Toàn giới giải trí đang đợi chúng ta ly hôn

Chương 3


Edit: Cải Xanh

Trời đã sáng, những tia nắng nghịch ngợm chui qua rèm cửa chiếu vào phòng, Lương Yên dùng chăn quấn mình giống như một con tằm cưng*, lăn lộn trên giường mấy vòng xong, cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút.

(*): Kiểu gọi yêu con tằm.

Toàn thân cảm nhận được đau nhức, nó nhắc nhở rằng tối hôm qua thân thể cô đã trải qua chuyện gì.

Lương Yên thức dậy còn chui trong chăn, không phải chơi điện thoại cũng không phải tiếp tục ngủ, đôi mắt sững sờ trợn tròn, nhớ lại cảnh tượng không thích hợp cho thiếu nhi ngày hôm qua.

Không phải Khương Mộc đã nói là bình thường Lục Lâm Thành không về sao? Người hâm mộ không phải đều đang đợi cô và Lục Lâm Thành ly hôn sao? Quần chúng ăn dưa không phải đều biết Lục Lâm Thành và Lương Yên chỉ là vợ chồng như bề ngoài thôi sao?

Lương Yên vén chăn lên kiểm tra thân thể, quả nhiên trước ngực có dấu vân tay màu đỏ, sau đó bắp đùi và chân đều có, trong lòng chua xót đến tột cùng, tất cả dấu vết đều đã chứng thực rằng tối hôm qua cô đã trải qua những gì.

Chẳng lẽ đây là việc mà một đôi vợ chồng lúc nào cũng hời hợt với nhau nên làm sao?

Còn rất không thương hoa tiếc ngọc nữa.

Bởi vì không có kinh nghiệm, cho nên sau trận lăn lộn trên giường hôm qua Lương Yên thực sự không thể nhìn ra mối quan hệ vợ chồng trên thực tế của mình với Lục Lâm Thành là tốt hay xấu. Cô chùm chăn mặt đỏ một lúc, sau đó nhanh chóng thay một bộ quần áo ra khỏi phòng ngủ, thì thấy Lục Lâm Thành đang ngồi ăn tao nhã trước bàn ăn.

“Không phải anh đang đóng phim à?” Lương Yên đứng xa hỏi.

Lục Lâm Thành ngẩng đầu, thì thấy Lương Yên vừa tỉnh dậy đầu tóc còn như tổ chim: “Trạng thái của đạo diễn không tốt, cả đoàn phim được nghỉ.”

Đạo diễn mà lần này Lục Lâm Thành hợp tác là người nổi tiếng tài hoa hơn người nhưng tính tình lại rất kỳ quái, lúc quay phim thì nói không tìm được linh cảm, cuối cùng cho nghỉ hai ngày để tìm linh cảm. Vì vậy, Lục Lâm Thành có hai ngày nghỉ để bay về.

“À.”

Thì ra là thế, Lương Yên gật đầu, quyết định không tự ti cũng không kiêu ngạo, đi thẳng ra đó, kéo ghế ngồi xuống đối diện với Lục Lâm Thành, ra dáng đường hoàng hắng giọng một tiếng: “Cái đó, tôi có việc muốn nói với anh.”

Lục Lâm Thành vừa ăn sáng vừa lười biếng trả lời: “Có chuyện gì? Nói đi.”

Lương Yên: “Nói ra có lẽ anh sẽ không tin, thế nhưng tôi thật sự mất trí nhớ, nhưng cũng không phải mất trí nhớ hoàn toàn, chỉ là quên chuyện của ba năm gần đây.”

Lục Lâm Thành: “… …. ….”

Lương Yên: “Tôi mất trí nhớ hai ngày trước, người điều chỉnh ánh sáng làm rơi vỡ đèn đập trúng đầu tôi, sau đó chuyện gì tôi cũng không nhớ.”

Lục Lâm Thành đặt bộ đồ ăn trên tay xuống, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của người phụ nữ đối diện, sau khi nghe câu chuyện của cô, vẻ mặt ban đầu liền thay đổi, trong mắt để lộ ra sự mất kiên nhẫn: “Lương Yên, cô đừng náo loạn như này nữa được không?”

Lương Yên vừa nghe đã biết Lục Lâm Thành không tin mình, dùng lí lẽ nói với người đối diện: “Tôi nói với anh là sự thật, thực sự tôi không nhớ cái gì cả!”

“Cho nên?” Lục Lâm Thành khoanh tay, nhìn khuôn mặt Lương Yên vì gấp đến mức đỏ bừng, “Cô mất trí nhớ, sau đó muốn tôi giúp cô cùng nhau tìm ký ức đang lưu lạc à?”

Anh cau mày: “Đã hai năm rồi, Lương Yên, cô không mệt mỏi sao? Tôi thực sự không có cảm giác với cô.”

