Tổng giám đốc tha tôi đi

Chương 99: Cõi lòng ấm áp


Mộ Trầm Âm vỗ vỗ chỗ ngồi phía sau, ý bảo Thiên Tình ngồi lên.

Thiên Tình không khách sáo, nghiêng người bước lên ngồi ở phía sau anh.

"Em vẫn còn giữ bộ đồ lần trước mượn ở nhà anh, hay là anh đợi một lát em đi lấy gửi lại cho anh?" Thiên Tình sực nhớ chiếc áo đầm sườn sám mượn lúc dự sinh nhật ở nhà anh, định nhảy xuống xe đi lấy gửi lại cho anh.

Anh vội vàng kéo cô lại.

"Được rồi, không cần đâu, bộ đồ đó tặng cho em mà. Dù sao mẹ anh cũng không mặc được. À đúng rồi, bộ đồ hôm đó của em cũng ở chỗ anh, anh có mang theo nó gửi lại cho em này." Mộ Trầm Âm vỗ vỗ chiếc túi mình treo ở đằng trước.

"Cám ơn." Thiên Tình khẽ mỉm cười. Ngồi lại lên xe, hai tay túm lấy áo anh từ phía sau.

Anh khởi động xe chạy với tốc độ vừa phải. Nương theo tiếng gió để cảm nhận hơi thở của cô, nụ cười trên mặt anh càng thêm rạng ngời.

"Sao anh biết em ở đây?" Thiên Tình ngạc nhiên hỏi Mộ Trầm Âm.

“Anh muốn biết tất nhiên sẽ có cách để biết."

Thiên Tình ngẫm nghĩ thấy anh nói cũng có lý.

Thế lực gia đình anh mạnh như vậy, muốn tra một địa chỉ đối với anh mà nói là dễ như trở bàn tay.

"Anh đến tìm em có việc gì không? Có mấy lần em lên QQ tìm anh, nhưng không thấy anh trả lời...Em nghĩ anh đã không còn quan tâm đến người bạn này nữa rồi." Thiên Tình nói xong len lén nhướn đầu lên phía trước để theo dõi sắc mặt của anh.

Lần trước sau khi rời khỏi bữa tiệc sinh nhật của anh, cô đã liên tiếp đi tìm anh mấy lần, nhưng anh đều chưa từng đáp lại.

Thiên Tình luôn cảm thấy lo lắng, đoán rằng có lẽ anh đã giận mình. Bởi vì ngày hôm đó, cô cứ vậy rời đi mà không để lại lời nhắn nào.

"Làm gì có? Mấy hôm nay anh bận quá, chưa kịp lên QQ." Anh giải thích.

Nhưng sự thật thì....Lần nào cô gửi tin QQ, anh đều ngồi ở trước máy tính. Anh thực sự rất muốn nhắn lại. Hơn nữa còn muốn nhắn ngay lập tức!

Nhưng mỗi lần gõ xong một tràng chữ thì ngay sau đó anh lại xóa sạch.

Cô ấy là bạn gái của anh Sênh....Hơn nữa, họ còn có con, tương lai còn có thể kết hôn....

Chuyện này với anh mà nói, là một đả kích rất lớn, khiến anh không thể nào chống đỡ.

Sau khi biết được sự thật này, anh thật không biết mình nên dùng tâm tình gì để đối mặt với cô cho phù hợp.

Nên che giấu lòng mình, coi như chưa từng xảy ra chuyện này?

Hay bất chấp tình cảm anh em bấy lâu nay, dùng bản lĩnh để theo đuổi công bằng?

Cả hai anh đều không làm được, buộc phải dằn lòng từ từ ổn định lại tâm trạng.

Có điều....Anh thật không ngờ, mọi chuyện đột nhiên thay đổi, tất cả đều trở nên sáng tỏ.

Anh cảm thấy, đây là món quà mà ông trời đã ban cho anh....

***

Rất nhanh, xe đã đến được công ty quản lý.

