Trả nợ

Chương 4: Áo blouse trắng và mắt đa tình



[ nặc danh ]: Chào bác sĩ.

[phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Chào cậu, cậu có vấn đề gì cứ thoải mái trao đổi.

[ nặc danh ]: Cái này, là như vầy…..

[ nặc danh ]: Tuần trước tôi bị một sự cố trên giường, rất hoảng sợ

[ nặc danh ]: Giờ thì hình như không cương được nữa…

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Xin hỏi tình trạng này đã xảy ra bao lâu?

[ nặc danh ]: Hơn một tuần rồi

[ nặc danh ]: Làm sao bây giờ đây bác sĩ!!

[ nặc danh ]: Dùng tay cũng vô dụng, người khác dùng miệng cũng vô dụng!!!

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Cậu bao nhiêu tuổi rồi?

[ nặc danh ]: 23

[ nặc danh ]: Tôi có khi nào bị liệt dương rồi không bác sĩ!

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Đúng vậy.

[ nặc danh ]: Ôi mẹ nó!

[ nặc danh ]: Thật sao? Bác sĩ đừng làm tôi sợ!

[ nặc danh ]: Chữa được không bác sĩ?

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Chữa được.

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Nhưng tình trạng của cậu có hơi phức tạp, may mắn phát hiện kịp thời, nếu để thời gian dài khả năng sẽ khó hồi phục.

[ nặc danh ]: Phức tạp như thế nào vậy?

[ nặc danh ]: Bác sĩ giải thích cho tôi với

[ nặc danh ]: Bác sĩ trả lời tôi đi, đừng làm tôi sợ

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Trao đổi trực tuyến thế này không xác định được. Hay như vậy đi, trước tiên cậu chụp dương v*t gửi qua tôi xem thử.

[ nặc danh ]: Giờ tôi đang ở bên ngoài, không chụp ảnh được rồi bác sĩ!

[ nặc danh ]: Nếu không chữa được thì làm sao bây giờ đây?

[ nặc danh ]: Bác sĩ ngài còn ở đó không?

[ nặc danh ]: Bác sĩ!

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Xin chào, tôi vẫn còn ở đây, cậu đừng sợ.

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Nếu không phục hồi được chỉ có thể tiến hành giải phẫu.

[ nặc danh ]: Động vào dao kéo sao?

[ nặc danh ]: Đau không?

[ nặc danh ]: Sau khi phẫu thuật có thể bình thường không?

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Là giải phẫu cắt bỏ đó.

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Dù sao cũng hư rồi, chúng tôi khuyến khích cắt bỏ luôn.

[ nặc danh ]:?!

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]:Nhưng mà lĩnh vực này là chuyên ngành của bệnh viện chúng tôi, tình trạng của cậu không phải vấn đề lớn, cậu có thể nhanh chóng tìm bệnh viện của chúng tôi để khám bệnh kịp thời.

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Cậu lại đây báo số 0026 sẽ được khám trực tiếp không cần chờ bóc số.

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Khuyên cậu nhanh chóng đến bệnh viện chúng tôi khám bệnh, càng kéo dài cũng chỉ tăng khả năng bị liệt dương vĩnh viễn. [Trên đây là mô hình tư vấn trực tuyến, thu được khoản hoa hồng 200 nhân dân tệ từ một khách hàng thành công.]

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Đệt, làm sao để thu hồi tin nhắn vậy…

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]:.

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]:.

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]:.

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]:.

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]:.

[Phòng khám nam khoa Lý Y sinh ]: Dù sao cũng khuyên cậu nhanh chóng đến bệnh viện chúng tôi khám bệnh. Lần xem bệnh lần này đến đây kết thúc, hẹn gặp lại.

[ người dùng đã log out ]

Hạ Lâm Chu cuối cùng vẫn phải đến bệnh viện ngồi chờ trên ghế dài trước phòng tiết niệu đợi vào khám. Hắn đội một cái mũ lưỡi trai đen xùm xụp, mang khẩu trang che hơn nửa khuôn mặt, lỗ tai gắn Airpods, tựa lưng vào ghế ngồi cúi đầu xem di động.

trên màn hình hiển thị một loạt lịch sử tìm kiếm:

– Bị kinh hách xong thì không đứng dậy được nữa, làm sao bây giờ?

– Đột nhiên không đứng dậy là bệnh liệt dương sao?

– Đột nhiên không đứng dậy đi bệnh viện khoa nào?

– Đột nhiên không đứng dậy thì đi xem bác sĩ như thế nào, miêu tả với bác sĩ có bị cười nhạo không?

……

( trời ơi sao tôi tội ông Chu =]]]])

“Số 39. Hạ Lâm Chu?”

