Tổng tài bá đạo và cô vợ thám tử

Chương 25: Em Sợ Tôi?


Wind ngỡ ngàng với lời nói của cô gái.

Khoan đã!

Sao cô cảm giác có gì đó sai sai.

Trong lúc Wind còn đang suy nghĩ, đã bị Ngạo Thiên túm cổ áo lôi đi.

Đột nhiên bị ai đó dùng sức kéo thật mạnh, cô kinh hãi kêu lên.

"Ahhhhhhhhhhhhhhhh"

Ngạo Thiên bực bội trong lòng, anh cúi đầu nhìn cô lúc này đang kêu la ầm ĩ, trong lòng thật sự không dám nghĩ mình đã vướng vào cái gì?

Sao đường tình duyên của anh luôn không suôn sẽ.

- Im miệng!

Ngạo Thiên lớn tiếng quát, khiến Wind hoảng hốt ngậm miệng lại ngay, cặp mắt mở thật to nhìn anh chớp chớp, ánh mắt vô tội khiến anh cảm thấy áy náy khi mình đã lớn tiếng với cô.

Ngạo Thiên không quan tâm đến ánh mắt hiếu kỳ của tất cả mọi người xung quanh, thẳng tay kéo Wind đến cửa thang máy.

Dường như anh có phép thuật chân vừa dừng lại, cửa thang máy lập tức được mở ra.

Một tiếng đinh vang lên.

"Đinh"

Ngạo Thiên không thương xót lôi Wind vào trong, tay ấn vào tầng 56, đột nhiên trên màn hình LED của thang máy, hiện lên biểu tượng nhập vào dấu vân tay.

Một tay anh giữ chặt cô, tay còn lại thản nhiên ấn vân tay của mình vào trong màn hình LED, cửa thang máy từ từ khép lại.

Trong lúc này Wind nhìn thấy một nam một nữ gấp gáp bước tới muốn bắt kịp thang máy, trong lòng vui mừng, cô không muốn một mình ở cùng với anh.

Lúc này anh nhìn thật hung hăng, không biết anh sẽ làm gì cô.

Cặp mắt loé lên tia hy vọng của Wind lập tức hiện lên sự thất vọng, khi hai người vừa chạm phải ánh mắt phát ra tia lửa của Ngạo Thiên, liền lui về phía sau.

Hai nguời cảm thấy ái náy khi nhìn thấy cô gái trong thang máy, đang dùng cặp mắt cầu cứu nhìn họ.

- Chúng tôi chờ đi thang máy kế....

Người đàn ông bất đắc dĩ nói, trong lòng thầm xin lỗi Wind.

Hắn không muốn xen vào chuyện của người khác, rồi tự chuốc họa vào thân.

Cánh cửa thang máy từ từ khép chặt lại trước mắt cô, tia hy vọng cuối cùng của cô đã tan thành mây khói.

Thang máy bắt đầu di chuyển lên trên, hai người lúc này bị vây trong một không gian kín mít, hơi thở mang theo nộ khí của anh khiến Wind cảm giác khó thở vô cùng.

Wind không biết vì sao đoạn đường từ tầng một đi đến tầng 56 lại chậm đến như vậy, trong lòng cô chỉ mong sao mình có thể rời khỏi cái thang máy chết tiệt này ngay.

Mặc dù trong lòng Ngạo Thiên còn đang tức giận, nhưng anh vẫn ý thức được hơi thở của Wind có phần bất ổn, bàn tay đang nắm chặt cổ áo cô được anh từ từ buông ra.

Ngạo Thiên đứng thẳng người lại, hai tay đút vào trong túi quần tây của mình, cặp mắt giận dữ nhìn thẳng về phía trước.

Wind như được ân xá liền lui về phía sau tránh xa anh ra, lúc này lửa giận trên người anh lan tỏa khắp nơi, có thể thiêu cháy cô bất cứ lúc nào.

"Đinh"

Đinh một tiếng, cuối cùng thang máy cũng đã đến tầng 56, cửa thang máy vừa mở ra cô như mũi tên xông thẳng ra ngoài.

Ngạo Thiên không hề gấp gáp, anh bình tĩnh bước từng bước một theo sau cô.

Wind đứng bất động đưa mắt nhìn trái rồi nhìn phải, trên tầng 56 này chỉ có vỏn vẹn mười phòng. Đường ra duy nhất chính là thang máy.

Ngạo Thiên đứng sang một bên dựa lưng vào bức tường màu trắng, hai tay nhàn nhã khoanh trước ngực, ánh mắt có phần thích thú nhìn cô.

Cô nhìn anh trong lòng tức đến muốn điên lên, cái tên này lúc nào cũng giở trò bắt cóc.

Càng nhìn vào vẻ mặt tự đắc của Ngạo Thiên, Wind càng muốn chống cự.

Cô bước nhanh tới trước cửa thang máy, tay liên tục ấn vào nút mở cửa.

Nhưng cái Wind nhận được chính là giọng nói máy móc của người phụ nữ.

"Xin qúy khách hãy nhập vào dấu vân tay"

Wind ấn dấu vân tay của mình vào màn hình LED, nhưng giọng nói đáng chết kia cứ lập đi lập lại cùng một câu, khiến Wind nhức cả đầu.

"Xin qúy khách hãy nhập vào dấu vân tay"

"Xin qúy khách hãy nhập vào dấu vân tay"

- Em không cần phải tốn công phí sức để làm gì!

