Tổng tài lẳng lơ, tình yêu xấu

Chương 30: Không chịu đi


"Buông ra!"

Hàn Phiêu cũng không chịu thua kém trừng mắt nhìn lại.

Sở Tường Hùng nghiến răng, nhìn sắc mặt tái nhợt không còn chút máu của Lâm Phiên Phiên trong lòng mình, đành phải nhẫn nhịn xuống nước: "Tôi có một người bạn bác sĩ ở gần đây, nếu anh thật sự muốn tốt cho cô ấy, để tôi đưa cô ấy đi, nếu chậm trễ, lỡ như có gì bất trắc, anh gánh nổi trách nhiệm sao?"

Hàn Phiêu vừa nghe, thần sắc buông lỏng đôi chút: "Được, nhưng tôi muốn đi cùng."

Vừa nãy, thấy mức độ quan tâm của Lâm Phiên Phiên đối với Sở Tường Hùng, anh xem như đã nhìn ra, Lâm Phiên Phiên với người đàn ông này lúc đó có lẽ không đơn giản như anh nghĩ, hơn nữa sự lo lắng trong mắt Sở Tường Hùng đối với Lâm Phiên Phiên cũng vô cùng chân thật.

"Tùy anh!"

Sở Tường Hùng đoạt lấy Lâm Phiên Phiên từ trong tay Hàn Phiêu rồi chạy như điên về phía xe mình. Chết tiệt, nếu sớm biết sẽ làm cô bị thương, anh đã tình nguyện không đánh trả: "Em yêu à, em đừng xảy ra chuyện nhé, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì..."

Người bạn bác sĩ mà Sở Tường Hùng nhắc đến chính là Hứa Thịnh.

Hứa Thịnh thật ra là quan nhị đại, gia tộc mấy đời đều là quan chức quốc gia, nếu không thì sẽ không quen biết Sở Tường Hùng từ nhỏ, chỉ là bản thân anh trời sinh thích tự do, căm ghét sự bó buộc và dối trá của quan trường nên lựa chọn theo nghề thuốc, tuổi còn trẻ đã mở cho mình một bệnh viện tư nhân thượng lưu, có chút tiếng tăm trong giới y học.

Bệnh viện tư nhân của anh khá gần tập đoàn Triệu thị, Sở Tường Hùng lái xe chạy băng băng, mười lăm phút đã đến.

Hứa Thịnh đã sớm nhận được cuộc gọi từ Sở Tường Hùng, Sở Tường Hùng chưa tới, anh đã dẫn theo nhân viên y tế và băng-ca cấp cứu chờ ở cửa bệnh viện.

Sau khi kiểm tra vết thương của Lâm Phiên Phiên, anh giật giật khóe miệng, khoát tay bảo nhân viên y tế lui ra, trợn mắt nhìn Sở Tường Hùng, nói: "Chỉ là chút vết thương nhẹ, không có gì đáng ngại, cậu có cần khẩn trương vậy không, hại tớ điều động bao nhiêu nhân lực, còn tưởng rằng lão đầu nhà cậu bệnh đó! Cậu cõng cô ấy đến phòng khám của tớ đi."

"Vậy mà nhẹ à, cô ấy đã ngất đi đó."

Sở Tường Hùng gấp gáp nói.

"Té xỉu là rất bình thường, thứ nhất là do đột nhiên bị đánh, thứ hai là rơi quá mạnh, thứ ba nha, đêm qua không ngủ hôm nay lại không ăn gì, thân thể vốn dĩ đã hơi yếu, có vẻ hơi sốt."

Hứa Thịnh nói sơ tình hình của Lâm Phiên Phiên.

Sở Tường Hùng vừa nghe, không khỏi đau lòng, xem ra cô né tránh anh, trong lòng cũng không dễ chịu gì, thế nên mới không màng ăn uống. Không do dự nữa, anh ôm Lâm Phiên Phiên vào bệnh viện.

Phía sau, Hàn Phiêu một tấc không rời lập tức đuổi kịp.

Lâm Phiên Phiên hôn mê khá lâu, mãi đến nửa đêm mới tỉnh vì khát.

"Nước..."

Lâm Phiên Phiên chậm rãi mở mắt, đã thấy Sở Tường Hùng và Hàn Phiêu một trái một phải ngồi bên giường cô, hai người ai cũng không ngủ, mắt đỏ bừng.

Vừa nhìn cô tỉnh lại, cả hai mừng rỡ, vội rót nước cho cô.

Nhìn hai ly nước trước mắt, Lâm Phiên Phiên nhìn Sở Tường Hùng, lại hơi liếc nhìn Hàn Phiêu, cuối cùng, cô nhận lấy nước trong tay Hàn Phiêu.

Hàn Phiêu vui mừng nở nụ cười, sự mệt mỏi suốt đêm bỗng tiêu tan.

Sở Tường Hùng đau xót, thất vọng thu lại ly nước trong tay.

"Hai người về đi, tôi không sao rồi."

Lâm Phiên Phiên nhìn bốn bức tường trắng như tuyết cùng giường và chăn liền biết mình đang ở trong bệnh viện, phần bụng mơ hồ truyền tới cơn đau cũng làm cô nhớ lại chuyện Sở Tường Hùng và Hàn Phiêu đánh nhau lúc tan làm.

"Anh không đi."

Sở Tường Hùng nhìn chằm chằm vào Lâm Phiên Phiên, Lâm Phiên Phiên không nói ra lý do vì sao cô muốn né tránh anh, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua.

"Anh không đi, sao tôi có thể đi?"

Hàn Phiêu tràn ngập địch ý nhìn Sở Tường Hùng, nếu anh đi, người đàn ông này lại "thất lễ" với Lâm Phiên Phiên thì phải làm sao, nên anh phải ở lại bảo vệ Lâm Phiên Phiên.

Lâm Phiên Phiên nhức đầu nhắm mắt lại, cô không rõ vì sao Hàn Phiêu đột nhiên quan tâm cô như vậy, lúc này cô thực sự không có tâm trạng suy nghĩ vấn đề này. Cô trùm kín chăn qua đầu, không thèm để ý đến hai người.

Nhưng hôm sau, khi Lâm Phiên Phiên mở mắt, cô lại đang ở một nơi khác, mở to hai mắt quan sát một hồi lâu, Lâm Phiên Phiên mới giật mình, đây chẳng phải là biệt thự của Sở Tường Hùng mà lần trước cô đã tới sao!

Lúc này cô đang ở trong lòng Sở Tường Hùng, đầu gối lên lồng ngực dày rộng của anh.

Lâm Phiên Phiên lập tức hoảng sợ nhảy dựng lên, cô nhớ rõ ràng mình đang ở bệnh viện mà?

Sở Tường Hùng thức giấc vì động tác của Lâm Phiên Phiên, mở mắt, rất tự nhiên nói: "Em yêu đã tỉnh rồi!"

Ánh mắt Lâm Phiên Phiên hơi lóe lên, anh luôn dịu dàng gọi cô là “em yêu”, và cô cũng thích anh gọi cô như vậy, nhưng... Trong đầu của Lâm Phiên Phiên lại hiện lên cái đêm Hoắc Mạnh Lam đối xử thô bạo với cô, chợt nhảy xuống giường, giọng nói hoảng loạn: "Tại sao tôi lại ở đây, Hàn Phiêu đâu?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dantaichinh.com ví dụ như học excel kế toán, Tra cứu CMND CCCD online chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.