cạnh Phượng Hàm Tiếu chính là Kim Bích Đạc vẫn luôn lấp lánh kim quang, bên cạnh hắn lại có một bóng dáng nhu nhược, xem ra chính là vị biểu muội theo hắn mà đến! Phía sau hai người đứng hai gã sai vặt, y phục hai người cầu kỳ, chia ra lấy tơ vàng sợi bạc thêu hoa trên áo bào, cũng chỉ có Kim gia xa xỉ như vậy, một bộ y phục của gã sai vặt cũng gần bằng chi tiêu một năm rưỡi của người bình thường rồi.

"Phụ vương." Phượng Tĩnh Xu đi lên phía trước, lúc có người ngoài ở đây, Phượng Tĩnh Xu vẫn xưng Phượng Vu Dực là phụ vương.

"Tham kiến Vương gia." Tất cả mọi người đứng dậy hành lễ.

"Ha ha! Đều đứng lên đi! Mọi người không cần giữ lễ tiết." Phượng Vu Dực cười ha hả đi tới, làm lễ với Long Ứng Tình, rồi ngồi ở trên ghế đá.

Hạ nhân lanh lợi đã sớm bưng ghế ra, không đến nỗi khiến khách không có chỗ ngồi.

"Kim công tử, từ biệt ở Đông Bình, hôm nay gặp mặt, đã lâu không thấy!" Đầu tiên Phượng Tĩnh Xu chào hỏi Kim Bích Đạc.

"Đâu có! Kim mỗ đây vẫn luôn nhớ mong công chúa sâu đậm!" Kim Bích Đạc cười trả lời, ánh mắt lộ ra một tia giảo hoạt.

"Ha ha ha! Có thể để cho Kim công tử nhớ, lại là vinh hạnh của Tĩnh Xu đây!" Phượng Tĩnh Xu cười đáp, ngược lại nhìn về phía nữ tử ở một bên, "Chắc hẳn vị này chính là mỹ nhân nổi tiếng Hí Triều quốc Tịch Thấm Nhụy Tịch cô nương đi!"

Tịch Thấm Nhụy cũng không ngại ngùng, thoải mái tiến lên thi lễ, nói: "Tiểu nữ tử chính là Tịch Thấm Nhụy, danh mỹ nhân không dám nhận, ở trước mặt công chúa, còn ai dám tự xưng mỹ nhân chứ!"

"Ha ha! Tịch cô nương quá khen." Phượng Tĩnh Xu cười cười, mời hai người nhập tọa, lại nhìn Phượng Hàm Tiếu, "Hàm Tiếu đường ca, hôm nay huynh tới là vì có chuyện gì vậy?"

"Không có việc chẳng lẽ không thể tới xem một chút?" Phượng Hàm Tiếu trừng hai mắt, cố làm vẻ tức giận.

"Đâu có, đâu có!" Phượng Tĩnh Xu nghịch ngợm cười một tiếng, "Chỉ là đường ca rời nhà lâu như vậy, thật vất vả mới trở về hoàng cung, chẳng lẽ Thục phi nương nương không giữ huynh lại?" Tiếu Thục phi là thân mẫu cưa Phượng Hàm Tiếu, là một nữ nhân dịu dàng trầm tĩnh, ở trong hậu cung cũng không tranh thủ tình cảm, rất được yêu thích Phượng Nhâm Ngạo.

"Ha ha! Trở lại mấy ngày nay, chuyện gì cần làm cũng đã, ta còn có chính sự khác phải làm!" Phượng Hàm Tiếu cười đùa nói.

"Đúng vậy, đúng vậy! Huynh có thật nhiều chính sự đó!" Phượng Tĩnh Xu nhăn nhăn mũi, vẻ mặt chính là "huynh cứ ba hoa đi". Quay đầu, nhìn về phía hai người Long Ứng Tình và Viêm Vũ Thụy bên cạnh, "Hoàng tử điện hạ, ,là ngọn gió nào thổi ngài tới vậy?" Nói xong, vẫn không quên hài hước nhìn Lục Miểu một cái, mới vừa rồi Long Ứng Tình nói câu kia khiến nàng ghi nhớ ở trong lòng, ánh mắt nhìn về phía Lục Miểu giống như đang nói, lão già, ngươi được đấy, thế mà lại người hâm mộ đuổi tới đây này!

