Tranh bá Thiên hạ

Chương 508-2: Quả nhiên đều là lừa người ((2))

Phương Giải rất nghiêm túc nói:

- Vãn bối đã thấy rất nhiều người của Đạo tông, có người đức cao vọng trọng, có nhân tài mới xuất hiện, nhưng đều có đặc điểm chung là rất biết lừa người. Lúc vãn bối rời khỏi Tây Bắc đi tới thành Trường An, đi nửa đường có gặp một tên béo, y nói rất nhiều lời nói dối, chỉ có một lời nói thật là y là đạo sĩ. Lúc ở bên ngoài thành Trường An, vãn bối có gặp một Đại Thần Quan có ba con mắt, vì lừa dân chúng mà không tiếc hao phí nội kình để tạo ra một cái hố ngăn con trâu điên lại…Về sau lại gặp một người trong Đạo tông có thân phận rất lớn, người này còn lừa chính bản thân mình, cho rằng mình có thể lên được trời.

Lão già trầm mặc một lúc:

- Người đầu tiên có tương lai rất sáng sủa, người thứ hai là một thắng hề không đáng giá nhắc tới, người thứ ba…đã gần với trời rồi.

Phương Giải ngẩn ra, trong lòng sinh ra gợn sóng.

Lão già có chút thất vọng nói:

- Luận về nhân tài, từ trước tới nay võ lâm Trung Nguyên không bao giờ thiếu. Mà người có kinh thái tuyệt diễm trong Đạo tông cũng có rất nhiều. Nhưng người tu hành một khi dính líu tới lợi ích, thì dù kinh tài tuyệt diễm đến đâu cũng sẽ càng ngày càng yếu. Người thứ ba mà ngươi nói, kỳ thực cái nhìn của y đã rất rõ ràng. Lúc đầu ở trên đỉnh Nhất Phong ta ngồi nói chuyện suông với y, y hỏi ta làm sao để cho Đạo tông đứng trên Phật tông, ta nói không hy sinh thì không làm được, y nói y nguyện làm kẻ hy sinh.

Nói xong câu đó, lão già lắc đầu dường như không muốn nói tiếp.

Phương Giải chợt hiểu ra cái gì đó.

Tiêu Nhất Cửu muốn Đạo tông vượt qua Phật tông, cho nên ông ta mới muốn khống chế cả một đế quốc. Sở dĩ Phật tông có thể đứng đầu, là vì Phật tông có khả năng khống chế những người đứng đầu các quốc gia kia. Phật tông có địa vị tối cao vô thượng ở Tây Vực, không ai có thể khiêu khích được uy nghiêm của Phật tông. Chính vì vậy, mà Phật tông càng ngày càng khổng lồ. Tiêu Nhất Cửu muốn Đạo tông trở thành Phật tông của Trung Nguyên, muốn Đạo tông trở thành thiên hạ đệ nhất của Trung Nguyên, cho nên ông ta mới chọn con đường kia.

Nghe lão già nói Tiêu Nhất Cửu nguyện làm người hy sinh, trong lòng Phương Giải liền rộng mở trong sáng.

Tiêu Nhất Cửu là một kẻ ngu ngốc sao?

Không phải?

Chẳng lẽ Tiêu Nhất Cửu thực sự tin tưởng Di Thân Vương Dương Dận sẽ thành công sao?

Không phải!

Tiêu chân nhân chấp nhất như vậy, chỉ là vì ông ta chấp nhất với giấc mơ của mình. Ông ta muốn Đạo tông phát dương quang đại, muốn Đạo tông đứng đầu thiên hạ, thì ông ta chỉ có một con đường này. Tông môn mà bị đế vương khống chế, thì vĩnh viễn cũng chỉ là một công cụ trong tay đế vương mà thôi. Một khi công cụ đó không còn dùng được nữa, thì Hoàng Đế có thể đổi thành cái khác. Nếu một tông môn có thể khống chế được đế vương như Phật tông, thì mất không bao lâu, tông môn này chân chính trở thành sự tồn tại hùng mạnh nhất thế gian.

Lúc Tiêu Nhất Cửu nói ta nguyện ý là kẻ hy sinh, hẳn là ông ta đã rất quyết tâm.

Một người là tốt hay xấu, đứng ở góc độ khác nhau thì sẽ có cái nhìn khác nhau.

- Sau đó thì sao?

Phương Giải hỏi.

- Sau đó thì y điên chứ sao.

Lão già cười cười.

- Vì sao tiền bối lại muốn nói với vãn bối những điều này?

Phương Giải hỏi.

- Bởi vì ta muốn khuyên ngươi chuyên chú tu hành. Có một số việc một khi đề cập tới thì khó mà rút ra được.

Lão già chỉ vào hai mắt của mình:

- Ta nói rồi, ta có thể nhìn thấy rất nhiều chuyện mà người khác không nhìn thấy.

- Tiền bối thấy vãn bối thế nào?

Phương Giải trực tiếp hỏi.

Lão già trầm mặc, sau đó thanh âm có chút khác thường:

- Để tới được hiện tại, ngươi đã bước trên con đường đầy máu, mà con đường về sau của ngươi, cũng đầy máu. Nếu ta không thể ngăn cản được ngươi, thì không còn ai ngăn cản được ngươi. Ta nhìn thấy ngươi, toàn thân đều là máu, máu của người khác.

Phương Giải cười lạnh:

- Có vẻ như tiền bối hiểu vãn bối hơn cả vãn bối hiểu về mình.