"Cần anh đi vào với em không?" Mộ Trầm Âm cho xe dừng trước cửa.

"Không cần, em tự vào cũng được."

"Ừ. Vậy được." Mộ Trầm Âm sợ cô bị áp lực, nên cũng không miễn cưỡng.

"Em nhớ đừng khẩn trương nha, thả lỏng tâm trạng, nhất định sẽ không có vấn đề gì." Anh xoa xoa đầu cô.

“Lần đầu tiên em đứng trước ống kính, không biết tình huống trong đó sẽ ra sao nữa." Nói không khẩn trương chắc chắn là giả. Chuyện này hoàn toàn khác hẳn với mấy buổi phỏng vấn thông thường.

"Một lát nếu em cảm thấy khẩn trương, thì cứ tưởng tượng đống mấy quay phim và đám giám khảo kia như những nhân vật trên phim hoạt hình là được."

Mộ Trầm Âm nghĩ kế cho cô, “Hễ mỗi lần anh gặp phải chuyện gì không vừa ý, anh đều mường tượng trước mặt mình chính là Tiểu Hoàn Tử, là Đôrêmon... Tâm trạng sẽ lập tức sẽ tốt hơn rất nhiều."

Thiên Tình cảm thấy phương pháp này của anh rất kỳ lạ, "Vậy cũng được sao?"

"Đương nhiên là được rồi! Nào, hít sâu một cái, thả lỏng tâm trạng." Anh đứng bên cạnh làm mẫu cho cô.

Cô cười lên, "Xem ra anh còn khẩn trương hơn cả em nữa đấy."

Thời gian không còn nhiều, Thiên Tình không ở lại tán gẫu với anh nữa. Vội vã chào tạm biệt với anh, sau đó đi vào công ty.

Sau khi đến quầy tiếp tân hỏi địa điểm quay phim thử, mới xách theo túi vội vã đi đến nơi cần đến.

Lúc đến điểm quay phim thử, Thiên Tình sững sờ trợn mắt. Không ngờ lại có nhiều cô gái mơ ước được trở thành minh tinh đến thế.

Trên hành lang dài, có rất nhiều cô gái ăn mặc trang điểm xinh đẹp đang đứng, mỗi người đều mang một nét đẹp riêng.

Sự xuất hiện của cô, khiến tất cả mọi người đều chuyển mắt về phía cô.

Nhưng gần như rất nhanh mọi người đều dời tầm mắt đi.

Bởi vì....Cô không có trang điểm....nơi này có hơn trăm nữ sinh, Thiên Tình là người duy nhất đến cả một món trang sức đơn giản cũng không có.

Cho nên tất cả mọi người cho rằng cô chỉ là nhân viên làm việc ở đây, đương nhiên cũng không bận tâm lắm.

Dù rằng....Cô có gương mặt rất ngây thơ, y hệt như một cô bé còn chưa đủ tuổi trưởng thành.

"Xin hỏi, cô là nhân viên ở đây hay tới diễn thử?" Có người ôm một xấp giấy tờ đi tới nói với Thiên Tình.

Thiên Tình khẽ mỉm cười, "Xin chào, là Lăng Phong, anh Lăng bảo tôi đến ạ."

Nghe Thiên Tình nói như vậy, người nọ không khỏi nhíu mày.

"Cô chính là Cảnh Thiên Tình mà Lăng Phong tự mình tuyển chọn, cũng là người mà tập đoàn Thi thị chọn để trình diễn bộ sưu tập ‘Thiên Sứ’, và đồng thời lên sân khấu trình diễn với Thiên Thiên đó à?"

Thiên Tình không ngờ đối phương lại biết rõ về mình như thế.

"Vâng, xin chào." Sau khi Thiên Tình gật đầu đáp, chỉ cảm thấy vô số những ánh mắt chung quanh phóng ‘vút vút’ về phía mình.

Đôi mắt nào cũng đều giống như lưỡi dao sắc bén, mang theo sự ngưỡng mộ cũng có, mà ghanh ghét cũng có.

