Tối cường thần thoại đế hoàng

Chương 1709: Vô Tận Hư Không Ngục (2)

Hi Linh Nữ Đế nghiêm nghị nói, nếu không phải Hỗn Độn Thần Chủ tàn sát đẫm máu, bộ hạ cũ của Thiên Đế Thạch Điện như thế nào lại tách rời?

Hỗn Độn Thần Chủ cắn răng nói:

- Muốn chém giết muốn róc thịt, tùy ý ngươi, chớ có nhiều lời!

- Xem ra ngươi rất có cốt khí!

Trong mắt Doanh Chính lóe lên một sợi lam mang, một giây sau, toàn thân Hỗn Độn Thần Chủ co lại, ngửa đầu hét thảm lên.

- A a a a a...

Tiếng kêu thảm thiết của Hỗn Độn Thần Chủ vang vọng Tinh Đạo bảy màu, để sinh linh ở phương xa tê cả da đầu, sợ hãi run rẩy.

Triệu Vân, Đông Hoàng Thái Nhất… cũng trở lại Thiên Đế Thạch Điện, vây quanh ở sau lưng Hỗn Độn Thần Chủ, lạnh lùng nhìn hắn thống khổ

Nếu thực lực của bọn họ không đủ, giờ phút này sợ là đã bị Hỗn Độn Thần Chủ giết chết, nếu thương hại địch nhân, vậy bọn hắn rất khó sống đến hôm nay

Tần Quân vỗ vỗ Hi Linh Nữ Đế, Hi Linh Nữ Đế đứng dậy, cực kỳ hiểu chuyện

Thân thể hắn nghiêng về phía trước, khuỷu tay phải chống trên đầu gối, nhìn chằm chằm Hỗn Độn Thần Chủ, cười nói:

- Nói, hay không nói?

- Ta không nói!

- A a a a...

- Ta nói! Ta nói!

Hỗn Độn Thần Chủ vừa quật cường một chút, đau đớn càng kinh khủng đánh tới, loại cảm giác này khó mà hình dung, như linh hồn bị kim đâm, dùng lửa đốt, thậm chí là xoắn nát

Hết thảy tra tấn đều đến từ Doanh Chính, khiến cho hắn đối với Doanh Chính sinh ra hoảng sợ lớn lao.

Doanh Chính hừ lạnh một tiếng, Hỗn Độn Thần Chủ liền không thống khổ nữa, tê liệt ngã xuống ở trước mặt Tần Quân, há mồm thở dốc, tứ chi còn run rẩy, rất là thê thảm.

- Hỗn Độn Thần Chủ đi Đại Đạo Vị Diện các ngươi chấp hành nhiệm vụ không phải ta, nhưng chúng ta đều ưa thích trấn áp tàn hồn của con mồi ở trong Vô Tận Hư Không Ngục, thủ hạ của ngươi hẳn là ở nơi đó.

Hỗn Độn Thần Chủ run giọng nói, phảng phất như muốn khóc.

Vô Tận Hư Không Ngục?

Tần Quân nhíu mày, những người khác cũng mê mang, hiển nhiên chưa nghe nói qua.

- Vô Tận Hư Không Ngục ở đâu?

Tần Quân trầm giọng hỏi

- Ta không thể nói, thật không thể nói, van cầu ngươi bỏ qua cho ta đi.

Mặt Hỗn Độn Thần Chủ dán trên đất, vô cùng ủy khuất nói, âm thanh nghẹn ngào.

Rất hiển nhiên, nếu nói ra, hắn sẽ lọt vào trả thù, sống không bằng chết.

Tần Quân nhíu mày, đúng lúc này, một thanh âm truyền đến:

- Ta biết Vô Tận Hư Không Ngục ở đâu!

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người nhất tề quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy tinh không trước Thiên Đế Thạch Điện bỗng nhiên bị một đôi tay xé mở, ngay sau đó Tô Đế bước ra, vẫn như cũ mặt lạnh, vết máu loang lổ,

Nhậm Ngã Tiếu nheo mắt lại, con mắt nhìn chằm chằm Tô Đế.

Tô Đế cũng nhìn về phía hắn, trong chốc lát, một loại cảm giác kinh dị khó có thể tưởng tượng phun lên trong lòng mọi người, bao quát Tần Quân.

Hai người đối mặt, phảng phất như lúc nào cũng có thể sẽ xuất thủ.

- Quả nhiên lại gặp được ngươi, tái chiến một trận đi!

Tô Đế nhìn chằm chằm Nhậm Ngã Tiếu, lạnh giọng nói, ngữ khí hoàn toàn như trước đây, không có một tia sinh khí.

Nhậm Ngã Tiếu giơ cằm, tóc trắng trên trán hơi phiêu động, lộ ra phóng khoáng ngông ngênh nói:

- Quên đi, lại đánh cũng không có ý nghĩa, nói đi, Vô Tận Hư Không Ngục ở đâu?

- Hừ, nhu nhược.

Tô Đế hừ lạnh một tiếng, chợt nhìn về phía Tần Quân nói:

- Vô Tận Hư Không Ngục ở chỗ sâu trong Cổ Thánh Đế Đạo, ven đường tràn ngập các loại Đại Đạo nguy hiểm, muốn đi vào Vô Tận Hư Không Ngục, các ngươi phải đối mặt Thần Chủ Vân Điện, ở nơi đó, thực lực của người này là hạng chót.

Đang khi nói chuyện, hắn còn chỉ chỉ Hỗn Độn Thần Chủ nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status