Trạch thiên ký

Quyển 6 - Chương 179: Gương mặt trong gương đồng


Nhận được lá thư này, Trần Trường Sinh dặn dò Kim Ngọc Luật Tiểu Đức mấy câu, sau đó cưỡi hạc rời đi.

Kim Ngọc Luật cùng Tiểu Đức liếc mắt nhìn nhau, nhìn thấu nghi vấn cùng bất an trong mắt của nhau.

Trần Trường Sinh trước lúc rời đi nói đi làm một chuyện, làm xong sẽ trở lại, cuối cùng còn nói hi vọng chuyện kia chưa xong.

Lời này rất kỳ quái, khó hiểu nổi, đến tột cùng là chuyện gì, còn trọng yếu hơn so với giúp Bạch Đế Bệ Hạ thoát khốn đây?

...

...

Cự ly vách đá màu đen này hơn mười dặm trên một ngọn núi tuyết, gió tuyết lướt nhẹ cùng bạch y hòa làm một thể.

Từ Hữu Dung đã đứng ở chỗ này một thời gian ngắn, nàng nhìn thấy Trần Trường Sinh cùng Kim Ngọc Luật Tiểu Đức tiến vào vách núi, nhìn bạch hạc đến, sau đó Trần Trường Sinh rời đi.

Nàng mơ hồ đoán được trong Bạch Đế thành đã xảy ra chuyện gì, tâm tình cũng có chút ít ảnh hưởng.

Cấm chế trận pháp trong vách núi màu đen, nàng đã quan sát đầy đủ thời gian, tìm được phương pháp có thể phá trận.

Nàng từ trong tay áo tay lấy ra giấy trắng gấp thành con hạc giấy, sau đó buông tay để nó tự bay đi.

Con hạc giấy theo gió tuyết mà đi, rung rinh đi tới trước vách đá màu đen, sau đó rơi trên mặt đất.

Tiểu Đức cảnh giác nhìn bốn phía, không phát hiện bất kỳ điều gì, nhặt hạc giấy lên mở ra vừa nhìn, chỉ thấy trên giấy viết hai chữ, chữ viết xinh đẹp, hẳn là do nữ tử viết ra.

Hai chữ này là: "Kiếm trận "

...

...

Từ Lạc Tinh sơn mạch trở lại Bạch Đế thành, lấy tốc độ của Từ Hữu Dung chỉ tốn một thời gian rất ngắn.

Nàng không đi tòa tiểu viện sau miếu thiên thụ thị giả, bởi vì nàng vẫn chưa muốn gặp mặt Trần Trường Sinh, cũng bởi vì trong vô thức nàng không muốn nhìn thấy hình ảnh này.

Trở lại gian khách sạn hôm qua ở, nàng chưa trở về phòng, tới tiền đường gọi chút ít bánh bao đường nổi danh nhất trong khách sạn này.

Không khí trong Bạch Đế thành khẩn trương hơn nữa quỷ dị, trên đường không có nhiều người đi đường, buôn bán của khách sạn tự nhiên cũng rất kém, người rảnh rỗi tới nơi này ăn điểm tâm cũng vô cùng ít.

Vào lúc thực khách còn muốn xuống tiệm ăn, tất nhiên là chút ít người rảnh rỗi ham náo nhiệt, thật náo nhiệt tự nhiên cũng dễ nói xấu.

Từ Hữu Dung lúc ăn bánh bao, vẫn nghe những khách nhân ở bàn kề cận đang nói xấu.

Gần nhất náo nhiệt lớn nhất trong Bạch Đế thành tự nhiên chính là Thiên Tuyển điển cùng với Ma Quân, Trần Trường Sinh trước sau hiện thân.

Về phần nhàn thoại sôi sục nhất, tự nhiên là Hiên Viên Phá ở trước hoàng thành hét lớn câu nói kia, cũng là câu nói mà Lạc Lạc Điện hạ tự mình thừa nhận .

Không biết Giáo Hoàng đại nhân nghĩ thế nào, bất quá nhìn hắn không để ý vạn dặm xa xôi, ngồi hạc mà đến, còn nói câu nói kia, hắn hẳn là thích công chúa điện hạ a?

Nghe nói Nhân tộc bên kia đối với loại chuyện này rất kiêng kỵ, nhưng Yêu tộc chúng ta lúc nào quan tâm tới những thứ này? Thích thì ngủ cùng nhau là được.