"Thì ra cô chính là Cảnh Thiên Tình, điền vào bảng kê khai này trước, rồi cầm số xếp hàng. Đợi ở chỗ này, anh Lăng đã đặc biệt căn dặn trước đó rồi."

Đối phương đưa bản kê khai cho cô, Thiên Tình vội vàng nhận lấy, cẩn thận điền vào.

Số thứ tự đến hơn 200 lận, có thể sẽ phải đợi mất nửa ngày.

Thiên Tình lo lắng Mộ Trầm Âm còn chờ ở dưới lầu, liền nhắn tin cho anh, bảo anh cứ đi trước.

Mộ Trầm Âm không có trả lời cô.

Thiên Tình cho là anh đã đi rồi, vào lúc này có lẽ đang lái xe, điện thoại di động để trong túi nên có lẽ không đọc được.

....

Cô im lặng ngồi đợi đến số của mình. Lại nghe được tiếng giễu cợt cười nhạo từ chung quanh truyền đến.

“Tôi nói mà, sao có thể để trần trụi như vậy được, hóa ta là đi đường vòng."

"Đúng vậy. Còn cái gì mà người do Thi thị bổ nhiệm, thật ra chẳng phải là vợ chưa cưới của Thi tổng sao?"

"Vợ chưa cưới cái gì chứ? Không phải bây giờ đã bị tống cổ đi rồi sao? Nếu không, sao lại chạy tới đây quay phim thử giống như chúng ta chứ!"

"Xì, tuy người ta đã bị đuổi đi, nhưng mối quan hệ cũng không có ít đâu nha, nếu không phải vậy, dù cho chỉ là quay phim thử, chúng ta cũng chưa chắc sánh nổi đâu à."

Lời nói châm chọc công khai không kiêng dè. Lọt vào tai Thiên Tình không sót một chữ.

Cô vẫn im lặng, cô không muốn tranh cãi với họ về những chuyện này.

Chỉ cần tránh đi chỗ khác, coi như không nghe không thấy gì là được. Vừa định bước đi thì đột nhiên một bóng người cũng đi đến từ phía đối diện.

"Thiên Tình!" Anh từ xa vẫy tay, gọi cô.

Tầm mắt của mọi người lúc này lại ồ ạt chuyển sang chỗ anh.

"Oa, đẹp trai quá!"

"Cực kỳ đẹp trai luôn!"

"Chẳng lẽ cũng là đến quay phim thử sao? Hôm nay đâu có nghe nói sẽ tuyển diễn viên đâu?"

"Tại sao lại quen người phụ nữ này? Bao nhiêu đàn ông tốt đều chị cô ta chiếm hết." Lòng ghen tỵ của đàn bà quả thật rất khủng bố.

Đầu Thiên Tình tuôn đầy mồ hôi lạnh.

Coi như không nghe thấy, chạy tới hỏi Mộ Trầm Âm, "Anh lên đây làm gì? Em còn tưởng anh đã đi rồi chứ, cho nên mới không trả lời tin nhắn của em."

"Số của em tới hơn 200, một mình ngồi đợi chán chết, đương nhiên anh phải lên trò chuyện giúp em giải khuây rồi." Mộ Trầm Âm cười xán lạn như hoa đào, lấy ra một bình nước đưa cho cô, "Uống chút nước trước ít, thấm giọng đề phòng nhỡ lát nữa nếu có yêu cầu lên hát."

Nhìn chai nước, cảm nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ lẫn ghanh tỵ ở bên cạnh, Thiên Tình cảm thấy như có dòng nước ấm đang len lỏi vào tận đáy lòng.

Những người đó khiến cô nản lòng thoái chí....

Mà anh, lại khiến cho trái tim đã lạnh tựa băng của cô từng chút từng chút ấm lại.

"Cám ơn." Thiên Tình thật lòng cảm ơn, mắt bởi vì cảm động mà ánh lên từng tia sáng lấp lánh.