Lục Lâm Thành nói vậy Lương Yên cũng không có phản ứng gì, nhưng mà câu sau của anh như châm cho cô một mồi lửa, không có cảm giác, không có cảm giác vậy tối hôm qua còn lăn qua lăn lại với cô làm gì, vì tôn nghiêm của người phụ nữ bị khiêu chiến, Lương Yên đứng phắt dậy khỏi ghế: “Không có cảm giác, không có cảm giác thì tối qua anh ngủ với tôi làm gì?”

Lục Lâm Thành không ngờ Lương Yên sẽ có phản ứng như này, vẻ mặt không tin nổi nhìn cô: “Ai dạy em?”

“Không ai dạy tôi cả.” Lương Yên há hốc mồm, cảm giác đối chọi gay gắt với Lục Lâm Thành giống như mũi nhọn đấu với đao sắc, hai tay cô chống lên bàn, ánh mắt sắc bén như sói con: “Tôi nói lại một lần nữa với anh, những chuyện trước kia tôi không nhớ, anh tin hay không thì tùy.”

Cô nói xong xoay người muốn đi, nhưng đột nhiên nghĩ đến cái gì, xoay người lại cười lạnh một tiếng: “Không có cảm giác đúng không, vậy ngại quá, đêm qua, tôi mới là người một chút cảm giác cũng không có.”

Lục Lâm Thành nghe xong mặt đen như đít nồi, một lúc lâu mới từ hàm răng nặn ra được một chữ.

“Mẹ nó!”

****

Lương Yên cãi nhau với chồng xong nhiệt huyết sôi trào đi vào phòng, nhưng bởi vì bản chất thật là một cô gái yếu đuối, sợ lòng tự trọng của đàn ông của Lục Lâm Thành bị tổn thương sau đó động vào cô. Vì vậy vừa vào phòng đã khóa trái cửa, lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện đầu tiên sau khi vào phòng đó chính là tìm điện thoại dưới gối nhắn tin trên Wechat cho Khương Mộc.

“Hôm qua Lục Lâm Thành đã về. Anh ta sống chết không tin tôi mất trí nhớ, cho nên tôi vừa cãi nhau với hắn.”

“Tôi cảm thấy hiện tại chắc chắn anh ta rất muốn đánh tôi.”

“Thế nhưng không lừa anh, cảm giác chống đối Lục Lâm Thành, thực sự rất thoải mái.”

Khương Mộc vẫn chưa trả lời, Lương Yên cầm điện thoại trong lòng khẩn trương, lúc đầu biết mình kết hôn với Lục Lâm Thành và từ tuyến mười tám lên tuyến ba nhưng không có phim đóng đã khó chịu rồi, cô cũng chưa nói gì, vậy mà người đàn ông này tối ngủ với cô xong sáng hôm sau nói không có cảm giác gì, vậy anh ta coi cô là cái gì? Búp bê bơm khí à?

Lương Yên suy nghĩ một lúc lâu, quyết định không thể ở trong cái nhà này, với điều kiện kinh tế hiện tại thì nhà này chắc chắn sẽ không đứng tên của cô, nếu đã xích mích với người ta cũng không nên mặt dày ở lại, nhỡ đâu Lục Lâm Thành lại xuất hiện đột ngột như tối hôm qua, chẳng lẽ cô còn phải làm một con búp bê bơm khí phiên bản người thật nữa sao?

May rằng tối hôm qua về muộn, hành lý cô vẫn chưa kịp mở, đồ dùng hằng ngày và quần áo bên trong vẫn còn đầy đủ, Lương Yên đợi trong phòng ngủ một lúc, nghĩ rằng chắc chắn Lục Lâm Thành đã đi, sau đó nhẹ nhàng mở cửa phòng, tìm được hành lý hôm qua mình mang về.

Lương Yên sử dụng phần mềm đặt một phòng khách sạn tốt để ở vài ngày, lúc taxi đang trên đường đến khách sạn mới nhận được tin nhắn trả lời muộn của Khương Mộc.

“…”

“… …”

“… … …”

Im lặng là tuyệt đối.

Lương Yên gửi giọng nói: “Đây là có ý gì?”

Khương Mộc: “Bây giờ cô đi tìm anh ta xin lỗi, xin tha thứ có lẽ còn kịp. Tôi nói thật.”

Lương Yên gửi một vẻ mặt ‘Ghét bỏ’: “Khương Mộc, không phải tôi đã nói với anh rồi sao, đối nhân xử thế cái gì không có cũng được, nhưng là không thể không có khí phách.”

Khương Mộc trả lời ngay: “Tôi sợ là ngày nào đó cô sẽ hối hận.”

Lương Yên: “Nếu bây giờ tôi mà còn dùng vẻ mặt ôn hoà để nói chuyện với anh ta được, tôi mới hối hận đấy.”

Lương Yên không nói chuyện cùng Khương Mộc nữa, tuy rất không muốn thừa nhận, nhưng mà nhìn phản ứng của Lục Lâm Thành và Khương Mộc, dường như cô trước khi mất trí nhớ và cô của hiện tại không giống nhau.

Lúc đầu chỉ là không dám cãi nhau với Lục Lâm Thành.