Nghe nói Giáo Hoàng đại nhân cùng Thánh Nữ có hôn ước, nhưng Yêu tộc chúng ta lúc nào quan tâm tới những thứ này? Đoạt tới là được, thật sự đoạt không nổi thì cứ ngủ cùng nhau là được.

...

...

Từ Hữu Dung vốn đã có chút không vui, lúc ăn cơm nghe một bụng nhàn thoại, căn bản không ăn no, tâm tình càng thêm tồi tệ.

Nếu nói đạo tâm sáng sủa, bình tĩnh như nước, sớm bị nàng bỏ quên ở nơi nào rồi.

Nàng cầm một cái màn thầu một đĩa dấm tỏi, liền trở về phòng.

Nàng đơn giản rửa mặt một chút, ngồi đến trước bàn, hướng về phía mặt gương đồng, nhìn mình trong gương bắt đầu xuất thần.

Gương đồng không quá rõ ràng, có chút mơ hồ, nhưng dung nhan trong gương vẫn rất xinh đẹp, như loài hoa đẹp nhất mà thế nhân có thể tưởng tượng ra được.

—— ta là sư phụ của nàng, ta nói không cho nàng gả, nàng không thể gả.

Thật là một câu nói khí phách a, quan hệ thầy trò thật tốt a.

Nàng châm chọc nghĩ tới.

Nàng rất rõ ràng, tiểu hắc long đối với Trần Trường Sinh mà nói ý nghĩa chắc chắn là cả đời báo đáp ân tình, phiền toái thực sự chính là Lạc Lạc.

Vô luận từ góc độ nào đánh giá, Lạc Lạc cũng là hình mẫu con gái mà nam nhân thích nhất, chớ đừng nói chi là sự yêu thích của nàng đối với Trần Trường Sinh tinh khiết hơn nữa không có chút yêu cầu nào như vậy.

Nàng không làm được như vậy, nàng không thể thích Trần Trường Sinh hơn bản thân mình, nàng thậm chí nghĩ mãi mà không rõ tại sao có người có thể làm được điều này.

Nàng chỉ biết mình muốn cùng Trần Trường Sinh cùng vượt qua con đường tu đạo dài dòng đến ngàn năm, khiêu chiến lớn nhất sắp sửa gặp phải là cái gì.

Nàng càng nghĩ càng mất hứng, mân mê cái miệng nhỏ nhắn, toát ra thần thái của tiểu nữ hài chưa từng nhìn thấy ở bên ngoài.

Nàng nhìn chính mình trong gương, rầm rì nói nói: "Ngươi dễ nhìn như vậy, ngươi dễ nhìn nhất, ngươi là cô nương đẹp nhất thế gian này, hắn cũng không phải người mù."

Nói xong câu đó, nàng bỗng nhiên giật mình, cảm thấy xấu hổ, ưm một tiếng, ôm kín mặt.

Tại lúc này, trong gương đồng bỗng nhiên tỏa ra một tầng sương.

Từ Hữu Dung vẻ mặt khẽ run lên, dùng tốc độ nhanh nhất trở lại bình tĩnh, trong mắt không còn buồn rầu cũng không có xấu hổ, chỉ có vẻ thanh mỹ bình tĩnh.

Lúc này nàng chính là Thánh Nữ, khí chất giống như khu rừng sau cơn mưa xuân.

Trong gương đồng đám sương dần dần biến hóa, ngưng tụ thành những đường nét hoặc đậm hoặc nhạt, mơ hồ có thể thấy là một gương mặt.

Hình ảnh vẫn mơ hồ, không thấy rõ mặt mày, nhưng chẳng biết tại sao gương mặt này lại làm cho người ta cảm thấy vô cùng tuấn mỹ, còn toát ra một loại khí chất như núi cao.

Từ Hữu Dung nhìn người trong gương nói: "Ta đã tự mình đi xem cấm chế, nếu Bạch Đế còn sống, hẳn là có biện pháp để đi ra ngoài, ít nhất có thể truyền ra chút ít tin tức."

Nghe được câu này, người trong gương trầm mặc thời gian rất lâu, rất rõ ràng câu nói nhìn như tầm thường này, đối với tâm thần của hắn tạo thành một chút trùng kích.

Từ Hữu Dung cũng không đặt câu hỏi, chẳng qua chỉ an tĩnh đợi chờ.

Người này thở dài, cảm khái khó nói thành lời, thậm chí lộ vẻ có chút sầu não.

