Tổng giám đốc tha tôi đi

Chương 55: Trực giác của phụ nữ


Edit: TiêuKhang

Vốn chỉ là nhân viên mới đến, cô còn chưa quen biết hết các đồng nghiệp, chứ đừng nói chi bây giờ còn bị chứng kiến sự việc này. Không biết chuyện mới vừa rồi có bị nghe được cái gì hay không....

Mặt cô đỏ tới mang tai, bước đến lấy cà phê của mình, đối phương liếc qua nhìn cô hỏi, "Mới vừa nãy cô và tổng giám đốc đều bị nhốt ở trong này à?"

Thiên Tình không ngờ tới đối phương sẽ hỏi tới vấn đề này, tay bưng cà phê chỉ thoáng giật mình nhưng không có lên tiếng.

"Tôi ở bên ngoài gõ cửa nhiều lần như vậy, sao cô không lên tiếng. Hại tôi thiếu chút nữa cầm búa tới phá cửa rồi, còn bị tổng giám đốc nhìn thấy nữa, ngượng chết đi được!" Đối phương lên tiếng trách móc vài câu.

"Xin lỗi, tôi thành thật xin lỗi...." Thiên Tình vội vàng nói xin lỗi, lắp ba lắp bắp giải thích, "Chuyện đó....Tôi, thật ra thì chỉ là....hình như cánh cửa này xảy ra chút vấn đề, tự dưng bị khóa ở bên trong, tôi cùng tổng giám đốc mới không được ra.... Xin lỗi ạ...."

Cô vừa nói xong, đồng thời cũng bưng cà phê rời khỏi phòng trà nước, cảm thấy mặt đã nóng đến sắp bốc ra lửa.

"Kỳ lạ, kỳ lạ thật." Người nọ ở phía sau lầm bầm tự hỏi, rồi cũng không nghĩ nhiều nữa cúi đầu rót sữa.

.... .... ....

Thời điểm Thiên Tình đi ngang qua phòng làm việc tổng giám đốc, cố gắng kiềm chế ý nghĩ ghé mắt nhìn vào bên trong.

Nhưng....Hành động lại nhanh hơn suy nghĩ của cô.

Cô vô thức nhìn sang, thế nhưng không ngờ cửa lại đang mở.

Anh cũng đang nhìn tới cô. Bốn mắt giao nhau giữa không trung từ xa.

Tim cô đập thình thịch, vội quay mặt đi, bước nhanh đi đến hướng một căn phòng kế bên.

"Thời gian đi pha cà phê cũng đủ lâu đấy!" Emily thấy cô quay lại, không ngẩng đầu mà chỉ tùy ý trêu ghẹo một câu.

Thiên Tình chột dạ nhấp miếng cà phê nói: "Tôi....Nán lại trong phòng trà nước một lát, cho nên mới lâu như vậy."

"Ừ. Tài liệu cô xem thấy thế nào?" Emily vừa hỏi vừa ngẩng đầu lên thì thấy mặt cô đang ửng hồng như hoa anh đào, nhíu mày không nén được hoài nghi hỏi, "Thiên Tình, cô bị làm sao vậy hả? Đi pha có ly cà phê về mà cả khuôn mặt lại đỏ bừng lên thế này ư?"

"Cô đừng trêu tôi mà." Thiên Tình lúng túng mở văn kiện ra, “Tôi xem tài liệu tiếp đây, không cản trở cô làm việc nữa."

Đúng là sắp bị điên mất rồi!

Mình đã cố ổn định tâm tình, vậy mà vẫn bị Emily nhận ra được.

Quả nhiên....Trực giác của phụ nữ so với người đàn nhạy cảm hơn nhiều!

***

Cả một buổi chiều, Thiên Tình cứ ngây người thẫn thờ, dĩ nhiên là đã bị Thi Nam Sênh làm ảnh hưởng.

Cô không hiểu nổi rốt cuộc anh đang nghĩ gì, rõ ràng nói phải làm cho tốt công việc chính là anh, nói muốn coi như người xa lạ cũng là anh, nhưng anh lại cứ cố tình ngay những lúc đang làm việc mà đến trêu chọc cô!

Lẽ nào phải nhất định ức hiếp được cô, tâm lý anh mới được cân bằng sao?

Cắn cắn môi, Thiên Tình hậm hực nguệch ngoạc vẽ ra ba chữ ‘Thi Nam Sênh’ to tướng lên trang giấy.

Đến khi bình tĩnh lại, phát hiện đầy trong đầu mình nãy giờ chỉ nghĩ về anh, vừa ngượng mà cũng vừa tức vội vàng cầm bút vẽ lung tung biến tờ giấy thành một màu đen thui.

.... ....

Giờ tan việc, Thiên Tình và Emily đi theo quản lý Vương rời khỏi công ty.

Khi đến dưới lầu công ty, từ xa đã nhìn thấy xe của Thi Nam Sênh đỗ tại cửa ra vào.

Thiên Tình nhìn tới thấy anh đang ngồi trong xe, tầm mắt cũng vừa vặn nhìn về phía này.

Tầm mắt của hai người chạm nhau giữa khoảng cách tầm năm mét. Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt....Thi Nam Sênh đã quay mặt đi, đáy mắt không hề có chút gợn sóng nào.

