Tổng tài thực đáng sợ

Chương 86: Có muốn bị người khác bắt nạt không


Lily nhất thời luống cuống, tay cô cũng bỏng rát đau đớn, căn bản không biết làm sao lại đánh ra được cái tát kia.

“Vinson, em….” Nước mắt chất chứa trong hốc mắt chảy ra, Lily căn bản không biết nói lên ủy khuất của mình như thế nào!

Ở Trung Quốc đều là như vậy sao? Cô mới là bạn gái của Vinson, nếu có người phụ nữ khác quyến rũ hắn, vì sao cô không thể giáo huấn một chút, trong phim truyền hình không phải đều diễn như vậy sao?

Tuy rằng vừa mới đánh ra một cái tát kia cô liền hối hận, cô rất thích Lâm, cô cũng thật đã xem nàng làm bạn!

“Xin lỗi, Lâm, rất đau có đúng không? Tôi.. tôi không phải cố ý..” Lily luống cuống, cô nhìn đến ánh mắt Vinson biết hắn rất bực, hơn nữa là hơi thở lạnh đến tận xương, vội vàng xin lỗi.

Tay của Lily xoa mặt Lâm Hi Hi, đôi mắt chứa lệ, giống như đứa trẻ làm sai chuyện chạm đến mảnh đỏ rực trên mặt nàng.

Lâm Hi Hi run lên, cũng hít một ngụm khí lạnh.

Cũng không phải thật đau, mà là cái tay vừa hung hăng đánh vào mặt, hiện tại lại tới an ủi, nàng có chút đề phòng, không có cách nào bình tĩnh tiếp nhận giống như chưa có việc gì xảy ra.

Hơn nữa tình cảnh vừa rồi, đối với bất kì người nào cũng sẽ kích động không phải sao? Một cái tát này cũng là chuyện đương nhiên.

Bàn tay ấm áp xoa nhẹ gương mặt, Lâm Hi Hi ngước mắt nhìn Lily, chịu đựng xấu hổ cùng khó khăn, nhẹ giọng nói: “Tôi không sao.”

Lily cắn môi, biết nàng đang nói dối.

Làm sao có thể không việc gì, cô đánh mạnh như vậy, tay mình còn đau, Lâm Hi Hi lại nói không có sao?

Áy náy trong ngực, không cam lòng, phẫn nội, ủy khuất, nhào thành một khối, chính Lily cũng không biết phải đối mặt như thế nào!

Tần Dịch Dương giảm bớt sự lạnh lùng, ánh mắt thâm thúy nhìn Lily trong chốc lát, thản nhiên nói: “Trưa nay sẽ có chuyến bay về Anh, đi chuẩn bị đi, đừng bỏ quên đồ đạc.”

Cả người Lily chấn động!

Hắn nói cái gì?… Về nước? Hắn bảo về nước?

“Không…Vinson! Không được, em không muốn về!” Lily cơ hồ lập tức rút tay trên mặt Lâm Hi Hi, nhào lên ôm Tần Dịch Dương, nước mắt vừa mới dừng lại trong nháy mắt lại rơi xuống, “Vinson, cầu xin anh, đừng bắt em trở về, em muốn ở đây cùng anh, em không làm khó, em đảm bảo không bao giờ…náo loạn nữa, anh đừng bắt em về nước..”

Cô khóc thê thảm, ôm hắn, vẫn run rẩy.

Thân hình cao ngất của Tần Dịch Dương không chút cảm động, trong đôi mắt thâm thúy có ánh sáng trằn trọc, nhàn nhạt vỗ đầu cô, kéo vòng ôm của cô ra khỏi người mình.

“Không cần đợi nữa..” Tiếng nói du dương của hắn có lực không thể kháng cự, cũng lộ ra lạnh lùng không chút nào thương tiếc, “Trở lại tìm Lan phu nhân, bà ấy biết cách an bài cho em, em tự do rồi.”

Lily sững sờ bị ép buông hắn ra, hiểu ý tứ từng câu từng chữ của hắn, sắc mặt trở nên trắng bệch!

Không cần. Cô không cần tự do.. cô không cần!

Đôi mắt Tần Dịch Dương dịu đi, kéo tay Lâm Hi Hi qua bên cạnh, đi ra phía ngoài.

“Vinson!” Lily lần nữa xông lại ôm lấy hắn, thanh âm khàn khàn vỡ tan, cánh tay như dây leo đem hắn cuốn chặt lấy, “Không được, cầu xin anh đừng như thế! Em không muốn rời khỏi anh, cầu xin anh đấy…. Em không phải cố ý muốn đánh cô ấy, em để cô ấy đánh lại là được chứ. Vinson, em thật lòng xin lỗi! Đừng bỏ em, em yêu anh Vinson…”

Chưa từng gặp qua cảnh tượng như vậy, Lâm Hi Hi suy sụp giật mình, cảm giác trái tim bị xé rách, có chút đau đớn.

Nếu thật là yêu, cũng có thể giống như vậy, ném tất cả tự tôn tới cầu xin, có phải hay không?

Sắc mặt Tần Dịch Dương vẫn như thường, đem tất cả tuyệt vọng đều thu vào đáy mắt, trầm giọng nói: “Tôi không thích dây dưa, em phải hiểu rõ chứ.”

