Tổng tài ngốc nghếch của nhà ai?

Chương 111


Thời gian này Hồng Ngọc vẫn luôn bận rộn nên chỉ liên lạc với các soái của mình thông qua điện thoại. Nhưng chẳng hiểu vì sao thời gian này Trần Duy rất ít khi chủ động nhắn tin hoặc gọi điện cho cô. Nếu có cũng chỉ được vài ba tin, gọi nói được vài ba câu mà thôi. Hồng Ngọc sợ rằng thầy giáo đáng yêu đã bỏ cô đi lấy vợ nên trong lòng hốt hoảng, mỗi ngày đều ra sức ngọt ngào thăm hỏi anh ta, còn có ý muốn hẹn gặp. Mãi đến ngày hôm nay - khi cả hai cùng tới trường - Trần Duy mới cho cô một cái lịch gặp mặt!
Aiii ~ nhắc đến vấn đề lâu không liên lạc mới nhớ, Thanh Tùng này, anh X này, anh Y này.. dạo gần đây đều đã quên mất cô rồi hay sao ấy! Không được! Đều là mồi ngon, sao có thể để họ dễ dàng ra đi như thế? Muốn đi, ít cũng phải tặng cô quà sinh nhật đã biết chưa?

Thế nên vì vài mục đích không trong sáng lắm của bản thân, Hồng Ngọc chọn đi cửa sau, qua sân vận động đầy trai đẹp chứ không phải cửa chính to lớn bên kia. Cô muốn vô ý gặp anh chàng vệ tinh cũ nào đó để xoát cảm giác tồn tại, hoặc nếu gương mặt xinh đẹp này có thể "câu" thêm vài cái đuôi cũng không hề tệ!
Không hề tệ.. Đúng vậy, thậm chí thu hoạch còn lớn hơn Hồng Ngọc tưởng tượng mấy lần!
Ngay khi cô bước vào sân vận động, ánh mắt đã lập tức bị một thân hình chuẩn như của siêu mẫu thu hút. Cao lớn, cân đối, khuôn mặt đẹp với khí chất cao quý và quyến rũ.. Trịnh Văn Minh! Đó chẳng phải Trịnh Văn Minh đấy sao?

Hồng Ngọc không hiểu vì lẽ gì, ngay khi nhìn thấy cậu cô liền vui sướng đến mức không kiềm chế nổi, tim trong ngực cũng đập bình bịch như trống rền. Là do chưa cua được đến tay nên vẫn còn mới mẻ yêu thích? Hay do cô thật sự có tình cảm với cậu ta nên như vậy? Hồng Ngọc không biết, cũng không hề muốn biết, tâm trí cô lúc này chẳng đủ tỉnh táo mà suy luận nữa, vì nó đã bị một cơn giận dữ không tên chiếm cớ!

Người bên cạnh Văn Minh chẳng phải Hạ Lam sao?
Nguyễn Hạ Lam!
Con khốn này vì sao vẫn còn ở cạnh cậu ấy, đã thế còn được cậu ấy cưng chiều đến mức nắm tay thân mật không buông!
Hừ! Khốn khiếp! Chẳng lẽ cô ta đã câu được tâm Văn Minh thật rồi? Không thể! Nhất định là Hạ Lam hạ cấp này dùng thân thể mê hoặc Văn Minh! Khiến cậu ấy tạm thời lú lẫn!

Cũng phải thôi, con trai mười tám nếu lần đầu hưởng qua trái cấm, dĩ nhiên sẽ có suy nghĩ cuồng loạn khác biệt. Tiếc cho Văn Minh, nếu cậu ấy cùng cô thì tốt rồi, cô vẫn còn nguyên vẹn. Chứ Hạ Lam bẩn thỉu kia trinh tiết đã mất từ lâu, còn dám quay video và chụp ảnh kiểu lăng loàn dâm đãng.. Không xứng với cậu ấy chút nào!

Đúng lúc Hồng Ngọc định tiến nhanh tiếp cận hai người, sân bóng rổ đột ngột vang lên tiếng hô "cẩn thận". Tiếp theo đó một quả bóng với vận tốc ánh sáng lập tức phi tới, nhào đến chỗ Hạ Lam mà bay. Trong khi cô mừng thầm trong lòng, hi vọng quả bóng này khiến Hạ Lam kia trực tiếp gục đi thì.. một khung cảnh như trong phim Hường Quốc đã được tái hiện trước mặt toàn bộ khán giả.

Nhân vật nam ngốc nghếch nào đó nhanh tay kéo nhân vật nữ nép vào lòng mình, ôm xiết thật chặt. Bàn tay còn lại nhanh chóng vung lên, đẩy bay quả bóng không biết điều, khiến nó bật lại, đập trúng người kẻ vừa ném bóng!

Và.. Thần kì thay, người ném bóng lại là Thanh Tùng! Nam phụ đã lâu thật lâu không thèm nhắn tin gọi điện gì cho cô!
Hồng Ngọc nhìn Thanh Tùng ăn đau, vừa bước tiếp vừa phân vân không biết có nên chạy đến thăm hỏi anh ta hay không. Bên đó đã xuất hiện một cô gái nhỏ xinh đẹp tất tả đem khăn tới cho Thanh Tùng, còn thấp giọng lo lắng nói cái gì đó với anh ta nữa chứ..
Mẹ kiếp!
Thanh Tùng có người yêu?
Từ khi nào?