Lục Miểu theo bản năng ưỡn thẳng ngực, nâng cằm, vẻ mặt hả hê dùng ánh mắt trả lời: sư phụ ngươi là người bình thường sao? Nhớ năm đó, sư phụ ngươi phong quang vô hạn, hào hùng vạn trượng, bao nhiêu hiệp nữ thiên kim coi ta như người tình trong mộng, không phải ta không lấy...... Này này! Cái ánh mắt kia của ngươi là sao!?

Phượng Tĩnh Xu khinh thường liếc mắt quay đầu.

Mấy nam nhân bên cạnh vẫn nhìn Phượng Tĩnh Xu chăm chú, đều lộ ra nụ cười thoải mái, quả nhiên, ở bên cạnh của nàng, mới là chuyện hạnh phúc nhất.

"Công chúa đa lễ, đã sớm nghe nói công chúa chính là đệ tử của chân nhân, Ứng Tình vô cùng hâm mộ, hôm nay được nhìn thấy hai vị, thật sự chuyến đi này quả nhiên không tệ!" Long Ứng Tình nở nụ cười, "Nếu công chúa không ngại, cứ gọi ta là Ứng Tình đi!"

Hả? Trong mắt Phượng Tĩnh Xu lóe lên vẻ nghi hoặc, lúc nào thì nhị hoàng tử Việt Sa quốc này lại trở nên hữu lễ như vậy? Nghe nói hắn tuổi còn nhỏ, lại điêu ngoa tùy hứng, quanh năm suốt tháng chạy ra ngoài cung, ai cũng không quản được, ngay cả Hoàng đế Long Doanh Việt Sa quốc cũng hết cách với hắn. Vị hoàng tử này luôn luôn mắt cao hơn đầu, từ trước đến giờ đều chẳng thèm ngó tới những thiên kim tiểu thư trong nước kia, sao lần này khi đến Lộng Phong quốc lại biến thành cừu non ngoan ngoãn rồi? Chẳng lẽ là do phong thủy? Khí hậu ở Việt Sa quốc quá nóng khiến con người ta trở nên nóng nảy, tới đây nhiệt độ hạ xuống liền ôn hòa?

"Công chúa? Chẳng lẽ công chúa không muốn sao!?" Một giọng nói không vui kéo Phượng Tĩnh Xu hồi hồn, vì để tránh cho vị hoàng tử điêu ngoa này phát giận, vội vàng nói: "Đâu có! Tĩnh Xu chỉ cảm thấy ngoài ý muốn thôi! Nếu hoàng tử nói như vậy, Tĩnh Xu liền cung kính không bằng tuân mệnh!"

"Vậy ta gọi nàng là Tĩnh Tĩnh có được không?" Long Ứng Tình lập tức nở nụ cười tươi rói, được đằng chân lân đằng đầu, lập tức đưa ra yêu cầu này.

"Ách, nhưng......" Ngươi còn nhỏ hơn ta một tuổi đó......

Phượng Tĩnh Xu còn chưa nói hết, Long Ứng Tình đã lập tức kêu "Tĩnh Tĩnh, Tĩnh Tĩnh".

Việc thế này, đám người bên cạnh nhìn đều hiểu, Long Ứng Tình này, đâu phải vì Lục Miểu mà đến, hoàn toàn là vì Phượng Tĩnh Xu mà tới đấy!

Lúc này, Viêm Vũ Thụy vẫn đứng ở sau lưng Long Ứng Tình liền nói chuyện: "Dọc đường, Viêm mỗ nghe nhân sĩ võ lâm Xuyên Vân quốc tranh nhau thảo luận trước đây không lâu trên đại hội võ lâm công chúa xuất thủ bất phàm, , cả đời này của Viêm mỗ kính nể nhất là người có võ công cao cường, còn muốn lãnh giáo với công chúa một phen!"

Vừa nghe thấy Viêm Vũ Thụy nhắc tới đại hội võ lâm, cặp mắt Long Ứng Tình lập tức chăm chú nhìn chằm chằm Phượng Tĩnh Xu, không bỏ sót một chút biểu hiện nào trên mặt nàng, chỉ sợ nàng nhớ tới điều gì, nhưng mà, trên mặt Phượng Tĩnh Xu không hề có chút khác thường, điều này khiến Long Ứng Tình thở phào nhẹ nhõm, nàng hẳn không nhớ rõ rồi? Lúc ấy tình huống hỗn loạn như vậy, cộng thêm hắn cũng lấy vải che mặt, nàng hẳn sẽ không nhận ra hắn. Long Ứng Tình rũ mắt, mặc kệ nói thế nào, hiện tại chỉ có nàng luyện cùng một bộ sách võ công với hắn......

