Tranh bá Thiên hạ

Chương 292-1: Hiểu ý của ngươi (1)

Hiển nhiên Hoàng đế cũng không có biện pháp gì đối với con gái của mình. Ông ta yêu thương nhất là Trưởng công chúa và Thái tử điện hạ. Thời đại này con người vô cùng xem trọng phân chia đích, thứ, Hoàng đế cũng không ngoại lệ. Hai đứa con này, trưởng công chúa là con do thê tử đầu tiên của ông ta sinh ra, mà Thái tử là do Hoàng hậu hiện tại sinh ra.

Lúc Hoàng đế vẫn là Tứ Hoàng tử, tuy rằng là Thân vương tôn quý, nhưng tình cảm giữa ông ta đối với chính thê rất sâu đậm còn đối với các cô gái khác thì vô cùng lạnh nhạt. Chính thê sinh hạ Trưởng Công chúa Dương Uyển Nhi được vài năm thì chết, Hoàng đế vẫn mãi không chịu tái giá, sau vẫn là do tiên đế đích thân ra mặt, đốc xúc ông ta nối tiếp phòng Vương phi thì mới gặp Hoàng hậu đương nhiệm.

Có thể nói Thiên Hữu Hoàng đế Dương Dịch từ khi Đại Tùy lập quốc tới nay là một người không ham nữ sắc, số lượng hậu cung phi tần tuy rằng không ít, nhưng Hoàng đế gần như không sủng hạnh ai khác ngoài Hoàng hậu. Cho nên con nối dòng của Hoàng đế cực kỳ ít, ngoại trừ Trưởng Công chúa và Thái tử ra, cũng chỉ có thêm ba cô con gái khác.

Nhưng ba cô con gái này cơ hồ gần như là không giành được tình thương từ cha mình.

Từ lúc các nàng sinh ra đến nay cũng chỉ hiếm hoi được gặp Hoàng đế vài lần. Tuy rằng các nàng cũng là Công chúa cao quý, nhưng so sánh với Trưởng công chúa thì lại kém quá xa.

Có lẽ chính là bởi vì như thế, Trưởng Công chúa bình thường khá kiêu căng. Trong hậu cung đều biết tính tình của vị Trưởng Công chúa điện hạ này nên không ai dám làm trái ý nàng. Ngay cả Hoàng hậu cũng rất nuông chiều nàng. Tuy nhiên quan hệ giữa Trưởng Công chúa và Hoàng hậu cũng không mấy tốt đẹp, đó bởi vì vị Trưởng Công chúa chưa từng chấp nhận vị kế mẫu này. Hoàng hậu là một người tính tình dịu dàng hiền thục, quan tâm nàng hơn cả Thái tử.

Sau khi Hoàng đế lên ngôi, tính tình của Trưởng Công chúa càng lúc càng phóng túng. Ngoại trừ Hoàng đế ra, nàng không quan tâm lời nói của bất kỳ ai. Mặc dù vẫn duy trì lòng tôn kính với Hoàng hậu, nhưng toàn bộ người hậu cung đều biết dù Hoàng hậu đối xử tốt với nàng mười mấy năm, nhưng vẫn không sưởi ấm được trái tim lạnh băng của nàng.

Việc Hoàng đế cưng chiều con gái tất cả mọi người đều biết. Dù có những lúc Trưởng Công chúa ngang bướng khiến ông ta khá đau đầu, nhưng ông ta cũng không hề trừng phạt. Tỷ như lần trước, những cao thủ trong kinh thành lên núi tìm Trí Tuệ Thiên Tôn và Diệu Tăng Trần Nhai, vị Trưởng Công chúa điện hạ này không biết làm thế nào mà biết được đã la hét đòi đi theo.

Đám người Trác Bố Y và Ly Nan đều hiểu tính tình của vị Công chúa điện hạ này có khuyên thế nào đều không được, đành phải đáp ứng trước, sau đó âm thầm phái người thông tri Hoàng Đế Bệ hạ. Cho nên nửa tháng ở trên núi, vị Trưởng Công chúa điện hạ này đã bị tinh nhuệ Cấp Sự doanh đón về. Trưởng Công chúa ghét nhất chính là tinh nhuệ Cấp Sự doanh, bởi vì những người này là những người không có tình cảm. Ngươi đánh họ, họ sẽ không trả đòn, mắng họ, họ sẽ không cãi lại. Cho dù là giết họ, cũng không ai sẽ kêu rên một tiếng.

Những binh lính này chỉ trung với Hoàng đế, mệnh lệnh của Hoàng đế bọn họ sẽ chấp hành vô điều kiện. Trưởng Công chúa không có lòng dạ nào tức giận đám người này, bởi vì theo nàng thấy binh lính Cấp Sự Doanh căn bản không phải là người, mà chỉ là những cỗ máy giết người trung với Hoàng đế.

Dĩ nhiên Phương Giải đã nghe nói đến vị Trưởng Công chúa này. Thời điểm hắn bị nhốt trong mật lao của Đại Nội Thị Vệ Xửtừng mượn dùng vị Công chúa điện hạ này để biểu đạt sự phẫn nộ và bất mãn của mình, thành công khiến Trưởng Công chúa ghê tởm nôn ọe. Sau đó Trưởng Công chúa tìm Hoàng đế kể lể, Hoàng đế lại không hề xử lý Phương Giải. Đó là lần đầu tiên Phương Giải nếm được mùi vị lợi dụng người khác biểu đạt tư tưởng của mình. Tuy rằng thủ pháp non nớt, nhưng hiệu quả cũng coi là thành công.