"Hạ Lam, cậu không sao chứ?" Bước chân của Hồng Ngọc dồn dập, cô nhanh chóng đi đến trước mặt Hạ Lam và Văn Minh chào hỏi "Văn Minh, tay cậu có đau không? Đi, chúng ta đi phòng y tế!"

"Người cần đi phòng y tế là Thanh Tùng kìa kìa, không phải chúng tôi đâu!" Hạ Lam vốn đang nằm trong vòng tay lớn của Văn Minh, nhìn thấy cô lập tức nhíu mày khó chịu. Khó chịu gì chứ? Làm như chị đây muốn cùng cô bắt chuyện lắm không bằng! "Thế nào? Gậy ông đập lưng ông có đau không anh trợ lý?"

"Ra tay thật nặng!" Cô gái nhỏ bên cạnh Thanh Tùng đứng dậy, hơi uất ức ra mặt thay "Anh chị thật hư! Bắt nạt anh Tùng nhà em!"

"Anh đã câu được bé gái này từ lúc nào vậy?" Hạ Lam thoát khỏi vòng tay của Văn Minh, tiến vào sân bóng mà thân mật cười nói với Thanh Tùng.
Kì lạ thật! Hai người này trước nay vẫn luôn khó chịu với nhau cơ mà? Vì sao chỉ qua một mùa hè đã trở nên quen thuộc như vậy? Chẳng lẽ Hồng Ngọc đã bỏ qua điều gì rồi ư?
"Cục cưng, em đã mười tám chưa? Đừng để bị con sói này lừa! Anh ta xấu xa lắm đó!"

"Đâu có! Anh Tùng rất hiền mà!" Cô nhóc thấy Hạ Lam có ý trêu trọc cũng chỉ cười ngại ngùng, hơn nữa nghĩ lại thì Thanh Tùng nhà cô chính là người gây sự trước, người ta không để ý, cô cũng không dám làm to chuyện làm gì "Khi nãy anh ấy chỉ muốn đùa với anh chị thôi, không có ý gì đâu!"

"Đùa đủ làm chết người đấy!" Hạ Lam nháy mắt nhìn qua anh chàng đang ôm bụng dưới sân. Thế nào? Nếm trải hương vị sức mạnh kinh hoàng của nam chính chưa? Đấy không phải thứ nam phụ như anh có thể chịu nổi đâu! "Anh không đi làm à? Tốt nghiệp còn đến đây trêu đùa các em lớp dưới?"

"Không phải.. Hôm nay đấu giải.." Thanh Tùng mãi mới hồi thần, dựa theo tay của cô nhóc đứng dậy "Đây là Khánh Linh, bọn tôi đang trong thời gian tìm hiểu! Cô ấy đã hai mươi tuổi rồi!"

"Oa, người yêu của anh Tùng thật xinh đẹp!" Hồng Ngọc không bắt chuyện được với Văn Minh đang giả ngốc. Cô bất lực theo Hạ Lam vào sân, lại nghe được tin sốc. Trời ạ, đúng là anh ta bỏ cô, chạy theo con nhãi xấu xí này! "Em ấy học khóa dưới sao?"

"Đúng.. Đúng vậy!" Thanh Tùng thấy Hồng Ngọc thì bối rối thấy rõ, vẻ mặt này dĩ nhiên bị Khánh Linh bắt trọn. Cô nhướn mày, thầm ghi nhớ nhan sắc của người trước mặt vào tâm trí "Hồng Ngọc, lâu rồi không gặp!"

"Haha.." Hồng Ngọc mất mát cười khẽ, đôi mắt đẹp ánh lên nỗi buồn không tên khiến ai nấy nhìn thấy cũng đau lòng "Lâu không liên lạc nữa! Anh Tùng có người yêu rồi liền quên luôn.. Bạn bè!"

"Đâu có.. Chỉ là anh.." Thanh Tùng gãi gãi đầu, quả bóng lăn đến chân cũng không có ý định nhặt lên "Anh.."

"Sợ không Khánh Linh?" Hạ Lam đột ngột cười lên, còn thân mật vỗ vai em gái nhỏ như đã quen từ lâu "Người của em nên giữ cho chặt, hiện tại nhiều kẻ muốn làm tiểu tam xen vào chuyện của người ta lắm!"

"Dạ, chị.."

"Thế nhé! Mọi người chơi vui vẻ, chồng tui chờ, tui phải đi!"

"Hạ Lam, cậu nói vậy là ý gì?" Hồng Ngọc bặm môi dưới, tủi thân chớp chớp mắt chất vấn "Hạ Lam.."

"Đúng đó! Hạ Lam, cô mau đứng lại! Biết vậy khi nãy tôi tung cho cô thêm mấy quả bóng mới phải!" Thanh Tùng nhìn khuôn mặt diễm lệ động lòng người này chịu ủy khuất, trái tim liền nhảy lên đau đớn. Anh vội vàng đến quên cả đau, nhanh chân tiến lên "Này! Nói chuyện cho xong rồi hãy đi!"

"Anh Tùng?" Một bàn tay nhỏ quen thuộc tóm lấy vạt áo của anh, níu anh lại một cách đầy chân thành "Sao tự dưng anh nổi cáu chứ?"

"Khánh Linh hả? Anh cũng không biết.."

"Kì lạ! Làm em sợ đó!"

"Xin lỗi! Anh xin lỗi!..."

"..."

Vậy là đôi nào vào đôi đó, chẳng còn ai đủ khả năng chú ý đến nữ chính còn đang đau lòng đứng như trời trồng giữa sân vận động nữa...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như hoi loi sinh coi troi, nhac chu dai bi tieng phan Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.