Phượng Tĩnh Xu nhìn vẻ mặt nam nhân thành thật trước mắt, vị đại tướng quân ba mươi ba tuổi này, cả đời chinh chiến, luyện thành tính tình nghiêm túc của hắn, lưng ngay thẳng, làn da nâu rắn rỏi, vóc người tam giác bền chắc, toàn thân cao thấp tản mát ra hương vị nam nhân nồng đậm, một loại sức quyến rũ của phái nam, nam nhân hoàn mỹ hấp dẫn như vậy tuyệt đối làm cho người ta trào máu. Phượng Tĩnh Xu còn chưa gặp qua loại nam nhân này, vì vậy không khỏi chăm chú nhìn thêm. Cho đến khi bên cạnh vang lên mấy tiếng tiếng ho khan không lớn không nhỏ, Phượng Tĩnh Xu mới hơi đỏ mặt thu hồi ánh mắt, nói: "Nếu tướng quân đã mời, vậy thì xin tướng quân chỉ giáo nhiều hơn rồi!"

"Được! Công chúa xin mời!" Viêm Vũ Thụy nói xong, phi thân vọt ra ngoài, Phượng Tĩnh Xu thấy thế cũng lập tức thi triển khinh công bay ra theo, hai người lập tức khoa tay múa chân trong rừng trúc.

Mấy người bên cạnh bàn đá nhìn hai người lăn lộn, suy nghĩ không đồng nhất.

Hoa Ngọc Dung nhìn Viêm Vũ Thụy một thân xám bạc này, nhìn lại mình một chút, giơ cánh tay lên ngắt thịt trên cánh tay, tự lẩm bẩm: "Thì ra nàng thích loại nam nhân này?"

Phượng Duy Tĩnh và Phượng Vu Dực nhìn bộ dáng Hoa Ngọc Dung khổ não, buồn cười lắc đầu, Phượng Duy Tĩnh vỗ vỗ bả vai Hoa Ngọc Dung, ý vị sâu xa nói: "Nàng chỉ ưa thích nam nhân có tính cách, ,ngươi cũng rất có tính cách! Đừng vì lựa ý hùa theo nàng mà thay đổi bản thân, tình huống như thế nàng không thích thấy đâu."

Vẻ mặt Phượng Hàm Tiếu phức tạp nhìn hai người trong rừng, lại nhìn Phượng Duy Tĩnh và Hoa Ngọc Dung, trong lòng rất không bình tĩnh.

Còn Kim Bích Đạc không nhìn ra vẻ gì chỉ cười cười, Tịch Thấm Nhụy bên cạnh nhìn bóng dáng hoa lệ kia của Phượng Tĩnh Xu, trong mắt đều là sùng bái, hai gã sai vặt phía sau bọn họ, vẻ mặt tiểu Kim tử trông rất hưng phấn, nhìn hai người phía trước, liên tục trầm trồ khen ngợi, mà tiểu Ngân tử chững chạc bên cạnh lại chăm chú nhìn cao thủ so chiêu, vẻ mặt nghiêm túc.

Long Ứng Tình khẩn trương nhìn hai người khoa tay múa chân phía trước, cặp mắt mê muội tựa như chăm chú nhìn từng chiêu thức của Phượng Tĩnh Xu, càng xem, trong lòng càng không bình tĩnh, quá nhiều, quá nhiều! Rất nhiều chiêu thức đều tương tự như trong quyển bí tịch mà hắn học, hắn dám khẳng định, coi như nàng không phải tiểu thư kia, ít nhất cũng sẽ có thiên ty vạn lũ liên hệ với nàng!

Long Ứng Tình kiềm chế tâm tình khẩn trương, giống như lơ đãng hỏi: “Chân nhân, ta thấy chiêu thức võ công này của Tĩnh Tĩnh võ dường như chưa bao giờ gặp qua!"

"Hả? Ngươi cũng đã nhìn ra?" Lục Miểu nhìn Long Ứng Tình.

"Đúng vậy! Đều nói chân nhân có võ công cái thế, chính là thế ngoại cao nhân, gần đây lại thấy được võ công của Tĩnh Tĩnh, quả nhiên bất phàm, ngay cả đồ đệ cũng lợi hại như vậy, chắc hẳn cao nhân càng khiến vãn bối theo không kịp rồi!"

(còn tiếp)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như mon chay ngon suon xao chua ngot tu mang kho, cung thuc hien mon chay canh ngu sac rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.