Hạ Lâm Chu nâng nâng tay bảo có mặt rồi cúi đầu, lướt ngón tay ở trên màn hình xóa sạch lịch sử tìm kiếm, rồi cất điện thoại bước vào phòng khám.

Đẩy cửa bước vào, hắn thấy bác sĩ đang ngồi sau máy tính cúi đầu chuyên chú viết cái gì đó, liền nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi bước lên hai bước. Bác sĩ đang cúi đầu viết viết cũng không buồn ngẩng đầu lên, hỏi, “Bệnh làm ao? Khó chịu chỗ nào?” 

“Bác sĩ.” Hạ Lâm Chu tháo khẩu trang ra, xấu hổ nói, “Dạo gần đây tôi không c…” Lời còn chưa nói xong, chân hắn bỗng khựng lại. 

Giọng nói này, quen tai lắm…

Cả người hắn đông cứng lại, nhìn vị bác sĩ đang từ từ ngẩng đầu lên, một đôi mắt hẹp dài đập vào mặt…

“*** con mẹ!” 

Đại não Hạ Lâm Chu như vừa có sấm sét đánh qua, miệng không kìm chế được buông một câu chửi bậy. 

Kẻ đầu sỏ làm hắn tự nhiên không cương được nữa đang mặc một chiếc áo blouse trắng thẳng thớm, tóc chải vuốt kỹ càng, nghiêm chỉnh ngồi phía sau bàn khám bệnh, còn thêm một cặp kính viền kim loại mỏng màu vàng chễm chệ trên sống mũi, ngón tay thon dài kẹp chiếc bút máy màu xanh nhạt.

Văn Tầm Xuyên cũng hơi kinh ngạc khi thấy hắn, ánh mắt gã chậm rãi chuyển từ mặt Hạ Lâm Chu xuống dưới. “Cậu…” Gã khụ một tiếng, thu lại sự bất ngờ trên mặt, khôi phục thành trạng thái bác sĩ hằng ngày, nâng bút chỉ chỉ vào hạ bộ hắn, “Bị làm sao đây?”

Hạ Lâm Chu không thể phun được câu “Tôi bị anh dọa đến không cương nổi”. Vì thế hắn trống rỗng trong não, không biết làm sao để giải thích hiện trạng bệnh của mình, đành hung hăng trợn mắt nhìn Văn Tầm Xuyên.

Văn Tầm Xuyên không sợ hãi nhìn lại hắn, lúc lâu sau cũng chưa thấy hắn trả lời, có hơi mất kiên nhẫn. Gã nhíu mày rất khẽ, dời tầm mắt nhìn qua báo cáo lâm sàng trước mặt, nhàn nhạt nói, “Nếu cậu muốn nói là đột nhiên không thể cương lên được nữa, tôi đề nghị cậu ra khoa thần kinh, ra cửa quẹo trái, lên tầng 9.” 

Hạ Lâm Chu bất ngờ chồm lên túm cổ áo Văn Tầm Xuyên, phẫn nộ hét to, “Họ Lâm anh có ý gì?” 

Văn Tầm Xuyên lười biếng nhìn hắn một cái, “Còn muốn khám não thì ra cửa quẹo phải, lên tầng 4.” 

“Con mẹ nó!” mắt Hạ Lâm Chu đã có chút hồng, hắn siết chặt cổ áo Văn Tầm Xuyên nghiến răng nghiến lợi nói, “Tôi thật không hiểu nổi, tôi đối xử rất tốt với anh mà? Anh nói muốn gặp tôi tôi liền lập tức ra ngoài thuê khách sạn chờ anh, anh nói muốn du lịch tôi cũng không nói hai lời chuyển tiền cho anh, tôi chuyển cho anh tiền hơn mười lần tôi cũng chưa than vãn cái gì? Tôi mẹ nó còn chưa gặp anh lần nào mà lại nuông chiều anh như vậy nên anh không coi tôi ra gì phải không? Mẹ nó không muốn ngủ với tôi thì nói thẳng một tiếng, chẳng lẽ tôi ép uổng anh sao? Anh có nhất thiết phải làm vậy với tôi không?” 

Câu cuối cùng của Hạ Lâm Chu gần như là rống lên.

Văn Tầm Xuyên nghe hắn rống một hơi, gần như là thổ lộ tâm tình nhưng chẳng mảy may cảm động, không những thế còn muốn phì cười. Gã xoa xoa lỗ tai, rồi giằng cổ áo ra khỏi tay Hạ Lâm Chu, nói, “Được rồi, buông ra đi.”