Hắn nói: "Đã như vậy, vậy chúng ta giúp hắn ra đi."

Từ Hữu Dung nói: "Ta đã truyền lời cho Trần Trường Sinh, lấy ngộ tính của hắn, hẳn là có thể phá trận rất nhanh."

Người kia nói: "Nếu tình hình như thế, các ngươi cần phải cẩn thận một chút."

Từ Hữu Dung đột nhiên hỏi: "Tại sao hắn nguyện ý giúp ngươi, ngươi cũng không có thủ đoạn nào khác? Ở cục diện bây giờ , ngươi có rất nhiều cơ hội để giết chết hắn."

Người này hỏi ngược lại: "Vậy vì sao ngươi lại nguyện ý giúp ta?"

Từ Hữu Dung nói: "Đại cục làm trọng."

Người này bình tĩnh nói: "Cũng là đạo lý giống như vậy. Cho nên không phải hắn đang giúp ta, cũng không phải ta đang quan tâm hắn, giết chết hắn... Sau này còn có rất nhiều cơ hội."

Từ Hữu Dung cuối cùng hỏi: "Biệt tiên sinh bên kia... Thật sự không có biện pháp sao?"

Người này suy nghĩ một chút, nói: "Nếu như nghiệt đồ này không chữa khỏi được, vậy thì không còn cách nào."

...

...

Nếu nói đại cục, dĩ nhiên là chỉ Nhân tộc sinh tồn, sinh sôi không ngừng trên phiến đại lục này như thế nào.

Từ Hữu Dung muốn suy nghĩ vấn đề này, người trong gương đồng cũng muốn suy nghĩ vấn đề này, Trần Trường Sinh làm Nhân tộc Giáo Hoàng đương đại, dĩ nhiên càng cần phải quan tâm tới vấn đề này, mặc dù hắn cho là mình không có năng lực như thế.

Có rất nhiều chuyện hắn không có năng lực giải quyết, cho dù là y đạo mà hắn am hiểu nhất, ở một vài thời khắc thoạt nhìn cũng không dùng được.

Bạch hạc xuyên qua đại thụ trong miếu thiên thụ thị giả, rơi vào trong tiểu viện phong cảnh đổ nát .

Hiên Viên Phá sắc mặt tái nhợt, cánh tay phải uể oải vô lực buông thõng, thấy Trần Trường Sinh, cực kỳ miễn cưỡng cố nặn ra vẻ tươi cười.

Trần Trường Sinh tiến lên ôm hắn, trên tấm lưng dày của hắn dùng sức vỗ ba cái, không cần nhiều lời nữa, đi vào trong nhà.

Biệt Dạng Hồng tựa vào trên tường, nhắm mắt, sắc mặt như thường, tựa như đang ngủ say.

Trần Trường Sinh trầm mặc không nói đi tới trước người hắn, từ trên ngón tay gỡ xuống kim châm, lần nữa trị liệu cho hắn.

Đều nói Chu Sa đan của hắn có thể sinh bạch cốt hoạt tử nhân, nhưng thật ra chẳng qua là tin đồn khoa trương mà thôi, Chu Sa đan ẩn chứa thánh huyết, chỉ có thể cứu trị ngoại thương như mất máu gãy xương rách bụng mà thôi ....

Thương thế của Biệt Dạng Hồng là do hai gã thiên sứ đến từ Thánh Quang đại lục gây ra, toàn bộ thần hồn cùng thân thể đã gặp phải thương tổn không cách nào nghịch chuyển, căn bản không cách nào trị lành.

Không biết qua thời gian bao lâu, Trần Trường Sinh đạo y đã bị mồ hôi ướt nhẹp, cũng may sau khi được Thiên Hải Thánh Hậu trùng tạo kinh mạch, đã không có mùi thơm lạ lùng làm cho toàn bộ thế giới điên cuồng nữa.

Biệt Dạng Hồng chậm rãi mở mắt, rốt cục tỉnh lại.

Trần Trường Sinh ở sâu trong ánh mắt của hắn lần nữa thấy vệt ảm đảm , mang theo khí tức màu xám.

Đạo khí tức kia vô cùng đạm, giống như cánh đồng tuyết rơi xuống tuyết mới, khe núi rơi xuống hạt mưa.

Nếu không phải người giống hắn có thần thức cực mạnh, căn bản không cách nào phát hiện ra.

Đạo khí tức này chính là tử ý.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như những câu nói hay, trut bo uu phien Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.