Vì sự an toàn của khách hàng nên khách sạn đã dùng đến công nghệ tối tân nhất, chỉ có khác hàng VIP mới có thể sử dùng được thang máy này.

Nói cho chính xác là chỉ có dấu vân tay của tôi mới có thể mở được cửa thang máy.

Ngạo Thiên nhìn Wind thản nhiên nói, đối nghịch với vẻ ung dung của anh, cô tức đến muốn giết người.

- Thật tức chết!

Cái tên chết tiệt nào đã suy nghĩ ra cách, dùng dấu vân tay để sử dụng thang máy?

Ngạo Thiên bực bội hắng giọng đáp.

- Uh um.........

Em đang mắng tôi?

Sau khi Ngạo Thiên thành công ký hợp đồng với Lôi Thị, độc quyền sản xuất phần mềm Iris, anh đã bắt đầu tiến vào thị trường công nghệ thông tin.

Một trong những hợp đồng lớn nhất Ngạo Thị ký được, chính là bắt tay với các khách sạn năm sao lắp ráp chương trình dùng dấu vân tay thay vì chìa khoá hoặc thẻ phòng.

Khi khách hàng đến thuê phòng dấu vân tay của họ sẽ được lưu vào trong máy vi tính, tất cả họat động như mở cửa phòng hay thang máy đều dùng dấu vân tay để nhận dạng, tuy nhiên chỉ có khách VIP mới có thể dùng đến dịch vụ này.

Nghe Ngạo Thiên nói vậy, Wind kinh ngạc nhìn anh, thì ra anh chính là tên chết tiệt kia.

Tức thì nói vậy, chứ Wind cũng công nhận, tuy dùng vân tay thật phiền phức nhưng đó là một trong những cách tốt nhất để đảm bảo sự an toàn cho khách hàng, thẻ phòng có thể làm mất còn dấu vân tay thì không.

Lúc này Wind thật hối hận vì sao mình lại không điều tra anh, cô tin chắc anh khong chỉ là một cậu ấm bình thường.

Trong lúc Wind đang suy nghĩ đột nhiên giọng nói lạnh lùng của Ngạo Thiên vang khiến cô giật nãy mình.

- Vào mau!

Wind ngước mặt nhìn lên, lúc này Ngạo Thiên đã đứng bên trong cánh cửa phòng, bàn tay vịn vào thành cửa chờ cô.

Wind biết mình không thể trốn khỏi, bước đi nặng trĩu vào trong.

Ngạo Thiên cười thầm, cô gái này chịu cứng chứ không chịu mềm, anh không làm dữ cô sẽ không ngoan ngoãn nghe theo.

Wind bước vào trong phòng, cô nép mình sát vào bức tường bên phải muốn giữ khoản cách càng xa anh càng tốt.

Ngạo Thiên thản nhiên bước tới cái sofa đặt ngay chính giữa phòng, anh tao nhã cỡ bỏ áo vest, tuỳ tiện ném sang một bên.

Trái tim của Wind đập thình thịch, khi cô nghĩ đến cái đêm của một tháng trước.

Cô nhìn anh nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng không biết Ngạo Thiên muốn gì.

Qúa nguy hiểm!

Mình phải tìm cách rời khỏi nơi này ngay.

Nhìn thấy vẻ mặt gian trá của Wind, Ngạo Thiên nhếch môi cười.

- Em lại muốn trốn?

Wind cảm giác nhưng Ngạo Thiên đã nhìn thấu lòng cô, cô trợn mắt phản bát.

- Ai bảo với anh rằng, tôi muốn trốn?

Ngạo Thiên khom người tới cầm lấy chai rượu đỏ trên bàn, anh thành thạo mở nắm chai rót vào trong cái ly trống, chỉ trong tích tắc cái ly thủy tinh đã được chất lỏng màu đỏ sẫm lấp đầy.

Anh cầm ly rượu trong tay lắc lắc nhẹ, rồi ung dung đưa ly rượu đến bờ môi nhâm nhi một chút.

Lúc này nhìn anh thật mê hồn, sự hấp dẫn tỏa ra từ trong ánh mắt mê ly của anh, như men rượu khiến cô chưa uống giọt nào đã ngà ngà say.

Ngạo Thiên đặt ly rượu xuống bàn liếc mắt nhìn Wind, cô thật xinh đẹp cặp mắt mông lung, gương mặt ửng hồng khiến yết hầu của anh di chuyển không ngừng.

Cái cảm giác thỏa mãn sau cuộc ái ân lần trước, khiến trái tim của Ngạo Thiên thổn thức.

Hai người nhìn nhau một hồi lâu, anh mới đứng lên bước chậm rãi đến trước mặt cô.

Bàn tay ấm áp vươn lên vuốt ve gò mắt đỏ bừng của cô, cảm giác lâng lâng khi tay anh chạm vào làn da trắng nõn mịn màng của cô.

- Sao em lại trốn tôi?

Đột nhiên giọng nói trầm khàn của Ngạo Thiên vang lên trong không gian yên tĩnh, như bùa mê thuốc lú khiến Wind không tự chủ nói.

- Tôi sợ...........

Ngạo Thiên nhíu mày khó hiểu nhìn cô.

- Em sợ tôi?

Wind lắc đầu nhìn thẳng vào mắt anh khẽ nói.

- Không......không phải tôi sợ anh...

Nhưng.....nhưng......
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 6 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như thanh cong lon nhat khong nam o gia tri vat chat thay minh niem 2018, van dap 122tuoi nao moi tho phat duoc bao nhieu tuoi moi tho phat duoc dd thich thien tue những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status