Có gì đặc biệt hơn người chứ, Lương Yên khịt mũi, hiện tại cô chính thức ngay cả là người hâm mộ qua đường của anh cũng không phải rồi, hoàn toàn biến thành anti.

Hơn nữa điều quan trọng nhất bây giờ là, lúc nào cô có thể nhận được bộ phim tiếp theo.

Tiểu tử Khương Mộc này là một người không tệ, nhưng nói về năng lực thì hơi kém, nhưng cũng vất vả cho hắn rồi, vừa làm trợ lý vừa làm người đại diện.

Khương Mộc cũng không đáng tin lắm, cuối cùng chỉ có thể dựa vào chính mình, Lương Yên ngồi trên xe phân tích sâu sắc về tình hình hiện tại của mình. Nguyên nhân quan trọng nhất khiến mình không có phim đóng là vì công chúng, bởi vì có thân phận bà xã của Lục Lâm Thành cho nên mọi người không muốn thấy cô trên TV.

Lương Yên tự nhốt mình trong phòng khách sạn hai ngày, xem tất cả các bài viết từ Weibo cho đến các diễn đàn nổi tiếng, thì thấy rằng giới giải trí ngày nay, có nhiều nữ nghệ sĩ muốn nổi tiếng, dường như phải có hình tượng nhất định.

Thực ra ba năm trước đã có người làm như vậy, mà khái niệm ‘hình tượng nhất định’ được xác định rõ ràng trong ba năm Lương Yên mất trí nhớ.

Có nhiều nữ nghệ sĩ có hình tượng nhất định, cái gì mà ‘Nữ hán tử’, ‘Ăn hàng’, ‘Cô gái nghiện internet’, ‘Mỹ nhan thịnh thế*’, ‘Dung mạo nữ thần’, ‘Chính trực’, ‘Học bá’, ‘Ngốc manh cặn bã’, vân vân một đống, thế nhưng kết hợp những hình tượng này lại với nhau cũng có thể tìm được nữ minh tinh thích hợp, nhưng hình tượng của người này ghép vào người kia lại không phù hợp, Lương Yên buồn rầu. Những cặp vợ chồng có độ phổ biến cao, có nữ minh tinh còn có hình tượng là ‘bà xã nhà XX’, còn có cả các loại ‘bà xã bối rối’, ‘bà xã có khả năng’, ‘bà xã bạn thân’.

(*): Là ngôn ngữ mạng, chỉ người nào đó lúc còn trẻ giá trị nhan sắc rất cao.

Lương Yên cảm nhận sâu sắc việc mình đã có chồng, nhưng mà hình tượng bà xã này chắc chắn là không có khả năng rồi, người ta là cặp vợ chồng lưỡng tình tương duyệt ngọt ngào, được người hâm mộ chúc phúc, cô lấy thân phận ‘bà xã của Lục Lâm Thành’ không bị người hâm mộ ăn tươi nuốt sống mới là lạ.

Lương Yên bắt đầu cảm thấy đau đầu, có điều trước khi ngủ chợt nhớ ra còn một việc, cô đăng một bức ảnh tự sướng lên Weibo, lượt bình luận khen vẫn chỉ lác đác vài cái.

Cô lại mở super word #Hôm nay Lục Lâm Thành đã ly hôn chưa#, hoạt động đánh dấu vẫn còn rất sôi nổi, thậm chí còn đứng đầu, nội dung thảo luận chủ yếu hôm nay là “Nữ minh tinh tuyến ba lúc nào mới có thể trả lại một Lục Lâm Thành độc thân”.

[Lương Yên có tự biết thân mình hay không thế, dính lấy Lục Lâm Thành cũng hai năm rồi.]

[Thật ra tôi cũng không hiểu cô ta, yên ổn đóng phim không tốt sao? Chỉ biết mặt dày bám lấy Lục Lâm Thành.]

[Lục Lâm Thành vẫn là quá mềm lòng, không đành lòng vứt bỏ cô ta. Haizz, đau khổ.]

Một ngày nọ, bình luận trên Weibo rất náo nhiệt.

[Nếu Lương Yên có thể chủ động buông tay Lục Lâm Thành, tôi có thể ủng hộ cô ta ba năm, dù bộ phim cô ta đóng không hay tôi cũng sẽ đóng góp tỉ lệ người xem.]

[Chỉ cần Lương Yên có thể không quấn lấy Lục Lâm Thành, bảo tôi hâm mộ cô ta tôi cũng có thể!]

[Xem xét lại.]

[+10086]

[+ số thẻ căn cước]

Lương Yên đọc một lúc lâu, cuối cùng thoát ra, dường như đã có bước đột phá cho vấn đề hình tượng, sau đó cô gửi tin nhắn trên Wechat cho Khương Mộc.

“Tôi cảm thấy nếu tôi lấy hình tượng bị chồng vứt bỏ, có lẽ sẽ nổi tiếng…”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như Hàm insa, tiếng anh chuyên ngành kế toán chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.