Mộ Trầm Âm nhận ra sự cảm động của cô, cũng cười lên.

"Ngốc quá, tiện tay mà thôi."

Thiên Tình cũng cười cười theo, ngạc nhiên hỏi anh: "Anh vào bằng cách nào? Chẳng phải không phải quay thử thì không được phép vào đây sao?"

“Anh là Tôn Ngộ Không mà, thăng thiên nhập thổ là chuyện thường ngày."

"Gạt người!" Cô đâu phải con nít, anh nghĩ sao lại đi bịa ra loại chuyện thần thoại cổ xưa này.

Anh bật cười.

"CEO ở đây là chỗ thân quen với ba anh. Cho nên chỉ cần thông báo một tiếng là có thể vào được." anh nói thật.

"Hoá ra là vậy." Thiên Tình gật gù hiểu.

Bên cạnh lập tức lại có người rù rì.

"Xem ra, lần này chắc chắn cô ta sẽ được chọn rồi."

"Thân phận người này còn lợi hại hơn cả người kia, cũng không biết cô ta làm cách nào mà câu được hay thiệt. Giống chúng ta thế này, cũng chỉ có thể dựa vào thực lực bản thân mà thôi."

"Không biết cô ta từng ngủ với bao nhiêu người nữa."

Thiên Tình hơi ngượng ngùng nhìn Mộ Trầm Âm, Mộ Trầm Âm miễn cưỡng liếc nhìn những người phụ nữ kia, cố ý giương cao giọng nói: "Thiên Tình, nhìn một vòng phía sau mà xem, yên tâm đi. Em nhất định sẽ được chọn!"

Thiên Tình trố mắt.

Anh cố tình liếc xéo đám phụ nữ lắm mồm kia, cười nói, "Em nhìn mấy cô gái ở đằng kia kìa, cho dù đã trang điểm như hát tuồng nhưng vẫn không bằng 1% của em. Nếu là em mà cũng không được chọn, vậy thì chẳng còn ai xứng đáng được cả." Anh cố ý nói cho những người nhiều chuyện kia nghe.

Những người đó nghe xong những lời này của anh, giận đến mặt xanh lè xanh lét. Rất muốn độp lại, nhưng lại không dám nổi giận ra mặt.

Bởi vì mới vừa rồi anh nói anh là chỗ quen biết với CEO. Nhỡ chọc giận đến anh ta, anh ta ở trước mặt CEO mách vài câu là coi như các cô đi đời.

Thiên Tình nhỏ giọng cười anh, "Anh nói cũng khoa trương thật đấy!"

"Bị bọn họ bới móc như vậy mà em không thấy giận à?"

Vậy mà cô còn cười cho được, trong khi anh tức đến mức muốn bất chấp cái gì mà phong độ bước qua thảo luận với bọn họ một phen.

Nhưng là người được dạy dỗ tốt và có giáo dục, anh đành phải nhịn xuống.

"Dù sao họ cũng là người lạ, cần gì phải nổi giận với họ chứ?" Cô lắc đầu.

Khoảng thời gian còn ở bên cạnh Thi Nam Sênh, những lời này cô đã nghe không phải là lần đầu, chẳng phải cảm giác đã bị tê liệt rồi sao?

"Nếu như sau này mọi người có cơ hội trở thành đồng nghiệp, em sẽ dùng hành động chứng minh cho họ thấy." Cô cười với anh, trong ánh mắt sáng ngời có sự kiên định cùng chắc chắn.

Mộ Trầm Âm thoáng dao động, sau đó sực tỉnh, cười dựng thẳng ngón tay cái với cô nói, "Giỏi lắm! Chắc chắn sẽ như vậy!"

.... .... ....

Anh cùng cô đợi hết một buổi sáng, rồi đến buổi chiều.

Thiên Tình cho rằng dạng cậu ấm như anh, chờ đợi thời gian lâu như vậy nhất định sẽ thấy mất kiên nhẫn.