Hắn muốn Hoàng đế biết oan ức của hắn, không cam lòng của hắn.

Sau lần đó, Phương Giải và Trưởng Công chúa chưa từng gặp lại lần nào. Hôm nay, trong Đông Noãn Các, khi Hoàng đế chỉ tay vào Phương Giải, tim Phương Giải đập mạnh lênHắn bỗng nhiên cảm thấy hơi chút không ổn.

- Tại sao là ngươi?

Trưởng Công chúa Dương Uyển Nhi hơi sửng sốt nhìn Phương Giải, sau đó bỗng nhớ ra đó chính là tên ghê tởm bị nhốt trong mật lao ở Đại Nội Thị Vệ Xử kia. Lúc ấy lời nói của Phương Giải làm cho nàng trong ba ngày không thể ăn được gì, mà về sau mỗi khi nghĩ tới cũng sẽ ghê tởm cả người đều nổi da gà.

Đối với Phương Giải, nàng tràn đầy... căm hận.

- Ta muốn giết ngươi!

Dương Uyển Nghi bỗng nhiên rống lên một tiếng, sau đó định lao lên. Phương Giải vội vàng lui về phía sau một bước, mà Bỉnh bút Thái giám Tô Bất Úy đúng lúc bước lên trước một bước. Một bước này vừa vặn chắn giữa Phương Giải và Dương Uyển Nghi. Tựa như Dương Uyển Nhi hơi chút kiêng kỵ lão thái giám ày, đứng nguyên tại chỗ quay lại nói với Hoàng đế: - Phụ hoàng, chính tên này đã khiến cho con ghê tởm rất lâu, con muốn rút lưỡi của hắn.

- Đừng gây loạn!

Hoàng đế buông tấu chương trong tay xuống, nhìn Trưởng Công chúa, nói: - Thân là Trưởng Công chúa Đại Tùy lại cãi lộn trong ngự thư phòng của trẫm, lan truyền ra ngoài chẳng phải khiến người khác chê cười sao!

Trưởng Công chúa ngẩn ra, hậm hực dậm chân: - Conhắn

Dường như nàng muốn biện giải, nhưng nghĩ gì đó trong nháy mắt lại quên mất phải nói gì.

Thế gian này buồn nôn nhất là gì? Ăn một đống phân. Mà ghê tởm hơn so với ăn một đống phân thì là gì? Ăn hai đống phân. Vậy ghê tởm hơn hai đống phân? Ghê răng rồi.Lời nói của Phương Giải bị ức chế trong đầu nàng lại xông ra, hình ảnh kia vừa xuất hiện, dạ dày Trưởng công chúa lại nhộn nhạo, sau đó nàng nôn ra.

Hoàng đế nhìn thoáng qua, sau đó lại quét mắt liếc Phương Giải một cái.

Phương Giải ngượng ngùng cười cười, trong lòng tự nhủ ta còn chưa kể truyện cười hai huynh đệ ăn đờm cho cô nghe đấy. Không phải là ghê răng saosao lại ghê tởm thành như vậy.

Nếu đổi lại là con gái nhà dân bình thường, hàng ngày dĩ nhiên cũng nghe không ít truyện cười thô tục. Nếu đổi lại là họ, chưa chắc đã có phản ứng ghê tởm mãnh liệt đối với câu chuyện của Phương Giải. Nhưng Trưởng Công chúa từ nhỏ ăn ngon mặc đẹp, ai từng kể cho nàng nghe những chuyện như này cơ chứ? Cho nên những lời nói này đã trở thành ác mộng của nàng, nghiễm nhiên nghĩ đến sẽ khiến nàng nôn mửa không ngừng.

- Thần có tội...

Phương Giải hơi cười cúi đầu, sau đó lén liếc nhìn Trưởng công chúa một cái, nói:

- Nếu không phải thần nói vậy Trưởng công chúa sẽ khôi phục nguyên khí được sao?

Trưởng Công chúa Dương Uyển Nghi hơi sửng sốt, sau đó càng thêm kích động: - Ta muốn giết ngươi...

...

...

Phương Giải thật cẩn thận đi phía sau trưởng Công chúa Dương Uyển Nghi, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng quay đầu bỏ chạy. Trong Đông Noãn các, Công chúa điện hạ này đã suýt nữa phát điên mất đi lý trí, Phương Giải từ biểu hiện của nàng có thể tưởng tượng được, một Công chúa kim chi ngọc diệp hàng ngày mỗi khi ăn cơm nghĩ đến đề tài ghê tởm kia đều không kìm nổi mà nôn mửa thật sự là quá đáng thương.

Nếu không phải Phương Giải thời khắc cuối cùng, linh cơ vừa động hô một câu thần xin đi Tây Nam chính để giải ưu cho Điện hạ, chỉ sợ cục diện hôm nay thật đúng là khó mà thu dọn được.

Dù vậy, sắc mặt của Trưởng Công chúa vẫn không khá lên chút nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về tai khoan 151 hang mua dang di duong, nhan biet nhu cau hanh vi la gi chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status