- Đó là vì ngươi còn chưa hiểu hết về chính bản thân ngươi.

Lão già trả lời:

- Trên đời này có rất nhiều chuyện huyền huyễn khó hiểu. Ngươi không tin lời ta nói, là vì ngươi cảm thấy ta ăn nói linh tinh. Nhưng chẳng lẽ ngươi đã quên, ngươi đến như thế nào sao? Chuyện huyền huyễn khó hiểu, cùng lắm cũng chỉ như vậy mà thôi…

Một câu này, khiến trong lòng Phương Giải như sóng to gió lớn.

Mình đến như thế nào?

Ông ta biết mình đến như thế nào?

Hắn không nhịn được nhìn về phía lão già, muốn nhìn thấy cái gì đó từ trong mắt ông ta. Nhưng sắc mặt của ông ta vẫn bình tĩnh như cũ, không hề có gợn sóng.

- Thôi!

Lão già thở dài:

- Có lẽ thiên ý đã như vậy, ta làm sao có thể can thiệp được.

Phương Giải biến sắc, chính hắn đều không cảm giác được, trong mắt của hắn lóe lên tia màu đỏ.

Ngay một khắc này, sắc mặt của lão già cũng thay đổi. Ông ta nhìn thoáng qua miệng giếng cạn, cười nói:

- Ta chờ con súc sinh này đã nhiều ngày, làm kiểu gì nó cũng không mắc mưu. Hiện tại nó xao động bất an, là vì ngươi dọa nó sợ.

Lão già liếc nhìn Phương Giải như có thâm ý, sau đó bỗng nhiên đứng dậy nhấc cần câu lên. Phương Giải lui về phía sau, bởi vì hắn ngửi thấy một mùi tanh hôi. Sợi dây câu kéo lên một con mãng xà thân to như người từ dưới cái giếng cạn. Mà con mãng xà ngậm mồi câu chính là một con trâu! Hai con vật to lớn nặng nề như vậy, lại bị lão già dùng một cây câu bình thường quăng lên trời.

Phương Giải quá sợ hãi, trong lòng tự nhủ, trách không được dây câu kéo thẳng tắp như vậy.

Con mãng xã này bị hất lên không trung, giống như một con rồng đang bay.

- Ngươi đi đi.

Lão già khoát tay nói với Phương Giải:

- Không còn hứng thú nói chuyện với ngươi nữa rồi. Nếu không có ý định theo ta tu hành, thì ngươi cứ đi theo con đường của mình, chỉ cần nhớ kỹ…chớ mất bản tâm.

Lão già bay lên trời, hai chân đạp vào người con mãng xã. Lực lượng của con mãng xà này đâu chỉ ngàn cân, nhưng vẫn bị lão già đạp rơi ầm xuống đất, tạo ra một hố sâu trên nền gạch cứng rắn. Trong khói bụi, mãng xà không cam lòng vặn vẹo thân hình, mà lão già giống như một con thuyền ở giữa sóng biển, ung dung chiếm hết thượng phong.

Phương Giải nhìn cảnh tượng này, trầm mặc một lúc sau đó xoay người rời đi.

Lão già giẫm một chân lên đầu con mãng xà, khiến đầu của nó lún xuống đất. Ông ta quay đầu nhìn bóng lưng của nam tử trẻ tuổi kia, hơi giận nói:

- Súc sinh, thành thật chút, nếu không lát nữa ta lột sống mày. Vì bắt mày mà ta để hắn thoát…mày phải bồi thường!





Sau nửa canh giờ, Hoàng Đế nhìn túi mật rắn thật lớn đặt trong chậu đồng, trầm mặc một lúc nhìn về phía lão già ngồi cách đó không xa:

- Đa tạ chân nhân đã phí tâm, thứ này…chỉ sợ còn đắng hơn cả thuốc của Vạn lão.

- Vật hiếm mới hiệu quả, nó rất có ích cho thân thể của bệ hạ.

Lão già nói.

Hoàng Đế ừ một tiếng, nhìn túi mật rắn hỏi:

- Gặp hắn rồi à?

- Đã gặp.

- Chân nhân thấy thế nào?

Hoàng Đế ngẩng đầu, nhìn vào mắt lão già.

- Rất tốt.

Lão già gật đầu.

Hoàng Đế thở phào một tiếng như trút được gánh nặng:

- Rất tốt là được rồi, trẫm không muốn nhìn nhầm.

Lão già cười cười, thầm nói trong lòng một câu, con mẹ nó hóa ra tên kia nói không sai, người trong Đạo tông thật biết lừa người…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Hội hoạ giúp chúng ta cân bằng và tạo ra những khoảng lặng để giảm bớt stress và ghi nhớ tốt hơn. Muốn giải quyết mọi thứ nhanh chóng, hãy đi học vẽ. Hàng ngàn bài hướng dẫn cách vẽ được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như lam the nao de ve thuy thu mat trang, ve tranh de tai bao ve moi truong ve tranh cac em thieu nhi trong rung de cuu trai dat Khi trẻ đã có những khuôn mẫu về sự vật hiện tượng thì trong quá trình vẽ trẻ sẽ phát huy trí tưởng tượng của mình và phá vỡ những khuôn mẫu đó và sáng tạo ra những cái mới. Như vậy, vẽ là một môn nghệ thuật có lợi cho sự phát triển trí tuệ của trẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status