Tổng tài bá đạo thật trẻ con

Chương 288



Chương 288 Anh muốn gột sạch ký ức của em

“Sao lại là ác mộng? Không phải đón Tết là có thể mặc quần áo mới, nhận tiền mừng tuổi, còn được ăn ngon sao?”.

Ôn Khanh Mộ không có khái niệm về Tết lắm. Khi ở nhà họ Mục, người lớn sẽ đưa anh tiền lì xì, sau đó cho anh ăn đồ ăn ngon.

“Mỗi khi Tết đến, hầu như người giúp việc trong nhà đều về quê ăn Tết. Họ chuẩn bị sẵn một chút đồ ăn và đồ dùng trong nhà sau đó về quê hết, vậy nên tất cả việc nhà trong khoảng thời gian đó đều do em làm”

Tim Ôn Khanh Mộ lại bắt đầu đau.

Không ngờ người con gái anh yêu khi ở nhà lại bị coi là người giúp việc.

“Tết đến mọi người tới chúc Tết nhiều, bố em lại ưa sĩ diện nên nhà cửa lúc nào cũng phải nhộn nhịp. Ông còn mời rất nhiều khách tới, có lúc phải đến nửa đêm em mới dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa.”

“Đồ ăn ngon trong nhà chưa bao giờ đến lượt em và Kiểm Mặc, mẹ kể luôn giấu đi khi nào có khách mới mang ra. Thi thoảng bố em sẽ đưa mẹ kế và đội long phượng kia đi chơi, bỏ em và Kiểm Mặc ở nhà rồi nhốt chúng em lại.”

Ôn Khanh Mộ ôm chặt Tô Lạc Ly vào lòng.

“Năm nào bố em cũng cho chúng em tiền mừng tuổi, nhưng năm nào cũng thế, tiền lì XÌ còn chưa kịp nóng tủi thì đã bị mẹ kế lấy đi. Khi ấy em thật sự rất ghét Tết, Kiếm Mặc cũng vậy.”

“Đã qua rồi, mọi chuyện đã qua rồi, sau này mỗi mùa xuân đến, anh đều sẽ đón Tết cùng em”

Ôn Khanh Mộ cảm thấy lúc này nói gì cũng đều vô nghĩa.

Tô Lạc Ly nở nụ cười thoải mái.

Đúng thế, đã qua rồi, ác mộng lễ Tết cũng qua rồi.

“À đúng rồi, em đang định nói với anh chuyện này. Dì Phượng lớn tuổi rồi, người càng lớn tuổi càng muốn được đoàn tụ với người nhà trong dịp Tết. Cả Lê Hoa nữa, Lê Hoa cũng đang ở độ tuổi được bố mẹ thương, mấy ngày nữa họ chuẩn bị hết đồ dùng ngày Tết xong thì cho họ nghỉ lễ được không?”.

“Hay là thưởng họ ít tiền mừng năm mới đi, Tết đến trong nhà không có ai cũng không được mà.”

“Tiền mừng có nhiều hơn nữa cũng không bằng sum họp bên gia đình. Không sao đầu, gói sủi cảo rồi để sẵn đó. Tết cũng chỉ cần dọn dẹp rồi hấp sủi cảo thôi, đến lúc đó em phục vụ anh là được rồi”

“Một mình em có được không?”

Dù sao Ôn Khanh Mộ cũng xót Tô Lạc Ly.

“Sao lại không được? Trước đây em phục vụ cả gia đình còn được, bây giờ chỉ phục vụ mỗi anh và Kiểm Mặc thì có gì mà không được?”

Trước đây là phục vụ những người luôn bắt nạt cô, những người được gọi là người nhà.

Mà bây giờ là phục vụ người cô yêu.

Cô nghĩ mình sẽ không thấy mệt, ngược lại còn cảm thấy ngọt như đường.

“Vậy được rồi.”

“Nhưng nếu anh bằng lòng thì thưởng tiền mừng nhiều một chút, em không có ý kiến gì đâu.”

Tô Lạc Ly bật cười.

Ôn Khanh Mộ ôm cô chặt hơn.

“Anh muốn gột sạch ký ức của em, để năm mới không còn là ác mộng trong ký ức của em nữa.”

“Được thôi, vậy mấy ngày Tết anh phục vụ em đi!” Tô Lạc Ly tinh nghịch nhìn Ôn Khanh Mộ.

Ôn Khanh Mộ chỉ mím môi cười, không nói gì.

Anh đã quyết định rồi.

Cuối cùng đêm hội ngày Tết ông Táo cũng đã đến trong sự mong đợi của mọi người.

Qua ngày hôm nay, Tô Lạc Ly cũng có thể chính thức nghỉ lễ.

Đêm hội ngày Tết ông Táo ở thành phố Z trước giờ luôn là nơi quy tụ những nhân vật lớn, lần nào cũng được truyền hình trực tiếp, điều này cũng mang lại một số áp lực cho các ngôi sao.

Ngay từ khi mới bắt đầu đã cao trào không ngừng, hiện trường còn có từng đợt tiếng gào thét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 11 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status