Nhưng ngoài dự đoán của cô, anh nhẫn nại đến không ngờ. Trong thời gian chờ đợi, thậm chí chưa từng tỏ ra một chút sốt ruột nào. Nói với cô đủ thứ chuyện, từ những công việc linh tinh của cô, cho tới những sở thích của anh, hai người thảo luận với nhau đủ mọi đề tài. Bầu không khí cũng nhẹ nhõm hơn.

Dần dần Thiên Tình cũng không còn cảm thấy lo lắng nữa, cô thích không khí nhẹ nhàng như thế này.

Buổi trưa, anh giúp cô chạy lên chạy xuống, khi thì mua thức uống, lúc thì mua những thứ linh tinh.

Thiên Tình rất chân thành biết ơn anh.

Có một người bạn như thế ở bên cạnh, có lẽ đó chính là điều đáng hãnh diện nhất cuộc đời này.

.... .... ....

"Số 203! Cảnh Thiên Tình!"

Thời điểm nhân viên gọi đến tên cô, cô quay đầu lại.

"Người tiếp theo là em đó, chuẩn bị đi."

"Vâng, cám ơn." Giọng thanh thanh Thiên Tình đáp.

Quay đầu lại, có chút khẩn trương nói với anh: “Sắp đến lượt em vào rồi."

"Ừ. Đừng khẩn trương." Anh vỗ vỗ lên vai khích lệ cô, "Đi đi, anh tin tưởng em! Nếu thật sự không được chọn, anh sẽ cùng em đi tìm việc khác."

Thiên Tình mỉm cười, "Vậy em đi vào nhé." Sau khi vẫy vẫy tay với anh xong mới bước vào phòng quay phim thử.

Được nhân viên hướng dẫn, cô đứng ở một góc chờ đợi.

Ánh sáng tụ lại thành một điểm. Có một cô gái đứng ở trong đó, trên màn ảnh là cận cảnh từ các góc độ khác nhau của cô ấy.

Ban giám khảo hỏi một số đề tài, đối phương lần lượt trả lời, tuy có chút khẩn trương, nhưng đối đáp cũng trôi chảy.

Thiên Tình đang xem chăm chú, thì vào lúc này điện thoại di động để trong túi đột nhiên vang lên.

Cũng may, trước đó cô đã chuyển sang chế độ rung.

Lấy điện thoại di động ra, định tắt máy, nhưng khi nhìn thấy dãy số trên màn hình thì đứng đờ người ra.

Dãy số này, cô không thể quen thuộc hơn được....

Thi Nam Sênh....

Sau tự nhiên anh ấy lại gọi điện thoại cho mình?

Đã xảy ra chuyện gì sao?

Thiên Tình mím mím môi, do dự một lúc, cuối cùng quyết định bấm tắt điện thoại. Nhưng chưa được mười giây, điện thoại lại vang lên lần nữa.

Anh ấy có chuyện gì gấp sao? Nếu không, tại sao lại gọi cho mình nhiều lần như vậy?

Ngón tay dừng lại ở nút đỏ, sau đó dời đi…Cuối cùng....Trượt qua nút màu xanh, "A lô, chào anh." Lịch sự đến mức xa lạ. Giống như đối với một người xa lạ hoàn toàn không quen biết.

"Cô ở đâu?" Đầu bên kia là giọng điệu túc giận hạch hỏi của Thi Nam Sênh.

Thiên Tình mím môi, "Anh gọi có chuyện gì không?"

"Cô đang ở công ty quản lý phỏng vấn?"

Sao anh ấy biết?

Thiên Tình không trả lời. Chỉ lặp lại câu hỏi lần nữa: "Anh gọi có chuyện gì không?"

“Cô muốn vào giới showbiz?” Cô không biết giới showbiz phức tạp thế nào sao?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.8 /10 từ 3 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như dau to ta chua lieu ba bo, truyen cuoi ky quac rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status