Hạ Lâm Chu tuy không muốn, nhưng cũng biết hắn không thể nắm mãi cổ áo gã được.

Hắn kéo ghế lại ngồi, tùy tiện gác tay lên bàn, mắt cụp xuống, nhìn cũng có vẻ tội nghiệp lắm, “Uổng công lúc trước tôi còn suy nghĩ muốn có một mối quan hệ nghiêm túc với anh, hoá ra tôi có mắt như mù mới không nhìn ra anh là loại người gì!” 

Văn Tầm Xuyên đẩy gọng kính trên sống mũi, lại thấy hơi không vui vì bị hắn trách oan. Gã ngước mặt ghét bỏ, liếc hắn một cái, thở dài, “Đừng.” 

Gã kéo ghế dựa ra, ngồi trước mặt Hạ Lâm Chu nghiêm túc nói, “Rốt cuộc cậu tới đây làm gì? Bị bệnh thì khám, khám xong thì đi, còn có người đang xếp hàng chờ bên ngoài đó.” 

Hạ Lâm Chu bất thình lình bị nói như thế, bỗng nghẹn lời, đầu óc lúc này cũng trống không biên không ra câu nói dối nào, ánh mắt có chút trốn tránh, nửa ngày sau mới nghẹn ra một câu, “…Tôi tới….cắt bao quy đầu.”

Văn Tầm Xuyên đánh giá hắn một lát rồi nói, “Cậu không cần cắt, về đi.” Dứt lời gã đè chuông trên bàn, nói với hộ sĩ vừa tiến vào, “Gọi bệnh nhân tiếp theo.” 

Trong lúc chờ hộ sĩ dẫn vào người tiếp theo. Văn Tầm Xuyên nhìn Hạ Lâm Chu vẫn như hóa đá trên ghế, nhạt nhẽo mở miệng, “Lúc nãy không phải tôi chọc cậu. Nếu cậu bị dọa sợ sau đó không cương được nữa, thì là liệt dương do thần kinh, cậu phải đến khoa thần kinh khám.”

Hạ Lâm Chu im lặng một lúc rồi cất tiếng hỏi, “Vậy…có thể chữa được không?”

“Cứ đi khám đi, này không phải chuyên môn của tôi nên tôi không rõ lắm.” 

Văn Tầm Xuyên nhìn hắn ũ rũ, lòng cũng dâng lên một tia áy náy, gã giơ tay qua bàn nhẹ nhàng vỗ vai hắn, an ủi. “Mà nếu không chữa được cũng đâu sao, cậu đâu cần lấy vợ nối dõi tông đường?” 

(an ủi nghe muốn đấm vào mặt =]])

Hạ Lâm Chu hung hăng liếc gã một cái, lúc đứng dậy còn cố ý đứng mạnh cho ghế dựa phía sau phát ra tiếng động ầm ỹ. 

Văn Tầm Xuyên buồn cười, xoay cây bút máy màu xanh thẫm trong tay hai vòng, nhìn hắn rời đi.

Lúc Hạ Lâm Chu đến cạnh cửa bỗng khựng lại, hắn quay lưng về phía Văn Tầm Xuyên hỏi, “Vừa nãy anh nói khoa thần kinh ở lầu mấy?” 

Văn Tầm Xuyên toét miệng cười, tận tình nói, “Lầu chín, ra khỏi thang máy thì quẹo phải 20m. Nhưng mà tôi khuyên tiện đường thì ghé lầu 4 luôn, cũng cần thiết lắm đó.” 

Hạ Lâm Chu giả bộ không nghe gã châm chọc, tiếp tục bước ra, Văn Tầm Xuyên đột nhiên lại gọi lại, “À đúng rồi, còn chuyện này nữa.” 

Hạ Lâm Chu cả giận quay người nói, “Còn gì nữa!” 

Văn Tầm Xuyên vẫn ngồi sau bàn khám chữa bệnh, gọng kính viền vàng không biết đã tháo xuống từ khi nào, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lại, làm gương mặt góc cạnh phủ lên một tầng dịu dàng nhè nhẹ. Gã chống cằm, nheo mắt nhìn Hạ Lâm Chu, đôi mắt đẹp đầy ắp nhu tình, đuôi mắt hẹp dài cong lên một đường nhẹ. 

…Hạ Lâm Chu cảm nhận được, lúc ấy tim hắn đã đập lỗi một nhịp. 

Môi mỏng người nọ khẽ chạm, rồi hơi tách ra, gằn từng chữ, “Tôi không phải họ Lâm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như vi thien su kho tu suot 49 nam cong qua do song do bien chi vi doi chim se, muoi hai nhan duyen hoa thuong tuyen hoa khai thi những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status