Thiên Tình cũng rũ mắt coi như không nhìn thấy anh. Trái tim lại không kiềm chế được mà đập liên hồi. Hẳn là anh đang chuẩn bị về nhà rồi.

"Thiên Tình, đi thôi! Ngẩn người ra đó làm gì?" Emily lên tiếng gọi sau đó kéo Thiên Tình đi.

"Ồ." Thiên Tình không dám sao lãng nữa, lập tức đi theo họ.

Không biết có phải là ảo giác hay không, cô cảm thấy dường như tầm mắt của Thi Nam Sênh đanh nhìn tới chỗ cô.

Cô không dám ngẩng đầu để xác nhận, chỉ cúi đầu đi theo quản lý và Emily ngồi vào xe của công ty.

Cho đến khi quản lý phát động xe chạy, Thiên Tình cũng không có nhìn đến Thi Nam Sênh lần nào nữa.

Nhưng....Điện thoại để trong túi xách lúc này lại bất ngờ vang lên. Tim cô tim đập mạnh, trực giác cho biết là điện thoại của anh.

"Nghe điện thoại kìa, ngớ ra đó làm gì?" Emily thấy cô như người mất hồn mất vía liền đẩy cô một cái.

"Ồ ồ ồ." Thiên Tình đáp liền ba tiếng, sau đó mới lấy điện thoại trong túi xách của mình ra.

Quả nhiên....Trên màn hình hiện lên là số điện thoại của anh. Cô lưu ba chữ in to ‘Thi tiên sinh’.

Emily ngồi ở bên cạnh nhìn sang, nhưng cô hoàn toàn không nghi ngờ về phương diện kia của hai người.

"Đi đâu?" Vừa áp điện thoại lên tai, giọng của anh đã vang vọng tới.

Âm thanh lạnh lẽo chỉ có hai chữ đơn giản.

"Cùng đồng nghiệp ra ngoài làm việc." Giọng Thiên Tình nói chuyện hơi mất tự nhiên. Lo sợ hai người bên cạnh nghe được tiếng của người nào đó, cô cẩn thận dùng tay chặn loa nghe.

"Công việc gì?"

"Phải đi gặp hai tổng biên tập bên chuyên mục tuần san." Cô thành thật trả lời.

"Ở đâu?" Vẫn là cách hỏi không đầu không đuôi.

Thiên cũng thành thật nói ra địa chỉ, còn Thi Nam Sênh thì thoáng nhíu mày.

Loại câu lạc bộ VIP không đàng hoàng đó, phụ nữ đang mang thai như cô sao có thể tới?

"Nói với Vương Chính Cương, cô muốn xuống xe!"

Thiên Tình hoàn toàn không hiểu, “Sao tôi phải xuống xe?"

“Tôi bảo cô xuống xe, thì cô phải xuống xe!" Thi Nam Sênh ngang ngược ra lệnh.

Thiên Tình cau mày khó chịu.

Đây là công việc đầu tiên tạo cơ hội để cô được tiếp cạn với giới truyền thông, làm sao có thể nói bỏ là bỏ?

Nếu như cô làm theo lời anh, vậy chỉ càng khiến quản lý Vương và Emily sinh nghi.

“Tôi còn phải làm việc, nếu anh không còn chuyện gì nữa, vậy tôi cúp máy trước đây!" Thiên Tình nói xong tính cúp luôn điện thoại.

Thi Nam Sênh cảm thấy cả người như muốn bốc hỏa, "Cô dám cúp máy thử xem!"

Thiên Tình rất bất đắc dĩ thở dài, dường như có thể nhìn thấy được dáng vẻ nóng nảy lúc này của anh ở bên đầu bên kia.

Nhưng cô không muốn nghĩ thêm nữa liền cúp điện thoại.

Vừa kết thúc cuộc gọi, Emily nghiêng mặt qua, mập mờ nhìn cô cười, "Bạn trai hả?"

Hả?

Thiên Tình sửng sốt, sau đó vội vàng xua tay, "Không phải, cô hiểu lầm rồi. Tôi chưa có bạn trai."

Emily ra vẻ không tin, "Nhưng sao tôi nghe giọng của cô cảm thấy có gì đó kỳ kỳ nha. Ha, không phải bạn trai, vậy chắc chắn cũng là người trong lòng cô rồi, ồ, hoặc là người ta thích cô cũng hong chừng."

"Chỉ là một người bạn bình thường mà thôi." Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng Thiên Tình lại ngầm cười khổ.

Quả nhiên....Cái nhìn của phụ nữ luôn tinh tường như thế. Chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấu tâm tư của đối phương.

Sau khi Thiên Tình cúp ngang cuộc điện thoại ấy, điện thoại cũng không có vang lên lần nào nữa.

Thi Nam Sênh vốn không phải là người có kiên nhẫn, Thiên Tình cũng đoán được anh sẽ không gọi lại lần thứ hai, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi cảm giác mất mát. (gọi lần thứ hai làm chi, tới thẳng nơi nắm đầu xách về luôn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.8 /10 từ 3 lượt.

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như badminton la gi nghia cua tu badminton la the ducthe thao cau long r, corrode la gi nghia cua tu corrode la gam mon nghia den nghia bong và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích khác tại findzon.com sẽ giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, đặc biệt là phần ngữ pháp và từ vựng.

loading...
DMCA.com Protection Status