“Vinson!…” Giống như là ôm hi vọng cuối cùng, bả vai Lily kịch liệt run lên, thống khổ khàn giọng mà kêu lên một tiếng.

Tần Dịch Dương chỉ là lùi lại nắm chặt bàn tay nhỏ bé mềm mại trong lòng bàn tay, kéo nàng đi ra ngoài.

Trong ngực Lâm Hi Hi có chút đau đớn, tránh khỏi tay Tần Dịch Dương, đôi mắt trong suốt nhìn hắn, run giọng nói: “Xin lỗi, là lỗi của tôi…các người từ từ nói chuyện, tôi đi ra ngoài trước.”

Nói xong nàng chạy nhanh mở cửa phòng làm việc đi ra ngoài, rất sợ lại có chuyện ngoài ý muốn phát sinh.

Mặt nàng ửng hồng thật lâu.

Dùng khăn mặt lạnh đắp lên nửa ngày nhưng vẫn sưng như cũ, Lâm Hi Hi ở trong phòng trà ngây người thật lâu cũng không dám đi ra ngoài.

Thẳng đến khi Nguyễn Húc tiến vào.

“Hi Hi” hắn vừa tiến lên liền thấy nàng cầm khăn che mặt, nhíu mày một cái, nắm tay nàng chậm rãi kéo ra, “Em bị sao thế?”

Lâm Hi Hi cũng không muốn giải thích, chẳng qua đắp khăn lại lần nữa, nhẹ giọng nói: “Không có việc gì.”

Nguyễn Húc nhíu mày sâu hơn, nắm chặt cổ tay tới gần nàng, nhìn kỹ vệt đỏ trên mặt nàng một chút, lạnh lùng nói: “Ai đánh?”

Cổ tay bị hắn nắm, vết thương cũng lộ ra, ánh mắt mát lạnh của Lâm Hi Hi liếc hắn một cái, nhất thời nghẹn lời.

“Nói, ai đánh?” Nguyễn Húc ép hỏi.

Lâm Hi Hi không biết nên nói như thế nào, chẳng lẽ muốn nói, nàng cùng Tần Dịch Dương dây dưa không rõ, bị Lily thấy cho nên bị một cái tát, loại chuyện này, nói ra cũng là nàng vô lý, cho dù như thế nào, phá hư tình cảm của người khác cũng không phải là chủ ý của nàng.

Lắc đầu một cái, Lâm Hi Hi nhẹ nhàng tránh sự kiềm chế của hắn: “Đừng hỏi được không? Tôi không sao, đắp khăn một chút là ổn thôi.”

Ánh mắt nàng nhìn hắn dịu dàng, cho hắn sự yên tâm.

Nguyễn Húc biết cố hỏi cũng không ra, chân mày nhíu sâu hơn, trong đôi mắt vướng mắc hai loại tâm tình: đau lòng cùng phẫn nộ, nhìn dáng vẻ như không có chuyện gì của nàng, xem nhiệt độ khăn mặt của nàng lần nữa, đem khăn từ trong tay nàng kéo ra.

“Không nên dùng khăn lạnh để đắp, không hiệu quả.” Hắn có chút tức giận nói một tiếng, cầm lấy nước nóng đun sôi ở bên cạnh, rót ra một chút, chờ nhiệt độ hơi giảm lại giúp nàng đắp lên.

“Cảm ơn.” Lâm Hi Hi nhìn động tác của hắn, nhẹ giọng nói lời cảm ơn.

“Em xảy ra chuyện gì thế?” Nguyễn Húc không nhịn được nhìn nàng phát giận, “Lâm Hi Hi, em trời sinh thích bị khi dễ hay là như thế nào? Em không quen tôi sao? Không quen Dịch Dương à? Công ty này ai dám đánh em?”

Lâm Hi Hi là lần đầu tiên thấy trong cặp mắt đào hoa mê người của Nguyễn Húc tràn đầy tức giận, không có chỗ trút sự căm phẫn.

Nàng bị hắn rống nên có chút luống cuống.

Nguyễn Húc phát cáu xong, nhìn dáng vẻ ngẩn ra của nàng càng đau lòng, đi tới đẩy tay của nàng ra, sờ nhẹ vào vị trí có chút nóng rực.

Hít sâu một hơi thấp giọng nói: “Nói cho tôi biết, ai làm?” Cô gái này, hắn có lẽ không có biện pháp lấy được cũng không có biện pháp bảo vệ, nhưng ít nhất hắn cũng có thể giúp đỡ trong phạm vi nào đó, không cho phép có người động vào nàng.

Ngón tay ấm áp của đàn ông lướt qua mặt, Lâm Hi Hi run lên, cảm giác thân thiết này vượt qua phạm vi nàng có thể tiếp nhận.

“Tôi…..” Nàng né một cái, lui về phía sau, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn thoáng qua một tia xấu hổ xúc động lòng người, “Tôi không sao, cũng không phải là rất nghiêm trọng, anh đừng ép tôi được không?”

Nắm tay Nguyễn Húc chậm rãi nắm chặt lại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như nghi luan cau loi noi goi vang va loi noi chang mat tien mua, van lop 5 ta ngoi truong than yeu cua em sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.